- À, ừ… Mà nếu phải thì sao nào? Có gì liên quan đến cô bé mà phải bận tâm chứ?!
- Ơ… Thì… hỏi vậy thôi. Dù sao thì rồi sau này cũng thành thím của cháu, phải biết người đó thế nào chứ?
- Chẳng phải Linh đã nói chuyện với cô ấy rồi sao? Đánh giá thử xem!
- Ừm, thì xinh đẹp, thông minh, dịu dàng, hợp với chú lắm á!
- Vậy là ủng hộ tôi lấy cô ấy đúng không?
- Ai nói thế, ủng hộ hồi nào?!
Sự mâu thuẫn trong lời nói trước và sau cũng như trong suy nghĩ của cô đều bị Luân phát giác. Linh đang rất lúng túng và căng thẳng, nửa hờn dỗi, đố kỵ, nửa muốn Luân phủ nhận mối quan hệ kia. Không biết làm cách nào để gỡ rối, Linh đành quay mặt đi chỗ khác, vẻ mặt nhăn nhó bực bội. Luân lại trêu chọc:
- Mặt nhăn như khỉ ăn ớt, xấu quắc!!!
- Kệ TUI!
- Ặc, Tui luôn. Đừng nói là đang… ghen nha!
- Ghen gì chứ! Không có… - Mặt đỏ lựng lên vì xấu hổ.
- Cũng phải thôi, người ta hoàn hảo hơn về mọi mặt mà, ganh tị cũng phải! Hì hì…
Luân cười khỉnh đầy vẻ bí ẩn. Cả hai ăn uống xong rồi về nhà, không nói thêm gì… Vừa vào đến phòng khách, Linh lại hỏi tiếp:
- Bộ chú không định giải thích gì thêm nữa sao?
- Giải thích gì nữa… Liệu có đủ thuyết phục không?! Chi bằng dùng hành động để thể hiện.
- Hành động gì?
Khi đôi mắt Linh vẫn còn đang tròn xoe ngơ ngác thì Luân đã kéo Linh sát tới gần anh. Gương mặt cả hai lại gần sát bên nhau kể từ sau ngày hôm đó, Linh cảm nhận được hơi ấm đang lan tỏa, mùi hương dịu nhẹ từ Luân khiến tim cô đập nhanh hơn. Linh cảm thấy gương mặt anh đang tiến tới mặt mình, mỗi lúc một gần.
Cô nàng đứng yên như pho tượng đá, lắng nghe rất rõ nhịp tim từ cả hai đang đập rất nhanh... Chỉ còn cách vài centimet nữa thôi, Linh nhắm nghiền mắt lại, chuẩn bị tận hưởng cảm giác lạ lẩm lần đầu tiên biết đến. Nhưng bỗng cánh cửa chính bật mở, một tiếng nói dỏng dạc cất lên khiến cả hai giật bắn mình quay lại…
- Hai đứa đang làm cái gì vậy hả???
TẬP 7
Không gian phòng khách phút chốc trở nên căng thẳng, Luân và Linh ngồi đối diện với ba mẹ Linh. Chuyến du lịch sảng khoái của hai ông bà về chưa kịp mừng vui kể lể rôm rả, đã phải nghiêm nghị bàn luận về một vấn đề chẳng mấy vui vẻ gì…
- Sao đây? Hai “cô chú” tính giải thích với tôi thế nào?! – Ba Linh giọng đầy oai nghiêm cất tiếng.
- Dạ thưa ba… con…
Mẹ liền ngắt lời:
- Để chú Luân nói, “con nít” không được lên tiếng trước người lớn!!!
Linh nhăn nhó khó chịu, con nít gì chứ, cô cũng đã 16 tuổi rồi. Rõ ràng mẹ nói thế là ngầm phản đối và muốn tạo nên sự ngăn cách cấp bậc giữa cô và Luân. Anh điềm đạm đáp lời, mặt vẫn rất điềm tĩnh:
- Thưa, những gì anh chị vừa thấy đúng như anh chị đang nghĩ luôn rồi đấy ạ!
- Hai đứa có biết hai đứa là gì của nhau không mà lại như thế được chứ?! – Ba nói bằng giọng nghiêm nghị, tỏ vẻ nóng giận.
- Nhưng em và Linh đâu phải chú cháu ruột đâu. Chỉ là trên danh nghĩa vai vế thôi! – Luân đối đáp nhanh gọn.
- Hóa ra… chị đã sai lầm khi giao cho chú ba qua nhà chăm lo cho con Linh rồi. Tôi “giao trứng cho ác” mà còn yên tâm nhẹ nhõm nữa cơ đấy!
- Chị yên tâm, em chưa kịp làm gì cả đâu! – Cậu chàng ngây thơ nói.
- Hả? CHƯA KỊP LÀM??? Chú còn dám nói thế nữa hả? Hóa ra nếu lúc nãy chúng tôi không về kịp là con Linh bị chú “luộc chín” luôn rồi à?!! – Ba Linh tức tối quát.
- Kìa mình, sao lại ăn nói sỗ sàng thế? Có con Linh ở đây mà!!!
Cuộc nói chuyện kéo dài thêm 15 phút, nhưng vẫn không đi đến quyết định rõ ràng. Ba mẹ Linh đưa ra đủ mọi lập luận và lý do về mối quan hệ của hai người là không thể, rằng Linh còn quá nhỏ, có thể đó chỉ là tình cảm vụn dại nhất thời, hay Luân vốn đã chán chê với những cô gái quyến rũ kề bên nên muốn tìm cảm giác lạ, đến với những cô bé nữ sinh mơn mởn hồn nhiên, “cỏ tươi” nhưng quá tuổi làm sao ngon bằng “cỏ non” được. Nhưng Luân cũng không vừa, với khả năng đối đáp cao siêu vốn có của mình, anh cũng đưa ra những lý luận rất chặt chẽ, cả về tình cảm lẫn trách nhiệm đối với Linh. Anh đã khiến cho cả Linh lẫn ba mẹ cô thấy được sự nghiêm túc và chân thành của mình dành cho người con gái mà hiện tại đang ở danh phận là cháu này.
Dù tìm hết mọi lý do cũng không thể can ngăn được, Linh cũng nhất quyết đến với “chú” Luân, cuộc nói chuyện đành phải tạm dừng. Vì mối quan hệ này không phải chỉ có mỗi ba mẹ Linh quyết định, mà còn có cả ông bà nội nữa. Ba mẹ Linh mời Luân ra về, và yêu cầu từ nay cả hai tạm thời không gặp hay liên lạc gì với nhau nữa, để tránh tình cảm “bị” phát sinh thêm.
Những ngày đi học sau đó của Linh, ba cô đều trực tiếp đến đón chứ không cho cô nàng tự về nữa, để khỏi có “ai kia” chặn đường tán tỉnh bỏ bùa. Điều đáng ngạc nhiên là, ngay đến ba Linh cũng thu hút đám nữ sinh trong trường và tất nhiên… cô giáo chủ nhiệm xinh đẹp kia cũng không ngoại lệ. Vừa thấy bóng dáng một người đàn ông oai vệ