HomeTruyện Ngắn

Hạnh phúc màu hoàng hôn

Posted at 06/10/2015
Vote: 1
Trước đây những bức tranh tôi vẽ đời thường có màu xám - màu của sự trống trải cô đơn, màu được pha trộn bởi màu trắng nhạt nhòa và màu đen bi lụy. Đối với cậu sinh viên nghèo như tôi thì nhìn đời màu xám không còn là lạ lẫm. Và rồi tôi thường hay tự hỏi hạnh phúc màu gì? Nó có như nước mắt, rơi trên mắt ai thì trong suốt như pha lê còn rơi trên mắt mình lại nhập nhòe không thấy rõ?

Hạnh phúc vốn chỉ là một giấc mơ, nhưng trong một lần tỉnh giấc tự nhiên tôi thấy một thứ ánh sáng có màu hạnh phúc... Tôi nhận ra màu của hạnh phúc bắt đầu từ một ngày có máu và nước mắt...

Một tối đầu đông, cái rét mới căm căm vào da thịt, tôi đạp xe từ trường về nhà, quãng đường dài gần ba mươi cây số không phẳng phiu gì, đi qua hai cây cầu cong cong như hai con tôm, gió ngược, thật chẳng khác nào leo núi. Đói, mệt, hoa mắt. Bánh xe đạp tôi uể oải lăn trên con đường sâu hun hút, bất ngờ một khoảng sáng rọi vào người tôi, chớp mắt ập đến hất tung tôi và chiếc xe cà tàng bay xa. Đầu óc tôi choáng váng, máu từ đầu, tay, chân chảy ra ướt nhèm cả quần áo thì mới thấy đau. Cái chân phải tê dại, giần giật liên hồi. Tôi bàng hoàng biết mình đã bị tai nạn. Đau đớn và sợ hãi vồ vập lấy tôi. Em, người đâm xe vào tôi cũng hoảng sợ đến phát khóc. Em chạy lại chỗ tôi khóc lóc hỏi tôi có bị làm sao không. Tôi nghe thấy tiếng em mà tôi không thể nào nói được. Máu chảy láng xuống đường đã trả lời tất cả. Tôi ngất lịm đi lúc nào không biết...

Tôi hôn mê ba ngày trong bệnh viện. Một giấc ngủ dài, không êm ả và mang lại phiền lụy cho bố mẹ và những người quanh tôi.

Tôi thức dậy, thấy quang cảnh bệnh viện và người con gái xa lạ ngồi bên cạnh mình. Người con gái có đôi mắt long lanh như hồ mùa thu, chiếc mũi nhỏ xinh xinh trên làn môi lượn những viền nét mềm mại. Đó là em, lần đầu tiên em xuất hiện trước mắt tôi như một thiên thần. Em nhìn tôi gật đầu, thở phào nhẹ nhõm:

- Ơn trời! Anh tỉnh lại rồi... anh mà làm sao thì em chết mất...

- Bố... mẹ ... đâu? Tôi thều thào.

- Mẹ anh đi gọi bác sĩ đến tiếp đạm và thay băng cho anh rồi.

Tôi chợt nhìn lại mình. Những vết băng, khâu chằng chịt, chân phải bó bột bị nẹp cứng đơ. Nhắc đến vết thương, nhớ tới nó, thì những cảm giác đau điếng lại dồn dập ập đến. Tôi nhăn nhó, sái mặt.

Em nghẹn ngào xin lỗi tôi, kể lại cho tôi vụ tai nạn ba hôm trước. Em mới đi xe máy một thời gian, tránh cái ổ gà bị quạng tay lái. Còn tôi chắc đang mơ ngủ nên đi dênh ra đường. Rồi cái gì đến cũng đã đến. Nghe em - thiên thần sám hối, tôi chả trách em. Số tôi lúc nào mà chẳng đen đủi. Chỉ khổ cho bố mẹ lại lo lắng, chạy vạy vì tôi. Đúng là mệt mỏi với đời!

Hôm sau em lại đến thăm tôi. Em nói chuyện tự nhiên hơn, không còn ái ngại như hôm trước. Lần đầu tiên tôi nhìn thấy em cười. Một nụ cười trong trẻo như tia nắng sớm mai chiếu qua ô cửa sổ, dịu dàng mang bình yên đến cho những tâm tư còn khủng hoảng trong tôi. Đó cũng là lần đầu tiên có một nụ cười của người con gái khiến ánh mắt tôi như ngây dại, lúc chợt tỉnh lảng mặt đi vẫn còn xao xuyến. Trước lúc ra về, tôi còn bắt gặp nụ cười em một lần nữa, em bảo: Mai tan học, em sẽ lại ghé thăm tôi nữa. Nhưng, trong đầu tôi lúc ấy luôn chắc chắn một điều là : Em đến vì những vết thương mà em vô tình gây lên trên cơ thể tôi mà thôi.

Hàng ngày, em vào bệnh viện thăm tôi, đút cho tôi từng thìa cháo lúc mẹ tôi đi vắng. Em nắm tay an ủi tôi, dìu tôi tập đi những bước đầu chập chững.

Ngày qua ngày em kề cận chăm nom cho tôi. Từng ánh mắt, nụ cười của em như cơn mưa tưới tắm lên cái tâm hồn khô hạn, cằn cỗi của tôi.

Tự bao giờ bóng hình em đã len lỏi vào trái tim tôi. Bên em, tôi thấy lòng rạo rực và ấm áp hơn bao giờ hết. Tôi đã rung động? Yêu em?

Tôi bắt gặp nụ cười của em trong những giấc mơ, mỗi sáng thức dậy tôi chờ đợi em đến để nhìn thấy nụ cười của em thật và gần hơn. Những hôm em bận không đến được, tôi thấy nhớ nhung vô cùng.

Vắng em, tôi vẽ tranh, nhìn về khung cửa sổ và mường tượng ra dáng hình em ngồi đó. Bức tranh lần này thật đặc biệt với tôi, tôi vẽ bằng trái tim, thả cảm xúc trôi theo đầu bút. Từ mái tóc, làn mi, đến nụ cười thánh thiện của em tôi đều rất nhớ. Em hiện lên trong trang vẽ tự nhiên và chân thực, như bao giấc mơ của tôi.

Mấy hôm sau, em xem tập tranh vẽ của tôi, thấy có em. Em trầm trồ ngạc nhiên:

- Ôi! Sao đẹp và giống thế. Anh vẽ giỏi quá!

- Tặng em đó!

- Thật à! Cảm ơn anh - Em reo lên- Anh làm họa sĩ được đấy!

- Trước anh cũng định thi mỹ thuật mà nghề đó bấp bênh lắm. Nghe lời bố mẹ, anh học kĩ thuật sau này làm công nhân thôi à!

Tôi thấy em rạng rỡ ngắm nghía bức tranh ấy, tôi vui hơn rất nhiều. Tôi băn khoăn không dám nói ra câu này không, câu mà tôi ấp ủ mấy ngày hôm nay. Tôi lấy hết can đảm để hỏi em:

- Em có ngươi yêu chưa?

Em nhìn tôi, hồn nhiên trả lời:

- Em có rồi anh à!

Tôi lặng người đi. Hụt hẫng. Tiếc nuối nghèn nghẹn nơi cổ họng, cảm giác như hi vọng nhen nhóm trong tâm hồn
123
Hạnh phúc màu hoàng hôn Chia sẻ bài viết để wap phát triển :P

Hạnh phúc màu hoàng hôn

  • CÙNG THỂ LOẠI

    Câu truyện hoa Bồ Công Anh Câu truyện hoa Bồ Công Anh
    Gọi Chú là Anh nhé! Gọi Chú là Anh nhé!
    Cô bé mang ánh mắt tuyết trắng Cô bé mang ánh mắt tuyết trắng
    Valentine có ba mảnh ghép Valentine có ba mảnh ghép
    "Anh thầy" thuỷ tinh Anh thầy thuỷ tinh

    CÓ THỂ BẠN THÍCH?

    Anh sẽ ở bên và yêu em mãi chứ? Anh sẽ ở bên và yêu em mãi chứ? (Truyện Ngắn)
    Chia tay và quay lại Chia tay và quay lại (Truyện Ngắn)
    Giờ đây Em nhìn mặt trời bằng đôi mắt của Anh Giờ đây Em nhìn mặt trời bằng đôi mắt của Anh (Truyện Ngắn)
    Màu nắng quay trở lại Màu nắng quay trở lại (Truyện Ngắn)
    Chuông gió từ thiên đường Chuông gió từ thiên đường (Truyện Ngắn)
    C-STAT
    Duck hunt