Thêm đá nữa, vì tôi rất khát!” – Cô khách có giọng nói khó lẫn, vẻ như ủ rũ, nhưng vẫn phảng phất gì đó thách thức.
Trong khi chờ đợi, cô ta gõ ngón tay lên mặt quầy. Nhịp điệu hối hả, rồi rời rạc, rồi lại đột ngột hối hả. Bất kể vẻ ngoài của cô ta ra sao, chỉ cần chuỗi âm thanh ấy, đủ đoán biết một bên trong hỗn độn và bất ổn. Chưa đầy ba phút, khi cốc cà phê take away được đưa ra. Nhưng lúc này cô khách mới phát hiện không đủ tiền thanh toán. “Quá đắt! Tôi chỉ còn đúng ba mươi ngàn trong ví thôi!” – Cô ta kêu lên. Nhân viên quầy quyết định đơn giản: Lấy lại cốc cà phê. Nhưng cô khách lập luận rằng nếu nhận thiếu hai mươi ngàn đồng mà bán được cái cốc ấy, thì vẫn có lợi hơn là ném nó vào sọt rác và chẳng thu được đồng nào. “Không phải việc của cô!” – Nhân viên quầy cáu kỉnh. Cô khách vẫn khăng khăng: “Tại sao anh vứt nó đi, trong khi tôi rất khát?”. Trước khi cậu nhân viên quầy cầu viện người quản lý, Huy quay đầu lại: “Đừng cãi nhau nữa! Hãy ghi cốc cà phê đó vào hóa đơn tính tiền của tôi!”.
Lòng rộng lượng bất chợt của anh khởi sự một rắc rối mới. Thay vì mang cốc cà phê đi khỏi, cô gái nhỏ tiến thẳng tới bàn anh ngồi. Cô kéo ghế đối diện, không cần anh cho phép. Vệt xanh của áo khoác, và đốm trắng mờ, có lẽ của gương mặt. Anh chỉ ghi nhận được vậy.
- Không cần phải cảm ơn! – Anh lên tiếng trước, thầm mong kẻ gây rối đủ thông minh để hiểu anh không hề muốn trao đổi.
- Em đâu có ý định đó! – Giọng nói khoan khoái bay về phía anh, sau khi hút một hơi cà phê sữa mát lạnh bằng ống nhựa – Em chỉ muốn biết vì sao vừa nãy anh giận dữ đuổi em khỏi ô cửa, nhưng sau đó lại trả hộ khoản tiền thiếu?
- Cùng một người sao? – Ngay tức khắc, Huy sực hiểu ra mình đã phạm sai lầm.
- Anh đang đùa? – Người đối diện đặt chiếc cốc giấy lên bàn, dè chừng.
- Phải, tôi đùa! – Anh nói nhanh – Cô có buồn cười không?
- Không! – Giọng nói đối diện dứt khoát, và thành thật – Nhưng em hơi sợ.
- Sợ gì? – Anh hỏi, không chờ đợi câu trả lời. Bởi từ khi tai nạn xảy ra, có một nỗi e sợ mà tất cả đều che giấu, nhưng anh biết rõ nó vẫn hiện diện phía sau sự cảm thông lẫn ái ngại mọi người dành cho mình.
- Em không biết… Nhưng em nghĩ có gì đó hơi bất thường ở anh.
- Thế mà cô vẫn ngồi đây, trò chuyện với tôi! – Anh nhận xét, khó chịu.
- Em sẽ ngồi cho đến khi nào không còn thấy sợ nữa! – Những ngón tay lại gõ lên mặt bàn. Nhịp điệu với nhiều phách đảo, một bản R&B, có lẽ.
Huy im lặng. Không đời nào anh để cho kẻ xa lạ phát hiện tình trạng khốn khổ của mình. Sự thương hại từ những người thân trong gia đình và đồng nghiệp ở công ty là quá đủ. Sự ghê sợ bị che đậy sau lớp vỏ nhân từ dành cho người tàn tật chỉ khiến anh phát điên. Chẳng phải sáng nào anh cũng lỉnh ra quán này để được ngồi yên một mình đấy sao. Anh lại đặt tay lên mặt kính chiếc máy tính bảng. Va chạm khiến hiện ra một tấm ảnh trên màn hình cảm ứng. Cô gái nhỏ nhìn ngay, thốt lên chế giễu:
- Người yêu của anh đấy ư?
- Phải! – Huy gật đầu hú họa – Thì sao?
- Lạ thật!
- Chúng tôi chia tay tháng trước nên mọi nhận xét đều không quan trọng nữa!
- Sao lại chia tay?
- Thôi đi! – Huy tức giận.
Giá mà không để lộ cử chỉ mò mẫm, anh sẽ rời ngay khỏi quán, thoát khỏi tình huống càng lúc càng trở nên khó xử. Nhưng lúc này, chỉ còn cách tung ra vài câu hỏi khó chịu, để cô ta bỏ đi trước.
- Này, một người tò mò như cô lại không đủ tiền mua một cốc cà phê?
- Ồ, lần đầu tiên em mua một ly cà phê đắt tiền đấy. Ở trường đại học, với năm mươi ngàn, em đủ sống suốt tuần. Nhưng vấn đề là em vừa ra ngân hàng bỏ hết tiền tiết kiệm vào tài khoản, để chiều nay lên mạng đặt vé máy bay giá rẻ. Em chỉ giữ lại một chút ít mua vé xe bus. Rồi trên đường, em khát nước, và em nhìn thấy anh…
- Tôi thì sao? – Anh cau mày, ngoảnh ra ô cửa chói chang.
Người đối thoại im lặng. Nhấm nháp từng ngụm nhỏ cà phê, cô ta lơ đãng nhìn ch. Rồi, bất chợt như khi xuất hiện, cánh tay cô xuyên qua không khí, chạm vào tay Huy đang đặt trên bàn:
- Anh không nhìn rõ mọi thứ, phải không?
Miệng anh khô khốc. Các ngón tay tê dại. Một cách chậm rãi anh xoay đầu, hướng thẳng về người đối diện:
- Cô biết rồi sao?
- Anh không nhận ra em là người ngoài ô cửa. Rồi anh bảo một con kangaroo trong loạt ảnh screensaver là người yêu của mình. Anh ăn mặc đúng kiểu dân văn phòng. Nhưng chẳng có người làm văn phòng nào ngồi quán suốt cả buổi sáng giữa tuần. Và nhất là anh không hề nhìn thẳng vào mắt em, ngay cả khi anh cáu giận nhất.
- Ừ! – Huy thừa nhận. Một lần nữa, anh đặt lại câu hỏi – Cô có buồn cười không?
- Buồn cười đến mức em không thể đánh cắp chiếc iPad của anh! – Cô gái nhỏ nhún vai, phàn nàn bằng giọng điệu khôi hài.
Huy bật cười thành tiếng. Kẻ xa lạ mà anh chưa rõ mặt gợi lên trong anh ấn tượng lạ lùng. Giống như bầy thỏ trắng lẩn tránh bấy lâu, niềm vui, tiếng cười, cảm giác nhẹ nhõm bỗng cùng lúc hiện ra từ một cá