XtGem Forum catalog
HomeTruyện Ngắn

Đánh mất

Posted at 06/10/2015
Vote: 121
"Nguyễn Duy Tùng?" - Nó đọc đi đọc lại cái tên đã đến cả trăm lần

"Bộ mày mê thằng đấy hả mà cứ lẩm nhẩm mãi tên nó thế" - Bà chị gái của nó càu nhàu.

"Nghe quen lắm, nhưng sao lại không nhớ ra nhỉ" - Con bé vẫn chìm đắm trong cái tên.

"Mày nghe tên thằng nào mà chẳng thấy quen. Thôi trật tự đi cho chị mày nhờ"- Đoạn bà chị đeo headphone vào.

Thở dài đánh thượt một cái, nó ngắm kĩ lại khuôn mặt trong ảnh. Công nhận là nhìn quen thật, rõ ràng là học trường mình mà, chắc chắn là nó đã nhìn thấy ở đâu đó.
Cái chứng minh thư này rớt trong trường, chủ nhân cũng lại bằng tuổi nó. Vậy nó cá chắc rằng cái đứa tên Nguyên Duy Tùng kia học cùng trường nó rồi.

"Nguyễn Duy Tùng. Ngày sinh 1/6/1995. Quê quán...Nhìn cũng đẹp trai phết nhỉ" - Ngọc ngồi cạnh nó thốt lên.

"Cùng bình thường thôi" - Nó đáp.

"Mày may thế Quyên, không đâu tự nhiên rớt xuống chiếc giầy của người đẹp, mày tha hồ mà kiếm cớ làm quen nhé" - Nhỏ Ngọc lại toét miệng cười.

"Mày nhiễm truyện cổ tích nặng quá rồi. Đây là chứng minh thư, có phải giầy đâu. Với lại hắn là con trai, người đẹp gì mà người đẹp. Còn nữa... tao nhặt được thì đem giả, ai kiếm cớ làm quen" - Nó phản đối.

"Thôi đi nàng, đem giả lại thì thiếu gì cách. Chỉ cần mang đến văn phòng đoàn, nhờ bạn Tú Lâm làm một phát oang oang trên loa là nó khắc mò đến lấy thôi".

"Nhưng, tao muốn giả tận tay, để nó còn biết ai đã tốt bụng nhặt được của rơi đem trả lại cho nó chứ. Biết đâu lại được hậu tạ" - Nó nhe nhởn.

"Gớm, nhìn cái mặt gian thế này có cóc mà nó thèm hậu tạ ý" - Ngọc chỉ vào tấm ảnh mà phán - "Thôi nếu mày đã không có hứng với nó thì nhường tao đi" - Đoạn nhỏ Ngọc giật lấy chứng minh thư.

"Không!" - Nó vội giật lại.

"Biết ngay mà, mày có ý với thằng này rồi chứ gì" - Ngọc cười gian.

"Điên. Nhỡ nó chỉ được cái mặt đẹp, còn lại chỗ nào cũng hỏng hóc thì sao?" - Nó cãi.

"Thế mày nhường tao đi" - Ngọc lại gạ.

"Nhưng tao nhặt được cơ mà, mắc gì lại để mày giành công" - Nó kiếm cớ.

"Hừm... bạn bè thế đấy" - Ngọc trề môi - "Hay thế này đi. Tao với mày cùng kiếm, nếu ai kiếm ra trước thì đứa kia phải tự rút lui. OK?"

"Cái gì mà rút với lui"- Nó nhăn nhó.

"Có chịu không?" - Cái Ngọc lên giọng.

"Ừ, cứ thế đi" - Nó chốt hạ.

Nó lại thở dài. Chẳng hiểu vì sao mà tự dưng nó lại ham hố muốn biết cái đứa con trai trong ảnh này là ai thế không biểt, đã thế còn biến hắn thành món đồ dành giật với đứa bạn thân nữa chứ. Nhưng dù sao nó vẫn muốn tìm được hắn trước cái Ngọc, chắc do cái tính hiếu thắng.

Cái Ngọc quan hệ rộng, lớp nào cũng thấy có người quen, chắc nó sẽ kiếm nhanh thôi. Còn nó có mỗi cái chức 'giữ sổ đầu bài'. Vừa thấy bắt đầu mà nó đã muốn thua rồi.

Hết tiết, nó đi cất sổ đầu bài, định bụng gặp mấy đứa lớp khác thì bắt chuyện hỏi. Nhưng đến văn phòng Đoàn, nó thấy có mấy cô ngồi đấy buôn chuyện nên ngại. Nó cất cuốn sổ đầu bài lên tủ, bỗng dưng để ý một tờ giấy ghi danh sách, có tựa là danh sách học sinh tham dự kì thi học sinh giỏi quốc gia.

Danh sách chỉ vỏn vẹn có 7 đứa, nên đập vào mắt khiến nó ngạc nhiên là cái tên quen thuộc.

Nguyễn Duy Tùng, lớp 12A2.

Trong lòng nó bỗng dậy lên một niềm vui khó tả, nó bước chân sáo về trong hào hứng.

Hôm sau, nó hớn hở đến khoe với cái Ngọc.

"Tao hỏi rồi. Cả khối mình có tổng cộng 3 đứa tên là Nguyên Duy Tùng. Vì thằng này cùng tuổi với bọn mình nên tao chắc chỉ 1 trong 3 đứa ấy thôi" - Chưa gì nhỏ Ngọc đã lanh chanh.

Hóa ra Ngọc biết còn nhiều hơn nó. Tự nhiên niềm vui trong nó trùng xuống.

"Sao mày lại nói cho tao, mày không sợ thua à?" - Nó hỏi.

"Dào ôi, đằng nào tao với mày chẳng biết nó. Đứa này hay đứa kia biết trước cũng thế cả. Tao cá là nếu mày biết được thông tin gì cũng te tởn đi khoe ngay với tao thôi".

Nó bật cười vì bị nhỏ Ngọc đoán trúng phóc. Đúng là bạn bè có khác.

"Được rồi, có 3 đứa ở 12A2, 12A6 và 12D1. Giờ ra chơi, tao với mày sẽ đi kiểm tra từng đứa một" - Ngọc tuyên bố.

"Khoan đã, tao chưa muốn gặp bọn nó" - Nó vội nói.

"Thì không gặp. Tao với mày đứng ngoài nhìn. Ok chưa?" - Cái Ngọc trấn an.

Vừa trống một cái, cả hai đứa đã tót ra ngoài.

"Lớp nào trước đây mày"

"D1 đi, lớp đấy cùng tầng với mình"

Vậy là hai đứa hồ hởi đến lớp 12D1. Nó đứng im để Ngọc gọi đứa bạn ra.

"Mày chỉ tao thằng Tùng lớp mày đi" - Cái Ngọc nhanh nhảu.

"Kia kìa" - Đứa bạn chỉ về phía cuối lớp. Nó và cái Ngọc cùng hướng mắt theo.

"Không phải rồi" - Ngọc nhăn nhó.

Nó cũng thấy cái thằng Tùng kia không phải đứa trong ảnh. Đứa
1234
Đánh mất Chia sẻ bài viết để wap phát triển :P

Đánh mất

  • CÙNG THỂ LOẠI

    Trái đất tròn không gì là không thể Trái đất tròn không gì là không thể
    Con gái... Con gái...
    Đường hoa Đường hoa
    Yêu một Hoàng tử Ếch Yêu một Hoàng tử Ếch
    Hành trình tình yêu của những bức ảnh Hành trình tình yêu của những bức ảnh

    CÓ THỂ BẠN THÍCH?

    Chân trời có nắng Chân trời có nắng (Truyện Ngắn)
    Thử thách đầu tiên Thử thách đầu tiên (Truyện Ngắn)
    Ngày đẹp trời Ngày đẹp trời (Truyện Ngắn)
    Ngày thứ mười ở thành phố lạ Ngày thứ mười ở thành phố lạ (Truyện Ngắn)
    Gọi tên cô ấy không ngại ngần Gọi tên cô ấy không ngại ngần (Truyện Ngắn)
    C-STAT