thì ảnh đã làm luận án chuẩn bị ra trường rồi. Học cứ phải gọi là siêu sao, luôn hoàn thành các tính chỉ trước thời hạn.
Linh lặng im nghe cô ấy kể về quá trình học và làm việc của hai người. Họ đã cùng nhau trải qua rất nhiều thử thách, áp lực, cực nhọc để có thành quả như hôm nay. Được một lúc thì cô nàng mới nhớ ra và tự giới thiệu về mình. Như Loan – 25 tuổi, con gái rượu duy nhất (giống Linh) trong một gia đình chuyên kinh doanh các mặt hàng chuyên dụng cho việc làm nail, rất phổ biến và thông dụng với cộng đồng người Việt ở Mĩ.
Linh ngắm nhìn thật kỹ cô “tình địch” hơn mình về mọi mặt này, chỉ ngắn gọn là “đẹp từng milimet”. Xinh đẹp, quyến rũ, ăn nói dịu dàng, dáng người thon gọn, chân dài cực cuốn hút. Bình thường Linh vốn dĩ đã không cao bằng rồi, đã thế cô thì đi giày bệt, còn Loan lại đi giày cao gót nên khoảng cách chiều cao lại càng cách biệt.
Loan có nhã ý dẫn Linh đi một vòng tham quan các gian phòng chủ đạo của công ty. Cảnh quan rộng rãi, bày trí trang nhã đẹp mắt và hiện đại theo kiểu Châu Âu, được phân cách thành từng tầng lầu, với đầy đủ các chức năng như phòng nghỉ, khách sạn 5 sao, phòng massage, xông hơi, nhà hàng v.v… Tất cả đều được điều hành dưới bàn tay tài năng của chàng trai trẻ tuổi đẹp mã Lê Vũ Minh Luân, và tất nhiên không thể thiếu người trợ thủ đắc lực xinh đẹp Như Loan luôn kề cận mỗi ngày nữa.
Linh cảm giác như mình đang bị lẫn khuất, mờ nhạt đi sau ánh hào quang chói sáng đó. Luân và Loan quả thật quá hoàn mĩ, quá xứng đôi với nhau, tuổi tác cách biệt vừa đủ, lại hỗ trợ cho nhau rất nhiều trong công việc nữa. Ông bà nội chắc hẳn sẽ rất vui lòng khi có một người con dâu vừa thông minh, xinh đẹp lại tài giỏi như thế. Còn cô, được gì chứ? Chỉ mới là một cô bé nữ sinh hồn nhiên, vô tư, chẳng có lấy một tí năng lực gì để thể hiện. Giữa hai con người có sự chênh lệch quá nhiều về cả tài năng lẫn nhan sắc như thế, có tên đàn ông nào dại dột lựa chọn “bên bánh bèo” không?!
Được một lúc, hai chị em cùng lên tầng thượng hóng mát. Cảnh quan thật thoáng đãng, êm đềm, không biết chị ấy và Luân có thường lên đây tâm tình với nhau không (lại suy nghĩ vu vơ). Bất chợt, Loan hỏi:
- Có phải… em và Luân không phải là chú cháu ruột không?
- Sao chị biết? – Linh bất ngờ lúng túng.
- Chị đoán vậy, vì thấy cách đối xử của Luân với em lạ lắm, không giống với chú cháu bình thường.
- Có gì lạ ạ?
- Chị cũng không rõ, chỉ là cảm giác thôi. Hình như mấy hôm trước em bị bệnh hả? Luân đã nghỉ hẳn ngày hôm đó để ở nhà lo cho em, dù công việc đang rất bận rộn, giao hết cho chị và mấy nhân viên cấp dưới làm muốn ngộp thở luôn!
Linh nhớ lại ngày hôm đó, Luân bảo là được nghỉ mà. Hóa ra anh chàng nói dối để cô không từ chối việc anh ở lại chăm sóc cho cô. Vì Linh, anh đã không màng đến những hợp đồng quan trọng bên phía đối tác mà chỉ một chút sơ xuất cũng có thể bị hủy. Rất may, nhờ khả năng đáp ứng tốt mọi mặt giao dịch, Luân đã cứu vãn mọi tình thế khó khăn chỉ sau một ngày anh vào làm trở lại.Linh cảm thấy mình thật vô dụng, đã chẳng giúp gì được cho Luân mà lại còn khiến anh phải nhọc nhằn vì mình nữa…
Tiết trời về đêm mỗi lúc một lạnh hơn, Luân đang dẫn Linh đi ăn nhẹ vì lúc nãy cô chẳng bỏ bụng được bao nhiêu cả. Thoáng thấy nét mặt đăm chiêu của Linh, Luân liền hỏi:
- Làm gì mà thẩn thờ vậy? Có chuyện gì buồn à?
- Hả? Dạ không… không có gì…
- Đừng có giấu, cái mặt hiện lên nguyên chữ “BUỒN” bự chảng đây kìa!
Linh giật mình, lấy tay sờ mặt mắc cỡ khiến Luân phải bật cười vì dáng vẻ ngây thơ của cô.
- Thiệt là dễ dụ, thế này sao tôi yên tâm khi Linh ở đâu đó một mình chứ!
- Chỉ có chú là hay đùa giỡn, dụ khị cháu thôi chứ ai!!!
- Cái đó gọi là thử thách đấy, chứ nếu muốn thì đâu có “nhẹ” như vậy!
- Chú nói vậy là có ý gì?
- Tự hiểu đi!!!
- Ghét.
- Ghét thật không?
- Thật, ghét kinh khủng luôn. Dù cho các cô gái trên thế giới này đều thích chú thì cháu vẫn ghét. Ai cần yêu một người hoàn hảo như vậy chứ, chỉ tổ đau tim thôi!
- Thế hóa ra cô bé đang đau tim vì tôi à?
- Ớ… Không có! – Mặt đỏ lựng lên ngay.
Luân cười nhẹ nhàng rồi ngước mắt lên cao ngắm trời đêm, Linh cũng ngước mặt lên nhìn anh... 1m62 và 1m84 cũng không cách biệt gì mấy, nhưng sao lại thấy anh cao lớn và vĩ đại quá, thật khó nắm bắt và níu giữ lấy con người chứ đừng nói là trái tim anh. Giữa cuộc sống với lắm biến động, mọi vật đều có thể đổi thay theo thời gian, liệu tình cảm con người cũng tương tự như thế?
Những dòng suy nghĩ, những ray rứt và bức bối cứ đan xen quay cuồng trong đầu của Linh khiến cô không thể im lặng được nữa…
- Cái chị thư ký của chú… trông xinh quá ha!
- Ai? À… Loan đó hả?
- Nghe nói hai người quen nhau lâu rồi... Định khi nào thì cho ra mắt đây?
- Ra mắt cái gì? Ai nói thế?
Anh chàng trố mắt ngạc nhiên rồi như nhận ra điều gì đó nên gương mặt bình thản trở lại, nở nụ cười ranh mãnh