XtGem Forum catalog
HomeTruyện Ngắn

Gọi Chú là Anh nhé!

Posted at 06/10/2015
Vote: 13
i!

- Chưa kịp nói thì Linh đã vào rồi còn gì?!

- À, hóa ra lúc nãy cháu làm kì đà cản mũi hả? Vậy chú có cần quay lại để nói tiếp chuyện tình còn dang dở không?

- Thôi, không cần đâu. Linh tới đúng lúc mà!

Dù Linh biết chắc là Luân không chịu rồi, nhưng khi nghe từ chính miệng anh nói ra câu đó, lòng cô cũng thấy thoải mái hơn hẳn. Tất nhiên, người như Luân đào hoa cũng không có gì là lạ, nhưng đến mức có thể “rù quến” được cả cô giáo lẫn mấy cô nữ sinh thì cũng tài ghê, hình như lúc nào cũng có đem sẵn theo bùa hay sao ấy.

Tuy nhiên, bản thân Linh cũng không hề bị lép vế, cô nàng cũng thu hút đám con trai kinh khủng, từ những cậu bạn cùng lớp, đến mấy anh năm cuối lẫn mấy cậu em mới vào lớp 10 cũng vẫn hay bám riết để rũ đi chơi. Tất nhiên, hôm nay cái đuôi “tàu xe lửa” ấy đã gặp xui xẻo, khi đụng độ phải “cận vệ” quá oai hùng này. Vừa nhào nhào xáp xáp tới gần Linh là đã hoảng hồn xanh mặt với dáng vẻ uy nghiêm, cực “khủng” chắn ngay phía trước, làm cả đám chạy mất dép…

- Người ta tới nói chuyện thôi chứ có gì đâu mà chú làm họ sợ thế?

- Nhìn vào là biết ý đồ của tụi nói rồi, không làm thế tụi nó cứ tưởng được mà lấn tới hoài đó!

- Cứ làm như là chú thánh thiện lắm vậy á! Cháu đã 16 tuổi rồi, có cặp bồ cũng có sao đâu?!

- Cái gì? Tuổi này vẫn phải chỉ lo học thôi, không được yêu đương trong trường đâu đấy!

- Chú ở nước ngoài mà sao còn cổ hủ hơn trong nước thế?

- Ừ, thế đấy, tóm lại, cấm được yêu!!!

Linh len lén nhìn vào mặt anh chàng, cái vẻ hầm hầm này trong lạ quá, không biết có phải đang ghen không… Dù sao thì được “anh chú” này bảo vệ cô cũng thấy rất vui.

- Tôi sẽ chở Linh qua chỗ làm của tôi.

- Để chi vậy chú?

- Ngồi đó chơi thôi. Vì tôi bận chút việc phải giải quyết, có thể về trễ!

- Vậy chú cứ chở cháu về nhà đi, có sao đâu, khi nào chú về thì về.

- Ở nhà một mình, không sợ bị “sói lạ” đột nhập vào ăn thịt sao?

- … - Dù biết là hù nhưng vẫn sợ.

Thì đúng là ở nhà một mình nguy hiểm thật. Nhưng nghe Luân nói thế cứ làm như anh chàng tốt đẹp lắm á, bản thân anh cũng là “Sói” vậy! “Sói lạ” còn lo lắng mà đề phòng, chứ “Sói quen” thì ai biết đường mà thủ chứ.

Luân chở cô vào bãi đỗ xe rồi dẫn lên đại sảnh công ty. Chẳng biết anh chàng làm việc gì mà bề thế lại rộng và đẹp như thế. Trên suốt đường đi, mọi người đi qua ai cũng cúi cháo rất trịnh trọng. Cũng đúng thôi, giám đốc điều hành cả một công ty lớn mà, giờ Linh mới biết “anh chú” này khá là khiêm tốn, đứng đầu cả một công trình đồ sộ như vậy mà chẳng bao giờ khoe khoang, chỉ hơi lạnh lùng “chút xíu” thôi.

Luân đưa Linh vào gian phòng chờ rất khang trang, cửa kính hướng ra trung tâm thành phố, từ trên cao ngắm nhìn thật đẹp. Luân lại chạy đi đâu đó để làm tiếp công việc, nhưng vẫn không quên gọi phục vụ mang bữa tối rất thịnh soạn đến cho Linh. Giám đốc có khác, lúc nào cũng bận bịu. Từ phía xa, Linh lại thấy Luân đi tới, nhưng đang nói chuyện cùng với một cô gái trẻ và xinh đẹp… Linh tò mò nhìn theo, thấy họ đang chăm chú bàn bạc sổ sách gì đó. Chị phục vụ vừa tới cô liền hỏi:

- Chị biết cô gái đang đi cạnh giám đốc là ai không ạ?

- À, là thư ký của giám đốc đấy!

- Thế ạ?

- Ừm… Nghe đồn hai người quen nhau từ hồi còn bên Mĩ. Sau khi giám đốc được bổ nhiệm về đây, chị ta cũng đi theo.

Linh cảm thấy nhoi nhói ở lồng ngực, một cảm giác bất an… Cô tiến tới gần căn phòng, qua khe cửa nhỏ, Linh nhìn thấy cô gái kia đang ngồi sát bên Luân, tựa đầu vào bờ vai rộng lớn của anh đầy tình tứ…


TẬP 6

Linh quay mặt bước nhanh về chỗ ngồi cũ, không muốn nhìn khung cảnh ấy thêm một giây nào nữa, cô sợ sẽ phải chứng kiến thêm nhiều điều không nên biết hơn. Thức ăn trở nên nhạt nhẽo, hồn Linh như đang thả trôi theo khung cảnh nhộn nhịp, lộng lẫy với lấp lánh ánh đèn phía dưới kia. Chợt có tiếng nói cất lên:

- Sao không ăn mà lại ngồi đó ngắm cảnh thơ mộng vậy cô bé?

Cứ tưởng đó là Luân, Linh định quay sang nói vài câu làm lừng thì nhận ra, đó là cô gái lúc nãy...

- À, dạ không… Em…

- Em là cháu gái của sếp Luân hả? Trông cũng dễ thương quá ha! Thảo nào…

- Sao ạ?

- Không có gì… Anh Luân còn bận giải quyết chút chuyện. Sợ em ngồi một mình buồn, nên nhờ chị ra “tám” với em.

- Dạ không sao đâu ạ. Chị cứ vào làm việc với chú Luân đi!

- Chị là cấp dưới, và đây cũng là lệnh, sao cãi lại được chứ.

- Ừm… Vậy chắc chị làm việc với chú Luân lâu rồi hả?

- Ừ, quen biết nhau hồi còn là sinh viên. Rồi làm việc chung với nhau, đến nay đã được 7 năm rồi.

- Lâu thế cơ à… Chắc là thân và hiểu về nhau nhiều lắm! – Gương mặt ngây thơ không giấu được nỗi buồn.

- Cũng không hiểu mấy đâu em. Luân rất kín tiếng và giỏi che giấu cảm xúc của mình. Không nói ra thì đừng mong ai biết được anh ta nghĩ gì cả!

- Chị học cùng khóa với anh ấy luôn ạ?

- Không, chị nhỏ hơn anh ấy 3 tuổi. Lúc vừa vào năm đầu
1 ... 45678910 ... 12
ĐẾN TRANG
Gọi Chú là Anh nhé! Chia sẻ bài viết để wap phát triển :P

Gọi Chú là Anh nhé!

  • CÙNG THỂ LOẠI

    Thêm một lần yêu thương Thêm một lần yêu thương
    Vầng Trăng Trên Bục Giảng Vầng Trăng Trên Bục Giảng
    Lớp trưởng Lớp trưởng
    Em yêu anh, được không? Em yêu anh, được không?
    Vết sẹo cuộc đời! Vết sẹo cuộc đời!

    CÓ THỂ BẠN THÍCH?

    Chiếc vali màu đen Chiếc vali màu đen (Truyện Ngắn)
    Hạnh phúc màu hoàng hôn Hạnh phúc màu hoàng hôn (Truyện Ngắn)
    Lời thú nhận của mặt trăng Lời thú nhận của mặt trăng (Truyện Ngắn)
    Gió bay ngang qua lưng trời Gió bay ngang qua lưng trời (Truyện Ngắn)
    Tết, anh lại không về Tết, anh lại không về (Truyện Ngắn)
    C-STAT