Polaroid
HomeTruyện Ngắn

Gọi Chú là Anh nhé!

Posted at 06/10/2015
Vote: 7
Đắng lắm! Ăn cháo nóng một hồi là khỏe hẳn thôi mà! – Linh nhăn nhó khổ sở.

- Bây giờ muốn tự uống hay để tôi “móm” cho đây?!

Trời ạ, đến bây giờ Linh mới biết cái anh chàng này không chỉ lãnh đạm vô tình mà còn cực kì ác độc nữa, dám đe dọa cô. Mặt cô bỗng đỏ lựng khi nghĩ tới cảnh hắn ta sẽ áp môi hắn vào môi mình, thật ngượng không chịu nổi. Ăn xong tô cháo, Luân lấy tô để sang một bên rồi đưa thuốc và ly nước ấm cho Linh uống.

- Đã nói là không uống rồi mà!!!

- Đếm từ một tới ba, hoặc tự uống hoặc sẽ bị ép uống nhé! Một…

Tên “ác ma” bắt đầu đếm, khi tiếng thứ hai vừa cất lên, Luân trong tư thế sẵn sàng đưa viên thuốc vào miệng mình để móm cho Linh. Cô bé sợ hãi liền ngăn lại và uống hết thuốc, anh chàng nhìn cô uống trong khổ sỡ mà vẫn cười tinh quái. Uống hết cả đống thuốc này quả là một kỳ tích, trước giờ mẹ Linh cũng chưa thuyết phục nổi cô uống đến ngần ấy thuốc như vậy (dù chỉ có 4 viên bé tẹo). Linh đẩy mạnh ly nước vào ngực Luân, nhìn anh chàng với vẻ mặt đầy uất hận:

- Xong rồi đó, bấm nút biến để cháu nghỉ ngơi dùm. Đồ độc tài!!!

- Ngon ha, dám nói vậy với chú mình luôn. Muốn bị ăn đòn hả?

- Chú mà thô bạo với người bệnh, cháu sẽ về méc lại ba!

- Ghê ghê, uy hiếp luôn. Thôi nghỉ ngơi đi nhá, có cần gì thì gọi cho tôi!

- Cám ơn chú, không làm phiền cháu là được rồi.

- Đã bảo lúc không có ai thì cứ xưng hô như trước rồi mà!

- Sao được chứ. Chính chú mới phải đổi đấy! Cứ xưng tôi gọi tên cháu hoài, kỳ quá đi!

- Tôi đã nói chưa bao giờ xem Linh là cháu mình còn gì?!

- Tại sao lại như thế? Nếu vậy chú quan tâm tới cháu làm gì?!

Nét mặt Luân cáu bẳng, tiến tới rất gần Linh, nói với vẻ nghiêm túc:

- Chẳng lẽ tôi đối với em thế nào, bản thân em không rõ hay sao?

Từ sâu trong ánh mắt ấy, Linh đang cảm nhận được một sự nồng nàn, một tình cảm khác mà cô đang đợi chờ và mong ước bấy lâu, chẳng lẽ Luân đối với cô cũng là…


TẬP 5

Nắng bình minh len lỏi qua ô cửa nhỏ, Linh bước ra hít một hơi sâu để cảm nhận sự tươi mát dịu nhẹ của một ngày bình yên. Cô sửa soạn đồ đạc, sách vở rồi xuống nhà làm bữa sáng. Luân đã ngồi chờ sẵn ở phòng khách, đọc báo uống cà phê. Ăn uống xong thì Luân chở Linh đi học, một cảm giác im lặng đến đáng sợ bao trùm. Suốt hôm qua đến giờ kể từ khoảnh khắc anh nói với cô câu nói lấp lửng ấy, cả hai bỗng trở nên gượng gạo hơn, khó mở lời với nhau hơn. Nhưng không thể cứ như thế này mãi được, Linh đành chủ động lên tiếng:

- Chiều chú có thể đến đón cháu sớm chút được không? – Vẫn không chịu đổi cách xưng hô.

- Để làm gì?

- Trường có buổi họp phụ huynh. Ba mẹ cháu đi rồi nên…

- Mấy giờ?

- 4 giờ chiều.

Luân khẽ gật đầu rồi rồ ga chạy tiếp. Anh chàng chạy vào cổng rồi gửi xe nhờ trong bãi để vào lớp cùng với Linh.

- Được rồi chú, cháu tự vô được mà, chiều chú hãy tới. - Linh nghĩ Luân lo lắng cho cô nên đi vào cùng.

- Hôm qua xin phép, cô giáo chủ nhiệm của Linh bảo phải trực tiếp vào gặp thì mới chấp nhận cho nghỉ.

- Thế ạ? - Thì ra là tưởng bỡ.

Hai người cùng bước vào phòng giám hiệu. Trên suốt đường đi, rất nhiều ánh mắt hiếu kì hướng về họ. Mấy cô nữ sinh ai cũng trầm trồ, bàn tán về cái anh chàng cao lớn, đẹp trai đang đi cùng với Linh, làm cô cũng cảm thấy ngượng ngùng. Luân vào trong nói chuyện ngắn gọn với cô giáo rồi đi ra, bảo Linh lên lớp học rồi chiều sẽ tới họp.

Chiều. Linh đứng đợi dưới sân. Buổi họp diễn ra ngắn gọn, nhưng sau khi xong thì cô giáo chủ nhiệm yêu cầu gặp riêng Luân nói chuyện một chút. Linh thấy tò mò liền theo dõi…

- Anh là gì của em Linh thế?

- Tôi là chú của Linh.

- Ồ, chú mà còn trẻ dữ vậy sao?

- Chỉ là vai vế thôi.

- Cho mạn phép hỏi… anh nhiêu tuổi rồi ạ?

- Tôi được 28 tuổi rồi.

- Ồ, vậy chỉ nhỏ hơn tôi có 2 tuổi thôi (quá chuẩn). Thế… đã có gia đình chưa?

- Chưa.

- Vậy còn người yêu? – Những câu hỏi bắt đầu chệch hướng.

- Cũng chưa.

- I da, đẹp trai, phong độ như anh mà từng tuổi này nói chưa có người yêu. Chắc kén chọn lắm hả?

- Không… Chắc lại tôi vô duyên thôi!

Dù hơi bị choáng với cách trả lời cộc lốc tỉnh rụi của anh chàng, nhưng cô giáo vẫn quyết lấn tới.

- Vậy… mẫu người yêu lý tưởng của anh thế nào? Anh thấy tôi có đạt tiêu chuẩn không?!

Luân bắt đầu thấy lúng túng, không biết phải trả lời thế nào thì Linh từ ngoài bước vào nói:

- Chú ơi, họp xong chưa ạ? Cháu còn có giờ học thêm nữa đấy!

- Ừ, xong rồi! – Quay sang bà cô – Thôi xin phép cô tôi về.

- Ơ, khoan đã…

Chưa dứt hết câu Luân đã đứng dậy cúi chào rồi vọt lẹ, không ngờ hôm nay lại gặp phải bà cô “ống chề” mê trai. Cả hai bước đi chậm rãi, Linh thấy vẻ mặt tĩnh lặng như hồ của Luân càng khó chịu hơn nên hỏi:

- Thấy cô giáo của cháu thế nào?

- Thế nào là sao?

- Thì người ta đã chủ động ngỏ lời rồi đó. Có chịu không sao không nói đ
1 ... 3456789 ... 12
ĐẾN TRANG
Gọi Chú là Anh nhé! Chia sẻ bài viết để wap phát triển :P

Gọi Chú là Anh nhé!

  • CÙNG THỂ LOẠI

    Cái đồng hồ biết nói: Have A Nice Day Cái đồng hồ biết nói: Have A Nice Day
    Ngược nắng để yêu em Ngược nắng để yêu em
    Những biển mùa đông Những biển mùa đông
    Trong veo, anh yêu em Trong veo, anh yêu em
    Khi nào anh mới thôi quên em Khi nào anh mới thôi quên em

    CÓ THỂ BẠN THÍCH?

    Bình minh trên núi Bình minh trên núi (Truyện Ngắn)
    LÀNG LÀNG (Truyện Ngắn)
    3 giờ sau vụ tỏ tình 3 giờ sau vụ tỏ tình (Truyện Ngắn)
    Đợi cho qua ngày 27 Tết được không anh? Đợi cho qua ngày 27 Tết được không anh? (Truyện Ngắn)
    Chuyện đêm giáng sinh Chuyện đêm giáng sinh (Truyện Ngắn)
    C-STAT