The Soda Pop
HomeTruyện Ngắn

Những cuộc chia ly

Posted at 06/10/2015
Vote: 74
“… Không phải tất cả những cuộc chia ly đều xấu…”


Đó là một chiều mùa Hè.

Tôi đứng ở hiên nhà, nhìn bóng thằng Long lầm lũi ngồi lên sau xe máy của bố nó, cái ba lô to tổ chảng cứ chực kéo sệ đôi vai gầy gò của nó xuống. Nó xốc lại cho ngay ngắn, quay lại vẫy tay với tôi lần cuối, và đi.

Bóng chiều đổ xuống đỏ lựng không gian. Mùa Hè năm đó của tôi kết thúc vào chiều hôm ấy. Và có thể đó cũng là ngày cuối cùng của những mùa Hè vui vẻ trong tuổi thơ tôi, khi người bạn thân nhất thời thơ ấu ra đi không một lời nhắn lại, ngoài một cái vẫy tay. Nắng Hè nhức mắt. Vọng lại từ xa xôi đâu đó tiếng gió thổi rì rào thay cho lời tiễn biệt mà tôi không thể nói thành lời.

Thằng Long và tôi bằng tuổi nhau, sinh nhật chỉ cách nhau một tháng. Gia đình nó giàu nhất xóm tôi. Từ hồi tôi còn nhỏ xíu, cứ mỗi chiều đi học mẫu giáo về, tôi lại nhảy tót sang nhà nó xem ké phim hoạt hình. Thời bấy giờ, có một cái tivi màu như nhà nó là cả một vấn đề. Cả xóm chỉ mỗi mình nhà nó có tivi. Nhưng thằng Long không cây nhà mình giàu mà chảnh. Nó luôn mở rộng cửa đón lũ trẻ con lít nhít chúng tôi và luôn để phần cho tôi một cái kẹo bánh gì đó mỗi khi nhà có khách đến chơi. Những ngày không tụ tập với lũ trẻ trong xóm, tôi với nó hay tha thẩn đi loanh quanh và vặt na xiêm ở bờ ao hay kiếm que để câu cá. Một ngày trời mưa, tôi với nó dắt nhau đi vặt na xiêm dại. Nó đứng ở trong giữ tay tôi, còn tôi có vươn ra ngoài để vặt bằng được hai quả “sinh đôi” đang treo lúc lắc. Tôi cứ vươn ra, vươn mãi rồi bất thình lình trượt chân và tuột xuống mép ao. Thằng Long hét lớn rồi lao xuống kéo tôi lên. Lúc tôi định thần lại thì cái bắp chân bên trái của nó be bét máu. Nó cầm hai quả na đưa cho tôi rồi cười toe toét, vết thương dài bằng cả gang tay sau bắp chân nó cứ rỉ máu suốt dọc đường về nhà.

Năm tôi mười tuổi, nhà thằng Long phá sản. Tôi không biết bố nó làm gì, chỉ biết trước đây khách khứa ra vào nhà thường xuyên, có các bà các cô ăn vận đẹp và sang trọng, có những chú mặc comple ngăn ngắn, cũng có những tay anh chị mặt mũi bợm trợn xăm trổ đầy mình. Một tháng sau, mẹ nó bỏ đi, để lại nó với đứa em lên năm cho bố nó nuôi. Tháng sau nữa thì ba bố con nó cũng đi không một lời từ biệt. Hàng xóm quanh đó bảo nhà nó bị ngân hàng xiết nợ. Từ ngày đó, tôi vẫn chơi với lũ trẻ con trong xóm. Sau này, hầu như nhà ai cũng có tivi nên những buổi tập trung cả xóm lúc bảy giờ xem thời sự hay tám giờ xem phim Hàn Quốc cũng không còn nữa. Những buổi chiều nghỉ học, tôi hay ngồi một mình ở hiên nhà nhớ về buổi chiều buồn, nhiều cảm xúc nhưng hoàn toàn câm lặng ấy. Tôi biết ai rồi cũng có lúc chia xa, nhưng cuộc tiễn biệt của chúng tôi chóng vánh đến mức tôi không thể nào cảm nhận nỗi đau ngay tức thì, mà để nó ngấm dần vào tôi từng ngày một.

Năm tôi mười lăm tuổi, gia đình tôi chuyển đi. Sợi dây duy nhất giúp tôi vớ thằng Long liên lạc lại với nhau cuối cùng cũng đứt. Tôi bị cuốn vào chuyện học hành và chuẩn bị thi lên cấp Ba. Tình cờ, tôi gặp lại thằng Long. Nó đỗ cùng trường với tôi và học ngay lớp bên cạnh. Ngày lên trường xem điểm, nó đứng ngay gần tôi, mặc cái quần lửng để lộ ra vết sẹo hơn gang tay kéo dài xuống gót.

Long! Long “te”!

Nó quay lại, dáo dác nhìn xung quanh và thấy tôi rồi lưỡng lự trong giây lát. Đôi mắt ấy, làn da trắng công tử bột âý, tôi không thể nhầm được.

Tao, Tùng “cóc” đây!

Nó giật mình như vừa nhớ ra điều gì quan trọng lắm, chạy lại rồi khoác vai tôi. Mắt nó lonh lanh đầy những cảm xúc khó tả.

Cũng đỗ Thái Phiên à?- Nó nói như thể chúng tôi mới tạm biệt nhau ngày hôm qua, vài năm năm trôi qua chỉ như trong chốc lát.

Ờ, tao A7 này. Mày lớp nào?

A6.

Đó là một buổi chiều cuối hè đầy nắng. Hoa phượng đã tàn hết, chỉ để lại những quả phượng dài đung đưa theo gió. Nắng đổ khắp sân trường, lẫn trong đám đông học trò, phụ huynh ồn ào náo nhiệt, tôi chỉ nhìn thấy duy nhất gương mặt rất đỗi quen thuộc của thằng bạn thân.

Thằng Long với bố và em nó đang ở nhà ông bà nội, cách nhà cũng khá xa. Bố nó giờ không giàu sụ như ngày xưa, nhưng cuộc sống cũng khá giả nhờ cửa hàng đồ gốm lớn lúc nào cũng đông khách. “Không dư dả như trước nhưng cũng chẳng thiếu gì, mà cuộc sống giờ lại đơn giản.” – Nó bảo với tôi như vậy, trong một chiều hai đứa cùng nhau đi học về. Mặt nó ngước lên trời, hài lòng và thư thái. Người ta vẫn hay nói “như chưa hề có cuộc chia ly”, tôi đoán câu nói đó diễn tả chính xác những gì đang diễn ra giữa chúng tôi bây giờ. Ít nhất là trong ba năm tới, tôi và nó sẽ vẫn chơi cùng nhau như ngày trước. Thỉnh thoảng, tôi qua nhà nó chơi, ngồi nói chuyện với bố nó hay rủ nó đi đá bóng. Nó lại là thằng Long hiền lành và vui vẻ ngày xưa, nhưng không còn yếu ớt và ẻo lả nữa.

Một ngày, tôi và thằng Long đang đạp xe về đến gần nhà nó thì “choang”, tiếng bát đĩa vỡ dội ầm ầm như trống dồn. Tiếng khóc, tiếng gọi trộn vào nhau ầm ĩ. Thằng Long vứt cái xe đạp ở đầu ngõ, mặt mũi trắng bệch lao vào nhà. Mẹ thằng Long ngồi trong nh
12
Những cuộc chia ly Chia sẻ bài viết để wap phát triển :P

Những cuộc chia ly

  • CÙNG THỂ LOẠI

    Mùa đông ngọt ngào Mùa đông ngọt ngào
    Quà cho cậu chính là tớ đây! Quà cho cậu chính là tớ đây!
    Chẳng cơn mưa nào mãi mãi Chẳng cơn mưa nào mãi mãi
    Tuổi 18 "kinh khủng" Tuổi 18 kinh khủng
    Cám ơn cậu vì đã tỉnh dậy! Cám ơn cậu vì đã tỉnh dậy!

    CÓ THỂ BẠN THÍCH?

    Bản nhạc chưa cắt lời Bản nhạc chưa cắt lời (Truyện Ngắn)
    Email cuối của Jun Email cuối của Jun (Truyện Ngắn)
    Vì em quá yêu anh Vì em quá yêu anh (Truyện Ngắn)
    Đồng xu may mắn Đồng xu may mắn (Truyện Ngắn)
    Giọt nắng trong tim Giọt nắng trong tim (Truyện Ngắn)
    C-STAT