The Soda Pop
HomeTruyện Ngắn

Đường hoa

Posted at 06/10/2015
Vote: 1
“Mỗi người sinh ra mang theo số mệnh gắn với một ngôi sao.”


Năm mười sáu tuổi, Yên từng nói với tôi như vậy. Đó là một tối rất muộn trên đảo. Khi mọi người đã về phòng vãn sau cuộc liên hoan kéo dài, cô ấy kéo tôi đi theo, tỏ vẻ bí mật. Theo lối mòn, chúng tôi tới chỗ ngọn đèn biển. Người gác đèn dễ tính, đồng ý cho hai đứa được lên tầng cao nhất, trong một tiếng đồng hồ. Dưới bầu trời ngàn sao của một đêm Hè mát lành, Yên chỉ cho tôi thấy vị trí của những chòm sao, say sưa nói về ước mơ được đi xa, ngắm nhìn bầu trời từ những miền đất mới mẻ. Trước ánh mắt ngạc nhiên của tôi, cô bạn nhẹ nhàng giải thích. Thú vui duy nhất hồi nhỏ của Yên là mỗi tối trốn bố mẹ lên khoảng sân thượng vắng người. Ở đó, cô bạn thỏa thích ngắm nhìn các vì sao, tận hưởng cảm giác không bị ai quấy rầy. Hiểu được sở thích của cô cháu gái, món quà đầu tiên mà ông nội tặng cho Yên khi vào cấp Hai là một cuốn sách về thiên văn học. Sự ra đời của các chòm sao, khoảng thời gian đẹp nhất để ngắm sao vào những tối mùa Hè… đi vào tâm trí cô bạn một cách tự nhiên. “À, tớ còn làm được một chiếc kính thiên văn tự chế.” – Yên nói như reo. Tôi lặng nhìn cô ấy, chỉ định nói với Yên một điều rằng, nhìn nghiêng, gương mặt cô nhỏ vốn quen thuộc và gần gũi đột nhiên trở nên thật xinh đẹp… Đó là một tiếng dài nhất cũng đúng, ngắn ngủi nhất cũng đúng, và thật đáng nhớ trong cuộc đời - điều mà rất lâu sau này tôi mới nhận ra.

Tôi thích kiến trúc từ nhỏ. Những lần theo chân ba đi công trình, rải dọc từ miền Bắc tới miền Trung, tôi được ba truyền cho niềm đam mê ấy. Vào những chủ nhật đẹp trời, ba dắt tôi đi “lang thang” – như cách nói của người, dọc các con phố, ngắm nhìn những công trình kiến trúc kiểu cũ. Người có thể say mê hàng giờ, kể cho tôi nghe về kiến trúc mái vòm, các nét phù điêu… về những kiến trúc sư vĩ đại… Tôi nhớ khuôn mặt ba nhìn nghiêng thật đẹp. Và nhớ cả lời người nói trước khi vĩnh viễn chia tay mẹ con tôi để đi về một miền xa lắc. Những mơ ước của ba, tôi biết mình phải là người viết tiếp.

Suốt ngày năm học cấp 2, cấp 3, tôi luôn cố gắng để trở thành người xuất sắc nhất. Đầu cấp 3, tôi bắt đầu đi học vẽ cùng một thầy giáo già ở phố Đội Cung. Mọi thứ đã được lên kế hoạch hoàn hảo. Hết phổ thông, tôi sẽ đến Pháp học kiến trúc. Mẹ tôi cũng mong như vậy. Đôi khi, bà bất chợt nhìn tôi, thở dài rồi bâng quơ, nói rằng tôi giống ba nhiều lắm. Một chút tự hào xen lẫn áp lực, tôi không thể phụ lòng tin của mẹ mình.

Mọi chuyện chỉ bắt đầu không ổn từ năm lớp Mười Một. Yên, cô bạn cùng lớp, bắt đầu bước chân vào học lớp vẽ. Sự tình cờ đáng ngạc nhiên, dù với một học sinh có ý định thi các khối có môn vẽ thì bắt đầu học từ lớp Mười Một có vẻ hơi muộn. Giữ vẻ bình thản hệt như khi trên lớp, tôi khẽ nhìn cô, nhíu mày. Cô bạn khẽ mỉm cười, gật đầu, rồi nhanh chóng chọn cho mình một chỗ trong lớp học. Các giờ học cứ thế diễn ra lặng lẽ. Đôi lần, thầy giáo nhìn tranh của cả hai đứa, tựa như định nói điều gì rồi lại thôi. Một buổi, khi tôi là học sinh ở lại muộn nhất lớp học, thầy nhìn tôi và nói: “Kỹ thuật của con càng ngày càng tiến bộ. Nhưng thầy thấy vẫn còn thiếu một điều gì đó…” Câu nói của thầy ám ảnh tôi suốt nhiều ngày sau đó. Một điểm gì đó không ổn có thể kéo mọi thứ đi chệch đường ray, bất cứ lúc nào nếu bạn lơ là.

Tôi bắt đầu để ý nhiều hơn đến những bài tập của Yên. Rõ ràng, kỹ thuật của cô ấy chỉ ở mức trung bình khá. Nhưng lại luôn được thầy khen trước lớp. Tôi cố tình về muộn nhiều buổi, xin thầy được xem lại các bài tập lưu của Yên. Một điều gì đó thật lạ lùng. Như trong bài vẽ tĩnh vật tuần trước. Trong khi tôi cố gắng thể hiện hoàn hảo đường nét của mẫu vật, thì Yên lại tỉ mẩn đổ bóng và chú tâm đến ánh sáng. Kết cục, những bức vẽ của Yên bao giờ cũng tạo cho người xem một cảm giác khác lạ. Giống như mình có thể cảm nhận, chạm vào mẫu tĩnh vật đó…
Buổi học chính trên lớp kết thúc. Tôi cố tình sắp xếp mọi thứ chậm chạp, chờ Yên về cùng. Đi ngang qua chỗ cô ấy, tôi nói nhanh:

- Cậu vẽ có hồn lắm.

Yên tròn xoe mắt nhìn tôi ngạc nhiên. Bật cười trước vẻ bối rối của cô bạn, tôi nói lại, cố ý để âm thanh to hơn:

- Tớ bảo là cậu vẽ có hồn lắm, thật đấy!

- Tớ nghe rõ rồi, nhưng dù sao vẫn muốn nghe lại. Cảm ơn cậu!

- Buồn cười nhỉ, bọn mình học cùng nhau cả năm lớp 10, thêm nửa năm ở lớp vẽ, mà giờ mới nói chuyện với nhau.

- Hì, thực ra tớ cũng định một ngày sẽ bắt chuyện với cậu. Nhưng mà…

- Nhưng gì?

- Nhưng tớ có cảm giác cậu không phải người dễ gần. Cả lớp cũng thấy thế. Cậu rất giỏi. Nhưng đôi khi nhìn cậu như thuộc về một nơi khác.

- Tớ nghĩ là tớ không giỏi giao tiếp lắm. Trong lớp tớ cũng không nhiều bạn.

- Vậy cậu có thể bắt đầu luyện tập với tớ, thật đấy!

- Đề nghị không tệ, nhưng tại sao cậu tốt thế?

- Vì tớ có cảm giác nói chuyện được với tớ thì cậu có thể nói chuyện được với tất cả mọi người.

Yên bước vào cuộc sống của tôi như thế. Mọi người trong lớp mình tôi ngạc nhiên, gần như không c
123
Đường hoa Chia sẻ bài viết để wap phát triển :P

Đường hoa

  • CÙNG THỂ LOẠI

    Cánh chuồn cô độc Cánh chuồn cô độc
    Làm mẹ tuổi 19 Làm mẹ tuổi 19
    Cái Tết nghèo Cái Tết nghèo
    Khoảng trời màu xanh mát nơi đáy mắt Khoảng trời màu xanh mát nơi đáy mắt
    Em rẽ trái, anh rẽ phải Em rẽ trái, anh rẽ phải

    CÓ THỂ BẠN THÍCH?

    Lời thú nhận của mặt trăng Lời thú nhận của mặt trăng (Truyện Ngắn)
    Khung cửa sổ bàn số 5 Khung cửa sổ bàn số 5 (Truyện Ngắn)
    That cold day, that cool guy That cold day, that cool guy (Truyện Ngắn)
    "Nút áo" Nút áo (Truyện Ngắn)
    Sa mạc cần mưa Sa mạc cần mưa (Truyện Ngắn)
    C-STAT