XtGem Forum catalog
HomeTruyện Ngắn

Chiếc vali màu đen

Posted at 06/10/2015
Vote: 1
TraSua.Mobi - Thế giới này vốn rất nhỏ, chỉ có con người cứ mãi cách xa nhau mà thôi.


Hành khách xa lạ vẫn lướt qua nhau như những chiếc bóng im lặng.

Tôi không biết phía sau họ ẩn chứa điều gì, và họ cũng vậy.

Nhưng, ai cũng có một câu chuyện để kể…

Khi tôi còn nhỏ và vẫn ham chơi, tôi kết bạn với đám nhóc cùng phố, cùng trường hoặc chẳng cùng gì. Tôi vẫn nhớ mẹ tôi thường xuyên phàn nàn về điều đó, chắc vì không muốn tôi hư người vì “gần mực”; trong khi đó cha nhất mực bảo vệ tôi trước mẹ. Tôi vẫn nhớ, câu cha hay nói với mẹ (và tôi): Con người chẳng có ai tốt hoàn toàn, lại càng không có ai xấu hoàn toàn. Bản thân mỗi người là tập hợp của những thứ rất hỗn loạn và phức tạp, chúng ta vừa sống vừa học cách gạn lọc. Đó là còn chưa nói cuộc đời vốn rất khó để phân định đúng sai, ranh giới giữa tốt xấu thật sự không rõ ràng như người ta vẫn tưởng…

Tháng Năm. Không khí thoáng đãng và mát mẻ. Điều này không thường thấy ở một đất nước nhiệt đới rõ rệt như Thái Lan. Thông thường, trước tháng Sáu, bạn sẽ không tìm thấy chút khí hậu mát mẻ nào tại đây, không khí bao giờ cũng khô và nóng. Thế nên, tôi tranh thủ ca nghỉ giữa giờ để ngồi thảnh thơi phía cổng sau, tận hưởng những luồng khí lưu thổi từ biển chứa độ ẩm dễ chịu đang dạo quanh sân bay.

Tôi làm việc tại sân bay Suvarnabhumi đã được hơn hai tháng, kể từ khi chính thức chọn được chỗ thực tập sau khi học kỳ chính thức một năm thứ ba bắt đầu. Điều này có thể coi là thoả mọi nguyện ước, bởi ngay khi gia nhập Học viện Hàng không Singapore, tôi đã nghĩ rằng Suvar sẽ là sân bay mà tôi muốn được thực tập nhất. Lý do rất đơn giản là vì vẻ đẹp tinh tế, mạnh mẽ và giàu tính nghệ thuật của nó, chứ không thực dụng và máy móc như sân bay Chagi của Singapore, hoặc vì tôi mê mẩn đồ ăn Thái, như nhiều cô gái khác. Tại tháp điều khiển trung tâm, tôi là thực tập viên nữ duy nhất trong số hơn năm mươi nhân viên kiểm soát không lưu - điều này thay vì áp lực, lại tạo cho tôi sự thích thú nhất định khi những đồng nghiệp nam thân thiện người Thái luôn hết mình chỉ bảo cho tôi.

Ngồi ngồi ăn bánh kẹo thịt bò tại cổng ra vào tầng sáu, gần với khu vực Sky Lounge danh tiếng. Qua lớp kính, những hành khách xa lạ lướt qua lướt lại im lặng, kéo theo những va li nặng trịch đủ màu sắc. Đối với tôi, họ giống như những sinh vật đến từ hành tinh khác, chỉ tình cờ transit tại sân bay Trái Đất, không biết một thứ ngôn ngữ chung nào. Cứ nghĩ đến sự thờ ơ đã thành tính cố hữu của con người là tôi lại thấy rùng mình. Vừa ngoặm một miếng burger thật lớn, tôi vừa nhân thể suy nghĩ về cuộc đời như vậy.

Tôi có thể hỏi cô một câu được không? - Một giọng nói vang lên rất gần.

Tôi giật mình quay lại. Thật may đó không phải là một sinh vật hành tinh khác với tám chân như tôi đang tưởng tượng. Đó là một chàng trai bình thường, thực ra là đẹp trai hơn mức bình thường. Mái tóc màu nâu xoăn nhẹ với độ dài vừa đủ, được vuốt gel rất thời thượng. Đôi mắt sâu với hàng lông mày nhỏ hơi vểnh lên, khóe mắt dài và ướt. Hàm râu quai nón ngắn bắt từ mai xuống cằm giữ cho khuôn mặt nét hài hòa tuyệt đối cạnh đôi môi mỏng.

Cô có thể nói được tiếng Anh chứ? – Vẻ ngạc nhiên hiện trên khuôn mặt của chàng trai khi thấy tôi im lặng.

À, xin lỗi, có. Anh cứ hỏi đi. – Tôi giật mình như đứa trẻ bị bắt quả tang ăn vụng kẹo, qua thứ giọng này tôi đoán rằng anh ta đến từ một nước nào đó thuộc Bắc Âu.

Cô có thể vui lòng cho tôi biết chuyến bay này sẽ hoãn đến bao giờ không? – Anh nói và giơ cho tôi một chiếc vé điện tử.
Tôi nhìn liếc qua nó, mỉm cười.

Rất tiếc, nhưng có lẽ sẽ còn lâu. Không dưới hai tiếng. Toàn bộ đường bay về phía Tây đang phải hoãn lại vì một cơn bão khá lớn ở Ấn Độ Dương. Mà vì sao anh lại biết là tôi có thể trả lời được câu hỏi này?

Trên áo có ghi rằng cô là nhân viên kiểm soát không lưu đó!

Tôi nhìn xuống, quả là tôi đã quên bỏ áo khoác đồng phục ra.

Tôi có thể ngồi xuống chứ?

Anh cứ tự nhiên, đất nước tự do.

Cô không làm việc tại tháp điều khiển sao? – Chàng trai ngồi xuống, uống nước trong một bi-đông màu xanh đục.

Tôi đang trong giờ nghỉ - Tôi gặm nốt miếng burger cuối cùng, khi đó mới chú ý đến chiếc va li màu đen to vật của chàng trai. – Tôi nghĩ anh sẽ phải chờ khá lâu đó, thay vì kéo lê con bò này đi khắp nơi, tại sao anh không gửi nó tại quầy dịch vụ trông coi hành lý trước giờ bay. Giá cũng không cao lắm đâu.

Tôi không muốn.

Trong đó có thứ đồ gì đáng giá lắm sao?

Đại loại như vậy. – Chàng trai mìm cười, trả lời đơn giản.

Giờ thì tôi có thêm một chút thời gian để ngắm nghía bức tượng David sống trước mặt. Chàng trai mặc sơ mi trắng đơn giản, khoác ngoài là một chiếc gi-lê đen bạc đi cùng ca-ra-vát sọc đỏ. Phong cách Sicily điển hình mà tôi thường thấy trong các tiểu thuyết của Mario.

Trông cô cũng còn khá trẻ, cô là nhân viên thực tập à?

Không sai! Còn anh đến từ đâu, và định đi đâu? Lúc nãy tôi không kịp nhìn kỹ chiế
1234
Chiếc vali màu đen Chia sẻ bài viết để wap phát triển :P

Chiếc vali màu đen

  • CÙNG THỂ LOẠI

    Dưới hàng cây mùa đông Dưới hàng cây mùa đông
    Tặng những mong manh Tặng những mong manh
    Hội những chàng trai ngốc xít Hội những chàng trai ngốc xít
    Nghe thấy gì khi bạn vỗ... một tay? Nghe thấy gì khi bạn vỗ... một tay?
    Ba, liệu có quá muộn cho một lời xin lỗi? Ba, liệu có quá muộn cho một lời xin lỗi?

    CÓ THỂ BẠN THÍCH?

    Người mẹ một mắt Người mẹ một mắt (Truyện Ngắn)
    Khi nào anh mới thôi quên em Khi nào anh mới thôi quên em (Truyện Ngắn)
    Đêm Giáng Sinh định mệnh Đêm Giáng Sinh định mệnh (Truyện Ngắn)
    Hai nửa cuộc đời Hai nửa cuộc đời (Truyện Ngắn)
    Có một mùa hoa cải trong tim Có một mùa hoa cải trong tim (Truyện Ngắn)
    C-STAT