Hải Yên không thể khóc kể từ hôm đó, cô không đi làm, đi học cũng không thể tập trung, không thể ăn ngon, không thể ngủ yên giấc.
Tiếng mưa rơi lộp độp trên mái nhà, giọt ranh rơi nhẹ qua tám lá cây leo ngoài cửa sổ rồi dần tan biến trước khi rơi xuống mặt đất. Thỉnh thoảng những cơ gió khẽ đánh động lá cây khiến giọt mưa rơi thẳng xuống đất vỡ òa. Sao mọi thứ lại ảm đạm đến vậy? Giống như trái đất quay ngược, thời gian ngừng lại và nước mưa có vị của nước mắt vậy.
Ba ngày, Hải Yên đã nghỉ làm ba ngày nhưng không thể suy nghĩ được gì. Không biết phải làm sao đối mặt với sự thật đó. Nhớ lại tất cả những gì xảy ra trong khoảng thời gian qua, Hải Yên đã cảm thấy thật vui vẻ, hạnh phúc giống như tìm được bến đỗ cuối cùng của trái tim mình. Nhưng trong một chốc lát, cái bình pha lê tuyệt đẹp màu hồng ấy vỡ tan tành, bao nhiêu mộng ảo diệu đẹp đẽ,mơ ước, hy vọng, tình yêu, cảm thương tan biến vào dĩ vãng để lại sự trống trải vắng lặng quạnh hiu và thất vọng. Búp trà non ướt hương mưa vẫn đang mơn mởn lớn ngoài ban công, vì người đó mà cô đã trồng biết bao mầm trà, vì người đó mà cô nuôi ước mơ một ngày nào đó cũng có thể tự tay pha cho người đó một tách trà của riêng cô. Nhưng giờ chắc chẳng còn được dùng đến nữa, lá trà sẽ lớn lên rồi héo đi rồi già cỗi, khô cằn rồi chết. Giống như cô đang cố vùi dập thứ tình cảm mà cô dành cho người đó. Hải Yên vẫn nhớ tới người đó, vẫn nhớ, nhớ tới hàng ngày khi nhìn ra ngoài ban công nơi nhưng búp trà lớn lên xanh ngắt, nhớ tới mỗi khi trời mưa, nhớ tớ chiếc bánh ngọt lành mà cô đã ăn tối hôm đó, nhớ tới tách trà khó uống nhưng có vị ngon thật lạ lùng. Nhớ tới làn da trắng ngần và làn môi mỏng xinh xắn, nhớ tới hàng mi dài, mái tóc màu nâu, nhớ tới bờ vai với áo somi giản dị, nhớ cả tới dáng người đó, giọng nói đó.
Đã có lúc cô muốn gạt bỏ tất cả để tiếp tục theo đuổi con người đó, chỉ cần nhìn vào, tin vào thứ tình cảm mà cô dành cho người đó. Nhưng rồi mọi thứ lại rối ren khi cái sự thật kia cứ văng vẳng trong đầu giống như loại ruồi nhặng, ký sinh trùng đeo bám mãi không chịu đi.
CỐC!!!!CỐC!!!!
Tiếng gõ cửa dứt khoát, nhắm mắt lại gạt đi giọt nước vừa lăn dài. Hải Yên lặng lẽ ra mở cửa. Là Tuấn Anh.
“Có chuyện gì vậy?”
Hải Yên hỏi hắn một cách hờ hững.
“Không mời anh vào nhà được sao?”
“Em mệt.”
“Anh biết vì sao em mệt.”
Đến lúc này Hải Yên mới chịu bỏ tay ra để Tuấn Anh vào nhà. Tuấn Anh đặt lên mặt bàn một hộp bánh nhỏ và một cốc trà xanh mát lạnh.
“Là của sếp kêu anh mang tới.”
Vừa nghe tới từ “sếp” tâm trạng của Hải Yên thay đổi hẳn, giống như được tiêm thuốc kích thích trực tiếp vào não khiến nó phản ứng ngược lại.
“Lát nữa khi ra về, anh nên mang nó theo.”
Tuấn Anh nhún vai rồi thở dài như đã biết trước cái kết xấu số cho số bánh và trà đó.
“Em sao rồi, đã suy nghĩ gì trong ba ngày qua?”
“Chẳng nghĩ gì cả, chẳng biết nghĩ gì cả.”
“Anh đã cảnh báo cho em trước.”
“Nhưng tại sao lại không nói rõ ràng? Lẽ ra anh nên nói rõ cái sự thật đó cho em từ lâu mới phải.”
“Điều đó đã được thử rất nhiều lần với nhiều người nhưng họ đều giống nhau, họ đều nghỉ việc khi biết được sự thật đó. Họ sợ họ sẽ giống em bây giờ, chìm sâu quá và không thể rút chân ra.”
Đến lúc này, khi chất xúc tác mang tên Tuấn Anh kia bùng phát những giọt nước mắt của Hải Yên mới có thể rơi xuống. Cô ngồi sụp xuống đất, khóc nức nở như một đứa trẻ.
“Anh nói em phải làm sao đây? Em phải chấp nhận nó thế nào?”
“Từ bỏ đi Hải Yên, em là cô gái mạnh mẽ, em có thể vượt qua được mà.”
“Ba ngày qua, không một giây phút nào em không nhớ tới người đó, em đã trồng những búp trà, em đã tự nhủ sẽ không chăm sóc để mặc chúng chết khô chết héo nhưng rồi em lại tưới nước cho chúng hàng ngày. Em…em thích người đó thực sự, thực sự những cảm giác đó khiến em hạnh phúc, khiến em hiểu thế nào là yêu một người.”
“Vậy sự thật đó, em chấp nhận được nó chứ? Đã có bao nhiêu người tỏ tình, rồi khi biết được sự thật, họ phũ phàng và cho rằng sếp là một kẻ bệnh hoạn. Có biết bao người rêu rao sếp là kẻ lừa đảo, sử dụng gương mặt của mình như một vũ khí để kiếm tiền. Em có biết là người đau khổ và mệt mỏi không chỉ có mình em hay không?”
Hải Yên ngừng khóc khi nghe thấy những lời nói đó từ Tuấn Anh. Tuấn Anh đang bảo vệ người đó. Giống như hắn đã chứng kiến những chuyện như vậy rất nhiều lần.
Tuấn Anh ngồi xuống bên cạnh Hải Yên:
“Anh biết kẻ đó cách đây 5 năm, đó là một kẻ luôn mặc cảm về bản thân, che giấu nội tâm và bị mọi người xa lánh. Lũ con gái ghét kẻ đó vì sự thật mà kẻ đó mang trong mình, lũ con trai ghét kẻ đó vì bạn gái của chúng mê mẩn kẻ đó. Dần dần kẻ đó không có bạn, cô độc và tuyệt vọng. Kẻ đó quyết định giấu cái bí mật của mình và sống dưới cái vỏ bọc tự tạo, xa lánh tình yêu, xa lánh tình cảm nam nữ. Trong thâm tâm sếp muốn được yêu, cũng muốn đón nhận tình cảm thực sự từ một người nhưng chẳng ai cho sếp cơ hội. Họ đế