The Soda Pop
HomeTruyện Ngắn

Tình yêu và Bánh Trà Xanh

Posted at 06/10/2015
Vote: 6
thấy ngon vài bữa nữa tôi sẽ đưa vào thực đơn chính của quán.”

Hải Yên vui mừng nhấp một ngụm trà nhỏ, vị thật nồng, thật khó uống khiến cô bị sặc nhẹ ho lụ khụ.

“Sao thế? Khó uống lắm à?”

Hải Yên cuống quýt:

“Không ạ, lần đầu tiên uống bao giờ chẳng vậy, trà xanh đâu phải ai cũng có thể uống được ngay từ lần đầu đâu ạ.”

Anh mỉm cười chờ đợi Hải Yên ăn miếng bánh đầu tiên. Vị thanh nhã của trà lan tỏa khắp khoang miệng còn vị việt quất se se chua chua nơi đầu lưỡi, miếng bánh như tan ra trong miệng. Nhân lúc vị vẫn còn đọng trong miệng, nhấp một ngụm trà hơi gắt để cái vị đắng chát hòa với vị mát mẻ chua chua của bánh, tạo nên một hương vị khó cưỡng lại cho những người yêu trà xanh.

“Nhìn em ăn như vậy tôi biết là em hạnh phúc đến nhường nào rồi.”

Anh cười nhẹ, nói nửa châm trọc. Cánh tay che đi khuôn miệng xinh xắn nhưng không thể che đi đôi mắt đen láy biết cười. Hải Yên bị món bánh của anh, tách trà của anh làm mê muội một thì bị anh làm mê muội đến mười, đến trăm lần.

Cái ảo mộng của một cô gái đang “thích quá” “yêu quá” một người càng làm cho Hải Yên trở nên điên loạn, mối quan hệ giữa sếp và nhân viên lại ngày càng tốt hơn.Tuy chỉ là một nụ cười thoáng qua, một cái chạm tay nhè nhẹ khi trao nhau chùm chìa khóa cho đến những cái xoa đầu khen ngợi vì tài làm bánh ngày càng tiến bộ của Hải Yên. Tất cả mọi hành động, cử chỉ của anh đều khiến Hải Yên lầm tưởng rằng anh dành cho cô một vị trí nào đó trong tim anh.

“Dạo này anh thấy em khác đó nhé.”-Tuấn Anh nhìn Hải Yên bằng ánh mắt dò xét tòm mò.

“Khác gì chứ? Chẳng qua chỉ là một cô gái có tâm hồn hơi màu hồng một chút thôi.”-Hải Yên vừa nói vừa hướng mắt về phía anh sếp đang ngồi tiếp khách gần cửa sổ, nơi có mấy cây dây leo rung rinh trước gió. Anh hợp nhất với màu xanh của lá, nó biến anh thành một vị thần bảo vệ cho cây cối. Hải Yên nhớ lại cây trà xanh hôm bữa đặt trên bàn, vì giờ nó đã lớn hơn rất nhiều nên đã được chuyển lên ban công trên gác, nơi có nhiều ánh sáng và đất hơn, sẽ tốt hơn cho cây. Giờ thì chậu cây nhỏ cạnh bàn thanh toán đã được thay bằng một cây trà xanh mới nhỏ bé xinh xắn khác.

“Tỉnh lại đi Yên, anh nói rồi, tại sao em không chịu hiểu? Sếp không phải là người mà em có thể chấp nhận được, tuy đó là một người tốt, quan tâm đến người khác nhưng đó chỉ là sự quan tâm đến các nhân viên mà thôi. Sếp không hề có tình cảm gì với em đâu, và chắc chắn sếp cũng mong em đừng có thứ tình cảm nào khác lạ với sếp.”

Cho đến lúc này thì Hải Yên thực sự ghét cái anh chàng Tuấn Anh xấu bụng này, năm lần bảy lượt nói xấu về người khác giống như những bà tám lắm chuyện vậy.

“Anh thôi ngay đi nhé, đừng thấy em không nói là anh cho quyền nói xấu về sếp, em thế thì sao chứ? Thích một người có gì là xấu, cho dù người đó là ai, quá khứ của họ ra sao? Chỉ cần họ đối xử tốt với em và em thấy thích họ là được. Còn em, thực sự em bắt đầu không thích cách anh nói như vậy về sếp.”

“Rồi em sẽ hối hận.”

Nói rồi Tuấn Anh trở về vị trí của mình và không thèm liếc nhìn Hải Yên lấy một cái. Cô gái tên Hải Yên cũng có cái bướng bỉnh của mình, cô hoắc mắt vênh mặt nhìn lơ qua hướng khác, các cô gái luôn cho rằng tình yêu mà họ đang theo đuổi là chính xác, nhất là khi người mà họ nhìn thấy kia chẳng có một chút “bụi” nào.


3. Sự thật.

Công việc cứ vậy mà trôi qua cuối cùng cũng kết thúc một ngày thật vất vả. Hải Yên luôn là người trở về muộn nhất. Dọn dẹp đống tàn dư còn lại, lau toàn bộ cửa kính cũng như bàn ghế,cất biển quảng cáo,…xong xuôi đâu đấy, cô trở về phòng lấy đồ. Thứ gì đó giống như một chiếc ví da màu nâu sang trọng. Hải Yên nhặt lên và phát hiện ra đó là ví của anh, đó là đồ của anh, một chiếc ví nam da mềm màu nâu đậm có quai gài bên ngoài. Hải Yên đặt chiếc ví lên mặt bàn rồi lấy đồ của mình ra khỏi phòng. Nhưng trí tò mò của một cô gái đang yêu không cho phép Hải Yên để yên cho chiếc ví đó, nhất lại là ví của người đàn ông cô đang thầm thương trộm nhớ. Hải Yên lại gần chiếc ví, lấy hết dũng khí mở chiếc ví ra, bên trong là một ít tiền, vài tờ hóa đơn, một lá bùa và một tấm ảnh. Trong bức ảnh nhuốm màu năm tháng đó là một người phụ nữ đẹp đang bế trên tay một đứa trẻ xinh xắn. Người phụ nữ xinh đẹp với mốt tóc xoăn bồng bềnh của những thập niên trước bồng một đứa trẻ tươi cười trên tay mẹ, đôi môi được đánh đỏ anh đào, hai má phúng phính đáng yêu và làn da trắng ngần. Cho dù là lớn hay bé thì đôi môi đó của anh vẫn chẳng hề khác, nó không quá đầy đặn, ngược lại nó hơi mảnh và nhỏ nhắn, khi cười hơi cong cong nhìn rất duyên. Hải Yên mò mẫm một hồi nữa cho đến khi chiếc ví rơi xuống đất. Sự thật ngỡ ngàng, sự thật bàng hoàng mà Hải Yên vừa phát hiện ra khiến cô hoang mang. Cô vội vàng nhặt chiếc ví lên, cất đống giấy tờ vào ví nguyên trạng rồi đặt nó lên bàn. Đi giật lùi ra phía cửa, đầu óc Hải Yên như quay cuồng mộng mị, mọi thứ mờ dần và rơi vào trạng thái vô thức. Giờ thì cô đã hiểu những lời cảnh báo của Tuấn Anh, hiểu, hiểu tất cả
1 234567
ĐẾN TRANG
Tình yêu và Bánh Trà Xanh Chia sẻ bài viết để wap phát triển :P

Tình yêu và Bánh Trà Xanh

  • CÙNG THỂ LOẠI

    Ánh nắng có muốn té xỉu hay không Ánh nắng có muốn té xỉu hay không
    Cô gái trong mơ Cô gái trong mơ
    Vịt ơi ! Vịt ơi !
    Đoạn cuối cuốn nhật ký Đoạn cuối cuốn nhật ký
    Ngược nắng để yêu em Ngược nắng để yêu em

    CÓ THỂ BẠN THÍCH?

    Đường hoa Đường hoa (Truyện Ngắn)
    Con gái... Con gái... (Truyện Ngắn)
    Cá nhỏ ngược dòng Cá nhỏ ngược dòng (Truyện Ngắn)
    Hacker bí ẩn Hacker bí ẩn (Truyện Ngắn)
    I can cook I can cook (Truyện Ngắn)
    C-STAT