XtGem Forum catalog
HomeTruyện Ngắn

Gọi Chú là Anh nhé!

Posted at 06/10/2015
Vote: 18
chú phải sang đó, để tìm thêm “đồng minh” mà ngăn cản chuyện của hai đứa chứ!

- Anh chị đừng nhọc công nữa, dù thế nào thì em cũng nhất quyết không từ bỏ đâu!

- Chú nói miệng cũng bằng thừa thôi. Mọi chuyện anh chú đã sắp xếp hết rồi! Tốt nhất, chú nên quên con Linh đi. Có khả năng, nó sẽ ở bên đó với ba má luôn cũng nên đấy!

- Cái gì? Không thể có chuyện đó được! Anh hai đi được bao lâu rồi ạ?

- Từ lúc khuya rồi, chuyến bay bắt đầu lúc 4 giờ sáng. Giờ chú có đi cũng không kịp đâu!!!

Mẹ Linh nói mà mắt lửng lơ nhìn trời ngó đất, không hề biết Luân đã cắm cổ chạy mất từ lúc nào. Anh đang phóng xe lao thẳng đến phi trường, trong vô vọng…


TẬP CUỐI

Sân bay Tân Sơn Nhất - 6 giờ 45 phút, từng dòng người nô nức chào đón và tiễn biệt nhau. Luân nao núng vừa đi vừa chạy, đầu quay tứ phía, mắt ngó nghiêng khắp nơi mong tìm được bóng người quen thuộc. Nếu đúng như lời của mẹ Linh nói, thì thật sự đã quá trễ để gặp được Linh, chuyến bay đã khởi hành gần 3 tiếng rồi còn gì.

Luân bước vào trong phòng phục vụ khách hàng, hỏi cô nhân viên về lịch trình những chuyến bay từ Việt Nam đi các nước. Cô nhân viên trình bày cho anh tất cả những chuyến bay của hôm qua cho đến 6 giờ hôm nay. Lạ thay, không có chuyến bay nào từ Việt Nam sang Mĩ ở các tuyến giờ suốt 2 ngày qua trùng vào khoảng giờ mà mẹ Linh nói. Luân bước ra ngoài nhìn lên bảng thông báo điện tử các chuyến bay đi và đến, tìm mãi cũng không thấy. Chỉ có một điều trùng hợp lạ thường và đối lập là: vào đúng 4 giờ có một chuyến bay đi đúng tuyến địa điểm nói trên, nhưng là ngược lại, từ Los Angeles về Hồ Chí Minh City. Sau một hồi suy nghĩ, mắt Luân bỗng sáng lên, điều đó có nghĩa là…

------------

Tại ngôi nhà quen thuộc, tiếng nói cười rôm rã, những món ăn ngon thịnh soạn được bày biện rất đẹp mắt trên bàn ăn đặt trước khoảng sân rộng phía sau vườn… Mọi người ngồi yên vị ở chỗ của mình, ba Linh nói:

- Chuyến này ba mẹ về đây chơi lâu chút nhé!

- Để xem thế nào đã. Hội từ thiện bên đấy giờ nhiều việc quá, không biết có sắp xếp ổn thỏa không. – Tiếng nói ôn tồn của người lớn tuổi nhất trong gia đình – ông nội Linh.

Bà nội liền quay sang nói với ông:

- Tôi nghĩ chắc không sao đâu ông à. Cộng sự với mình cũng đã quen với công tác lãnh đạo hội rồi mà, sẽ ổn cả thôi!

Linh nghe vậy rất háo hức nên chen vào:

- Đúng đó ông, ở chơi vài ngày thôi rồi về. Đợi con chuẩn bị vài thủ tục cần thiết rồi cho con qua đó chơi với…

- Coi kìa, bộ không muốn nội ở đây hay sao mà nôn nao thế? – Ba Linh nói lẩy.

- Dạ… đâu có… - cô bé lúng túng.

- Chắc là đang rất nôn nóng gặp một người chứ gì?! – Mẹ Linh cười tỏ vẻ bí ẩn.

Linh im lặng không nói, tâm trạng cô nàng hiện đang rất nao núng… Bất chợt, ông nội lên tiếng:

- Bữa tiệc hôm nay thấy thiếu thiếu cái gì ấy nhỉ?!

- Dạ, hình như còn thiếu một vị khách quan trọng! – Mẹ Linh vui vẻ đáp lời.

- Ba yên tâm, sẽ tới ngay thôi. – Ba Linh với vẻ bình thản, tay vẫn đảo đều những que thịt nướng thơm phức.

Quả đúng như lời ba nói, chưa đầy 2 phút sau, một chàng trai vốn phong độ ngày nào nay bỗng trở nên phờ phạt thấy rõ chạy vào. Vừa nhìn thấy mọi người trên bàn tiệc, hai nhân vật mà anh đã đoán biết và cả nhân vật trung tâm kia, anh ngạc nhiên và vui mừng đến không tả nổi. Cô bé ấy cũng nhìn anh thẩn thờ không kém, cái cảm xúc gần giống như lúc vừa mới nhận ra mối quan hệ chú cháu của cô và anh lúc trước, nhưng lần này có lẽ là vui mừng hơn…

- Sao thế? Tính đứng đó làm kiểng à? Còn không mau vào nhập tiệc đi! Mọi người chờ chú nảy giờ đói rã ruột hết rồi này! – Ba Linh tươi cười nói đầy vẻ chế giễu.

Luân giật mình như vừa tỉnh giấc lúng túng bước đến, ngồi kế bên Linh (vì chỉ còn chỗ duy nhất đó trống). Ánh mắt thoáng nhìn nhau nhẹ nhàng, nhưng vẫn ngập tràn niềm yêu thương. Cả gia đình quây quần bên nhau ăn uống và trò chuyện, không khí thật ấm cúng và yên bình, buổi trưa mùa thu với tiết trời dịu nhẹ, cái nắng ấm nhẹ nhàng như phả một làn hơi thanh tịnh vào lòng của mỗi người trong gia đình ấm êm.

- Vậy bây giờ cả nhà có thể cho con biết rõ ràng mọi chuyện được không ạ? – Linh nôn nóng mong chờ giải đáp thắc mắc.

- Có gì đâu mà phải giải thích, rõ ràng hết còn gì?! – Ba Linh khinh khỉnh đáp đoản hậu.

- Chỉ là một chút thử thách đánh đố thôi. Không ngờ, một người thông minh, nhạy bén như chú Luân đây mà lại có lúc bị phân tâm, hành động thiếu kiểm soát như thế! Vậy hóa ra vợ chồng ta cũng cao tay quá mình nhỉ?! – Mẹ Linh nói với ba đầy vẻ đắc thắng.

- Còn phải nói, em trai phải học hỏi anh đây nhiều lắm nhá! Hahaha…

- Dạ, em xin tâm phục khẩu phục…

Ông nội Linh vui vẻ từ tốn nói:

- Thật ra, cả nhà chỉ là muốn xem tình cảm của hai đứa thế nào thôi. Chứ ông bà cũng đã biết Luân đối với cháu nội ta ra sao rồi. Chẳng thế mà lại từ chối công việc quản lý công ty F2 ở New York, vốn bề thế gấp mấy lần chi nhánh ở Việt Nam để về
1 ... 89101112
ĐẾN TRANG
Gọi Chú là Anh nhé! Chia sẻ bài viết để wap phát triển :P

Gọi Chú là Anh nhé!

  • CÙNG THỂ LOẠI

    Em vẫn hẹn anh ở sân ga Em vẫn hẹn anh ở sân ga
    Phép thử giá một trăm hai Phép thử giá một trăm hai
    Câu chuyện nhỏ của đom đóm và hoa mặt trời Câu chuyện nhỏ của đom đóm và hoa mặt trời
    Ngược nắng để yêu em Ngược nắng để yêu em
    Những quả bóng màu rêu Những quả bóng màu rêu

    CÓ THỂ BẠN THÍCH?

    Chiếc mặt nạ ma quỷ Chiếc mặt nạ ma quỷ (Truyện Ngắn)
    Chẳng cơn mưa nào mãi mãi Chẳng cơn mưa nào mãi mãi (Truyện Ngắn)
    Những chiều gió lạ Những chiều gió lạ (Truyện Ngắn)
    Gió đã mãi xa và không bao giờ trở về Gió đã mãi xa và không bao giờ trở về (Truyện Ngắn)
    Bill Gates luôn mỉm cười Bill Gates luôn mỉm cười (Truyện Ngắn)
    C-STAT