The Soda Pop
HomeTruyện Ngắn

Chân trời có nắng

Posted at 06/10/2015
Vote: 1
Vũ Phong ngẩng đầu lên, rời sự tập trung khỏi cuốn sách nâng cao Hóa vô cơ 12, đôi mắt nâu trầm sâu thẫm làm cho gương mặt cậu ấy càng có phần nghiêm nghị. Cậu ấy nghiêm túc nhìn tôi sau khi nghe tôi nói ra lời đề nghị có phần quá đáng ấy. Tôi bối rối nhìn xuống những dòng phương trình rối rắm đầy trên trang giấy nháp bị đè dưới khuỷu tay cậu ấy, cũng chẳng có một điểm nhìn cụ thể, chỉ là tôi muốn tránh ánh nhìn ấy mà thôi. Tôi không muốn cậu ấy thấy sự phức tạp trong mắt mình lúc này. Vũ Phong là một chàng trai rất hiền, nhưng tôi luôn cảm thấy sợ hãi mỗi khi cậu ấy thật sự nghiêm túc. Những lúc ấy, mắt Phong luôn không chớp, nhìn thẳng vào người đối diện và chẳng có nụ cười rực rỡ nào như bình thường cả, nó làm tôi phát run lên, cứ như thể tôi đã thực sự làm ra việc gì rất có lỗi vậy.

Hai bàn tay tôi vẫn túm chặt lấy vạt áo đồng phục vốn đã đủ nhàu nhĩ khi bị tôi vò nát suốt tiết học trước rồi. Quanh tôi và Phong như có một khoảng yên tĩnh đến ngột ngạt, dường như không khí ồn ào của giờ ra chơi cũng chẳng ăn nhập gì với không gian nơi tôi và Phong đang ngồi lúc này. Tôi nghĩ tôi nghe được cả tiếng tim của mình đập binh binh trong lồng ngực. Tiếng “cạch” nhẹ nhàng do cây bút chì lăn xuống đất cũng làm tôi phải giật mình. Tôi như một bị cáo đang đứng trước quan tòa, và vị quan tòa đó đang nhìn chăm chăm vào tôi, dường như đang cân nhắc một hình phạt phù hợp nhất vậy. Phong rời mắt khỏi tôi, xoay người, cúi xuống gầm bàn, nhặt cây bút chì lên, lúc này tôi mới vụng trộm thở ra một hơi.

Khi Phong ngồi ngay ngắn lại trên ghế, cậu ấy kẹp cây bút chì vào giữa một cuốn vở, cuối cùng mới chịu mở miệng:

- Cậu đang đỏ mặt lên đấy. Chẳng phải cậu không muốn mọi người biết chúng ta là một đôi sao? Cậu về chỗ đi, tan học tớ đợi cậu ở chỗ cũ nhé!

Tôi sững sờ, thậm chí còn cảm thấy mặt mình càng lúc càng đỏ hơn. Phong cười cười, giống như cậu ấy chẳng để những lời tôi vừa mới nói vào trong đầu, sau đó lại quay lại với bài hóa còn đang bỏ dở. Phong là thành viên của đội tuyển Hóa, vừa rồi cậu ấy còn đạt giải Nhì quốc gia môn Hóa học và được tuyển thẳng vào một trường đại học danh tiếng ở thủ đô. Nhưng Phong vẫn không dừng lại, cậu ấy vẫn miệt mài ôn tập, bởi tôi biết, ước mơ của Phong là thi vào Đại học Y Hà Nội.

Tôi cảm thấy buồn bực kinh khủng. Chắc chỉ có tôi mới hiểu, tôi đã gặp phải khó khăn như thế nào khi quyết định chuyện này, nhưng sao tôi có thể nói ra điều đó được. Cổ họng đắng ngắt, khó khăn lắm tôi mới nuốt vào được một ngụm nước bọt, sau đó gian nan mỉm cười đáp lại cậu ấy một cái, và chậm chạp quay trở về chỗ ngồi. Lúc bước đi, tôi cũng không quên liếc nhìn về một chỗ ngồi ở góc lớp, nơi ấy đã một tuần nay không có người ngồi. Và chủ nhân của chỗ ngồi ấy, cũng là bạn thân của cả tôi và Phong – Minh Phương.

Tôi phát hiện ra một điều rằng, đau khổ nhất không phải là từ bỏ một người không thuộc về mình mà chính là phải từ bỏ người đó khi cả hai bên vẫn còn tình cảm với nhau. Nó đau đớn đến mức chỉ cần chớm nghĩ tới là đã có thể làm cho tôi khóc đến rối tinh rối mù rồi. Tôi luôn ghét bản thân ở điểm này, yếu đuối, luôn nhượng bộ người khác và sẵn sàng giả dối với chính trái tim của mình. Tôi ghét, nhưng không hiểu sao Phong lại thích. Phong từng nói Phong thích tính cách của tôi, nhẹ nhàng, suy nghĩ đơn giản và không biết tính toán, so đo. Mặt khác, Phong cũng luôn dặn dò tôi không nên lúc nào cũng nhận phần thiệt thòi về mình, bởi dần dần, tôi sẽ trở thành người luôn thích cam chịu, không có tinh thần đấu tranh nữa.

Tôi mang theo tâm trạng nặng nề ấy trong suốt tiết học cuối cùng, tới tận khi tôi tới chỗ hẹn với Phong, đầu óc tôi vẫn mê mê mang mang trong những suy nghĩ nửa muốn, nửa không, nửa hối hận vì đã nói, nửa lại quyết tâm sẽ không thay đổi chủ ý của mình. Tôi nặn ra một đống những lời thoại mà chút nữa tôi sẽ ‘diễn’ cho Phong nghe, mải suy nghĩ, tôi không nhận ra mình đã tới điểm hẹn từ bao giờ.

Nơi tôi và Phong thường gặp nhau chính là dưới hàng dừa nhìn ra bãi biển cát trắng phau cách nhà chúng tôi chỉ khoảng 5 phút đạp xe. Thực ra, nó không phải là nơi của riêng tôi và Phong, mà còn có cả Minh Phương nữa. Chúng tôi là bộ ba chơi thân từ hồi còn học chung tiểu học, bãi biển vắng vẻ này là nơi mà chúng tôi thường ra ngồi học nhóm với nhau. Dưới những gốc dừa và trên bãi biển cát trắng này, chúng tôi đã cùng chơi, cùng học, cùng chia sẻ với nhau những kỷ niệm đáng nhớ nhất của tuổi học sinh. Tôi từng nghĩ rằng, sau này khi tất cả đều đã lớn và già đi, nhưng sẽ không ai trong ba chúng tôi quên đi được những năm tháng thanh xuân tươi đẹp này.

Tôi dựng xe đạp bên một gốc dừa sau đó đi ra ngoài bãi biển. Gió mang theo mùi vị mằn mặn quen thuộc và nước biển mát mẻ vuốt ve bàn chân khiến cho tâm trạng đang xốn xang của tôi hơi lắng xuống. Nắng vàng nhạt rải đầy trên những tàu lá dừa già cháy đỏ, trên bãi cát trải dài về tít đằng xa, ở đó có một cảng cá nhỏ, vài chiếc tàu cá thả neo gần bờ, dập dềnh theo những con sóng xô bờ. Nắng rải trên mặt bi
1234
Chân trời có nắng Chia sẻ bài viết để wap phát triển :P

Chân trời có nắng

  • CÙNG THỂ LOẠI

    Mùa đông ngọt ngào Mùa đông ngọt ngào
    Quà cho cậu chính là tớ đây! Quà cho cậu chính là tớ đây!
    Chẳng cơn mưa nào mãi mãi Chẳng cơn mưa nào mãi mãi
    Tuổi 18 "kinh khủng" Tuổi 18 kinh khủng
    Cám ơn cậu vì đã tỉnh dậy! Cám ơn cậu vì đã tỉnh dậy!

    CÓ THỂ BẠN THÍCH?

    Bản nhạc chưa cắt lời Bản nhạc chưa cắt lời (Truyện Ngắn)
    Email cuối của Jun Email cuối của Jun (Truyện Ngắn)
    Vì em quá yêu anh Vì em quá yêu anh (Truyện Ngắn)
    Đồng xu may mắn Đồng xu may mắn (Truyện Ngắn)
    Giọt nắng trong tim Giọt nắng trong tim (Truyện Ngắn)
    C-STAT