Teya Salat
HomeTruyện Ngắn

Gọi Chú là Anh nhé!

Posted at 06/10/2015
Vote: 20
đây.

- Ba nói vậy chứ, sự nghiệp cao rộng cũng chỉ đến thế thôi, còn con gái của con là vô giá. Chú em này biết cân nhắc lựa chọn như vậy là chính xác đấy!

Bà nội cũng góp ý vào:

- Tuy vậy nhưng dù sao Linh nó cũng chỉ mới 16 tuổi. Muốn gì cũng phải đợi khi học xong tú tài đã, rồi hai đứa mới được tiến tới!

- Dạ, mẹ nói phải. Nhưng còn một điều con đang băng khoăn, là sau này khi hai đứa lấy nhau rồi. Thì con Linh phải gọi ba má thế nào đây? Còn Luân phải gọi vợ chồng con ra sao? – Mẹ Luân đưa ra mớ thắc mắc xưng hô rối rắm.

Linh len lén nhìn Luân, vẻ mặt anh vẫn bình thản vui vẻ trong im lặng, nhưng cô lại cảm nhận được nét hạnh phúc ngập tràn đang ẩn sau đôi mắt sâu thẳm kia. Những ngày tháng sắp tới ra sao, mối quan hệ của hai người sẽ tiến triển tới đâu đi nữa, cô và anh cũng không màng đến. Chỉ biết rằng giờ đây, họ đã chính thức được chấp nhận, được đến với nhau và yêu nhau như những cặp đôi bình thường khác…

Chiều thưa thớt nắng, bầu không khí phủ nhẹ một làn hơi êm ru khiến lòng cũng thấy mơn mang đến lạ thường. Hai “chú cháu” cùng nhau dạo bước trên khuôn viên…

- Cháu cứ tưởng chú đã qua Mĩ rồi chứ?!...

- Vậy ra Linh cũng bị ba lừa cho vào tròng giống tôi hả?

- Thì mãi chẳng thấy chú liên lạc gì… Rồi đùng một cái ba nói ra phi trường để tiễn một người, may ra kịp, cháu cứ nghĩ chỉ có thể là chú thôi. Cháu cũng vội vàng hấp tấp đi theo ba, cứ ngóng xem chú có còn đó không, ai ngờ lại gặp ông bà nội, tưởng chú đi chuyến khác không đón kịp rồi nên mới mong chờ ngày ông bà về để đi theo…

Anh chàng vẫn lặng im, nở nụ cười nhẹ nhàng đầy mê đắm rồi nói:

- Làm sao tôi có thể đi được chứ. Mục đích tôi về đây là để được ở bên một người, mong muốn đó còn chưa thực hiện được…

Vẫn lại kiểu nói lấp lửng rất “đáng ghét” đó, nhưng giọng nói thì dịu dàng đến lạ thường. Đôi tay khẽ nắm lấy nhau, bàn tay to lớn nhưng vẫn thật mềm mại, cô bé mỉm cười rồi lại âm thầm bước đi cùng anh...
*******

Khi cậu nhóc Luân 16 tuổi lần đầu tiên được xem những tấm hình từ gia đình người anh “xa lạ” kia, cậu đã rất ấn tượng với nàng công chúa bé bỏng dễ thương 4 tuổi ấy. Nó không hẳn là cảm giác trông mong một đứa em gái, chỉ là thấy rất đáng yêu và luôn mong sẽ được gặp và chơi đùa cùng cô bé. 9 năm sau, chàng trai bảnh mã kia lại một lần nữa được ngắm nhìn những khung hình mới, và cảm giác rung động trổi lên, cô bé trắng trẻo bụ bẩm ngày nào giờ đã trở thành một tiểu thư xinh đẹp với nụ cười trong sáng, đôi mắt to long lanh và mái tóc dài buông xỏa tựa áng mây trên bầu trời. Và niềm mong mỏi năm xưa nay đã trở thành khao khát, anh quyết tâm phải trở về quê nhà để chỉ với một mục đích duy nhất là được gặp gỡ và chuyện trò với cô bé. Những điều thật giản đơn nhưng rất đỗi ngọt ngào đó, Linh đã không hề biết cho đến mãi sau này…

Linh vẫn đi học như thường lệ, và người đưa đón cô nàng mỗi ngày lại quay về người cũ đó là “chú” Luân. Dưới mái hiên nhà cũ, Linh lại đứng đó chờ anh, hôm nay lớp cô về sớm hơn dự tính, lấy điện thoại ra nhắn tin để anh đến đón…

Trời lại đổ cơn mưa, bỗng dưng khung cảnh thân thuộc ngày ấy lại hiện lên thật rõ nét. Lần đầu tiên gặp Luân, cũng tại nơi này, cũng vào một buổi chiều mưa rào nhẹ, lất phất từng hạt mưa trên mái hiên. Tại sao người ta lại vẫn thường nghĩ về mưa với những ký ức buồn, là những cuộc tình đến rồi đi trong thoáng chốc?... Mưa vẫn có những dư vị rất khác, cũng thật nhẹ nhàng và lơ đãng với những hạnh phúc giản đơn, vì mưa chính là khung cảnh đã gắn kết cô và anh đến với nhau. Nhưng có lẽ, dẫu ngày hôm ấy không có mưa, Luân không đưa Linh chiếc ô dù, thì rồi anh chàng cũng sẽ tìm nhiều cách khác để có thể tiếp cận và làm quen cô trước khi hai người kịp nhận ra mối quan hệ của nhau. Chắc chắn, mọi chuyện rồi cũng sẽ diễn biến như những gì mà nó vốn thế…

Bỗng từ đâu, anh chàng chạy bộ đến với vẻ hấp tấp, trên tay cầm độc nhất cây dù.

- Ủa, sao chú lại chạy bộ đến đây?

- Xui quá, xe chạy nửa chừng cán đinh bể bánh rồi. Sợ Linh chờ lâu, nên mua cây dù chạy đến đây…

Nhìn bộ dạng phất phơ của anh chàng, người ướt sủng, hơi thở gấp gáp vì chạy nhanh, Linh không thể nhịn được cười, có lẽ chỉ có cô mới được nhìn thấy “khung hình chân thực tuyệt mĩ” ấy của anh thôi. Linh lấy khăn giấy ra lau nước đọng trên mặt và tóc anh, đàn ông gần 30 tuổi rồi mà làn da vẫn láng mịn không nếp nhăni, đôi mắt sâu nhìn vào Linh dịu dàng, khẽ nói:

- Linh vẫn giữ cách xưng hô với tôi như trước sao?

- Ơ… - Cô nàng lại ngại ngùng đỏ mặt.

- Bây giờ chúng ta chính thức đến với nhau rồi. Nên từ nay, hãy gọi là anh nhé!

Mưa vẫn rơi, từng hạt lất phất gõ đều trên mặt dù. Mắt anh vẫn nhìn cô nồng nàn… Linh ngước mặt lên, tay nắm chặt bàn tay đang cầm chiếc ô, đôi mắt nhìn thật sâu vào khuôn mặt thân yêu ấy, môi khẽ cười và cất lên ba tiếng thật ngọt ngào:

“ Em yêu Anh!"

~~The End~~
1 ... 9101112
ĐẾN TRANG
Gọi Chú là Anh nhé! Chia sẻ bài viết để wap phát triển :P

Gọi Chú là Anh nhé!

  • CÙNG THỂ LOẠI

    Hiểu nhầm trái tim Hiểu nhầm trái tim
    Ngược nắng để yêu em Ngược nắng để yêu em
    Lời thú nhận của mặt trăng Lời thú nhận của mặt trăng
    Chiếc khăn chưa kịp gửi mùa đông Chiếc khăn chưa kịp gửi mùa đông

    CÓ THỂ BẠN THÍCH?

    Thêm một lần yêu thương Thêm một lần yêu thương (Truyện Ngắn)
    Đàn ghita của thần Cupid Đàn ghita của thần Cupid (Truyện Ngắn)
    River flow in you River flow in you (Truyện Ngắn)
    Thằng bạn thân của con bạn tên Chi Thằng bạn thân của con bạn tên Chi (Truyện Ngắn)
    Em yêu anh, được không? Em yêu anh, được không? (Truyện Ngắn)
    C-STAT