Bảy giờ tối. Rạp hát đông nghịt người. Hờ hững khi mấy đứa bạn gái thân thiết vào trong ngồi trước gọi qua điện thoại, tôi bước ra ngoài, tự tìm cho mình một chiếc ghế đá và ngồi xuống chờ đợi.
Chỉ còn nửa tiếng nữa thôi buổi hòa nhạc có lẽ là lớn nhất từ trước tới nay của cậu ấy sẽ bắt đầu. Đúng vậy: cậu ấy – một nghệ sĩ piano tài năng và đình đám nhất trong giới học trò, người liên tục nhận được các giải thưởng âm nhạc trong và ngoài nước. Tôi mê mẩn những bản nhạc mà cậu ấy đã thể hiện. Từ Canon in D, Love story, Hungarian sonata, Toccata, Love is blue đến Je T’aime… đã cuốn tôi chìm đắm trong một thế giới tuyệt diệu đến say sưa của những những nốt nhạc nơi tâm hồn, lấp lánh, trong trẻo, nhiều khi trầm lắng hương vị suy tư, và gợi cảm đến không ngờ, bình an và thanh thản lắm, nhưng nhiều khi cũng giống hệt như một màn sương đêm bí ẩn.
Cũng giống như màn đêm buông xuống ngày hôm nay vậy. Thành phố lúc này sao mà đẹp đến thế. Nó rực rỡ ánh đèn với muôn màu vạn sắc. Tôi ngẩng mặt lên trời, hít thật sâu, và ngắm nhìn những vì sao lấp lánh. Có thể nhìn thấy sao ngay tại đây, xen kẽ giữa những ánh đèn điện, và giữa một thành phố hối hả những nhịp sống gấp rút, điều đó không tuyệt vời sao? Đâu đó vang lên tiếng hò hét đuổi nhau, tiếng cười lanh lảnh hạnh phúc của những đứa trẻ, và bên những hàng cây hoa sữa thoang thoảng một mùi hương dịu nhẹ và lãng mạn, đôi uyên ương tay trong tay bước đi, trên tay kia cô gái ôm một bó hoa hồng nhung đỏ thắm, và đôi má hồng của cô còn vương một ánh cười ngượng ngùng.
- Chị ơi mua hoa cho em nhé! – Một cậu bé bán hoa bước đến hỏi tôi, trên tay nó chỉ còn một bó hoa hoa hồng đỏ được cột bởi một đoạn ruy băng màu lục đơn giản và ba bông hoa lẻ. Tôi nhận ra nó chính là đứa bé ban nãy đã rụt rè hỏi giá một chiếc vé ở cửa nhà hát. Tôi mỉm cười nói:
- Được rồi, chị mua hết cho em!
- Bó hoa thôi, còn ba bông này thì không bán chị ạ – cậu bé cười ngập ngừng – cái này là quà sinh nhật cho mẹ em – cậu chỉ về phía một người phụ nữ đang bán quán gần đó. Trông bà khá khắc khổ trong chiếc áo mùa thu mỏng manh, đôi tay bà đầy những vết nứt nẻ dấu hiệu của những năm tháng lao động vất vả, nhưng khi bà nhìn về phía cậu bé, ánh mắt bà sáng lên, cảm nhận được tình thương yêu vô hạn bà gửi gắm trong cái nhìn đó. Và tôi hiểu, vì sao cậu bé lại muốn có được chiếc vé xem hòa nhạc ngày hôm nay đến thế. “Âm nhạc là tình yêu!”, cậu ấy từng nói thế. Một món quà tràn ngập tình yêu dành cho mẹ không phải là món quà tuyệt vời nhất sao?
Điện thoại trong túi tôi rung. Là Lâm, học trên tôi một lớp. Anh đột ngột hẹn tôi ba mươi phút nữa ở đài phun nước trước cổng trường, không rõ lí do, chỉ nói có một điều đặc biệt muốn dành cho tôi. Tôi nghĩ trong vài giây. Đúng vậy, cuộc đời nhiều khi là một khái niệm được xây dựng bởi những tình huống ăn khớp nhau, logic đến lạ kì. Tôi quyết định, đã đến lúc cần phải nói với Lâm một số chuyện. Và tôi lấy trong túi ra hai chiếc vé:
- Chị có chuyện muốn nhờ em giúp – tôi mỉm cười và đưa cho cậu bé bán hoa hai chiếc vé của tôi.
Cậu bé tròn mắt ngạc nhiên. Dĩ nhiên nó chưa dám cầm chiếc vé tôi đưa.
- Không sao đâu, em đừng lo, chị có việc bận không thể xem hòa nhạc được. Cứ coi như đây là quà chúc mừng sinh nhật mẹ em. Chị vẫn mua bó hoa này, và nhờ em đem tặng nghệ sĩ biểu diễn hôm nay hộ chị, cùng với vật này nữa – tôi vòng tay lên cổ, tháo xuống một sợi dây nhỏ có treo mặt đá hình cỏ bốn lá. Tôi đã mua nhánh cỏ bốn lá đó từ lần đầu tiên xem cậu ấy biểu diễn, như một món quà, một điều ước, một lời nguyện cầu cho sự thành công của cậu. Và tôi biết, chắc chắn, ngày hôm nay cậu ấy sẽ làm được điều đó.
Buộc nhánh cỏ bốn lá vào những bông hoa hồng kèm theo số tiền đủ để mua một bó hoa, tôi đưa cho cậu bé. Cậu bé từ chối nhận tiền, còn tôi thì từ chối nhận lại tiền. Chẳng có gì không đúng cả, đó là tiền mua hoa, nên nó thuộc về cậu, và số tiền đó cũng đủ để hai mẹ con họ có một bữa ăn đêm nho nhỏ mừng cho sinh nhật của người mẹ.
Cậu bé vẫn ngơ ngác nhìn tôi.
- Em giúp chị được chứ?
- … vâng… nhưng …
- Vậy thì chị cảm ơn em nhiều lắm, hãy đem đến cho mẹ một món quà sinh nhật bất ngờ nhé – tôi mỉm cười xoa đầu cậu bé và bước đi.
Lâm đến trễ hơn so với tưởng tượng của tôi. Nhưng đó cũng không phải là điều khiến tôi quá ngạc nhiên. Có lẽ anh đã quá quen với việc làm một hotboy, quen với việc được người ta thần tượng, săn đón và chờ đợi. Nhiều khi tôi tự hỏi, không hiểu điều gì khiến anh phải hạ lòng liêu hãnh của mình xuống để đối xử với tôi một cách đặc biệt như thế, đặc biệt so với cái cách mà anh vẫn đối xử với mọi người, ít ra là với những cô nàng trong fanclub hâm mộ cuồng nhiệt của anh ở trường.
- Xin lỗi em, anh đến trễ – Lâm cười, nắm lấy tay tôi – Đi nào! Anh dẫn em đến một nơi!
Tôi giằng lại, và bàn tay tôi trượt khỏi bàn tay của Lâm dễ dàng như một sợi tơ mỏng manh vừa bị kéo đứt.
- Không! Em chỉ muốn nói chuyện với anh, ngay tại đây! – Tôi chắc chắn[