Old school Easter eggs.
HomeTruyện Ngắn

Tình yêu và Bánh Trà Xanh

Posted at 06/10/2015
Vote: 4
nàng lau dọn quán một lượt rồi chải chuốt cho mái tóc cũng như trang điểm lại một chút, tất cả chỉ để tạo ấn tượng tốt hơn với anh. Và rồi giây phút anh tới cũng đã đến, thứ ánh sáng anh phát ra thật khác lạ, anh không quá cao, cũng thuộc tuýp người không đầy đặn, anh có nước da trắng và một phong thánh nhẹ nhàng. Nhưng ở anh vẫn có cái uy khiến nhân viên không thể xem thường.

“Em chào sếp, em là nhân viên mới ạ.”

Hải Yên mở lời chào anh, và anh đáp lại cô bằng một nụ cười nhẹ nhàng rồi lại trở về với tờ báo anh đang cầm trên tay.

“Em gọi Tuấn Anh vào phòng làm việc của tôi nhé.”

Đó là câu nói đầu tiên anh nói với cô, đến ngay cả giọng nói của anh cũng khiến cô chao đảo. Sao trên đời này lại có người hoàn mĩ đến vậy? Hải Yên đã tự nhủ với lòng mình hàng ngàn hàng vạn lần như vậy. Anh là người hoàn toàn hợp với hình mẫu lý tưởng của cô. Trong một phút chốc Hải Yên đã có ý định tấn công anh ngay lập tức, hay là cứ rõ ràng nói với anh ấy rằng cô bị sét ái tình của anh đánh trúng tim rồi bắt anh phải chịu trách nhiệm. Nhưng thoáng qua cũng chỉ là thoáng qua, cái vẻ tiểu thư kiêu kỳ của một cô gái sống chưa bao giờ phải lo nghĩ về tiền như Hải Yên không cho phép cô vồ vập mọi thứ quá nhanh như thế.

10 giờ, giờ mà quán vắng khách nhất, Tuấn Anh đang mải quan sát những nhân viên mới vào làm, tất nhiên là cũng tiện cả quan sát cô nhân viên mới Hải Yên đang đứng cạnh hắn lau cốc chén.

“Phải lau cho sạch đó, một vết bẩn cũng khiến sếp trừ điểm em đó.”

Hải Yên biết anh là người cầu toàn, mức lương của nhân viên theo ca ở đây cao hơn so với những nơi khác, điều đó đồng nghĩa với việc anh đòi hỏi nhiều hơn ở nhân viên sự chuyên nghiệp và trách nhiệm trong công việc.

“Chẳng phải anh nói, sếp sẽ đích thân hướng dẫn nhân viên mới sao?”

“Sáng nay sếp gọi anh vào, sếp giao cho anh nhiệm vụ đó rồi. Cửa hàng sắp mở thêm chi nhánh, sếp sẽ rất bận.”

Tin sét đánh ngang tai, chút thoáng buồn đọng lại trên đuôi mắt của Hải Yên. Cô không tới để học làm bánh mà tới làm nhân viện phục vụ. Mong muốn được anh cầm tay chỉ cho từng cách rót nước, rót café cho khách đổ xuống sông xuống biển. Nhìn anh đang chăm chú dạy học qua ô cửa nhỏ phòng bếp, anh giống như chú đầu bếp nhỏ, tỏa sáng như một mầm trà non xanh mượt. Thỉnh thoảng anh cười mỉm khi học trò của anh làm đúng cách, anh khẽ nhíu mày khi học trò của anh làm sai, tất cả biểu hiện của anh đều rõ rệt nhưng tất cả lại rất nhẹ nhàng, tinh tế là lịch sự.

“CHOANG!!!!!” –Tiếng cốc rơi xuống, trong một phút lơ đãng bị vẻ đẹp của anh hớp hồn, Hải Yên đã đánh rơi một chiếc cốc, các mảnh vỡ vụn văng khắp nơi khiến các vị khách tò mò dồn hết sự chú ý về nơi phát ra âm thanh lớn, và tất nhiên có cả anh.

Hải Yên xấu hổ vì ngày đi làm đầu tiên đã xảy ra chuyện, cô vội vã cuống quýt xin lỗi mọi người.

“Cho em xin lỗi, em lỡ tay, cho em xin lỗi.”

“Xin lỗi gì thì cũng sẽ trừ vào ngày lương đầu tiên thử việc của em thôi, anh đã dặn phải cẩn thận rồi, cốc này là sếp phải đặt hàng cao cấp, không phải cốc rẻ tiền đâu đấy.”

Tuấn Anh vẫn sa sả quở trách cô nhân viên mới vụng về, cùng lúc đó một cánh tay đưa ra cho Hải Yên một đôi găng tay cao su rồi nói:

“Đừng lo, ngày đầu tiên sẽ có sai sót, tôi sẽ không trừ lương của em đâu, đeo găng vào, đừng để tay bị thương đấy. Đây là lần đầu cũng là lần cuối em làm vỡ cốc, nghe rõ chưa? Từ mai sẽ bắt đầu trừ vào lương nếu em còn làm vỡ cốc nữa.”

Nói rồi anh không quên nở nụ cười nhẹ nhàng. Lại một cơn gió nhẹ mang hương trà xanh thoảng qua khiến tâm hồn Hải Yên mê muội, tại sao anh lại dịu dàng đến thế, luôn khiến người khác ngây ngất.

“Nhìn cái gì thế?”

Tuấn Anh vỗ mạnh vào vai Hải Yên ra điều cô nên dọn dẹp thật nhanh đống bừa bộn mà cô vừa bày ra. Như hiểu được Hải Yên đang nhìn cái gì, Tuấn Anh khoanh tay trước ngực, ngồi xuống bên cạnh cô rồi huých mạnh một cái vào vai cô.

“Anh biết em bị sếp của anh làm cho mê mệt, nhân viên mới nào cũng vậy hết à, nhưng rồi em sẽ hối hận thôi, khi còn kịp thì hãy chuyển hướng qua anh, anh sẽ đối xử tốt với em.”

Hắn nói xong cười nham nhở, không để ý đến Hải Yên đã thủ sẵn một mảnh cốc vỡ lớn chỉ trực chờ hắn vượt quá giới hạt rồi găm cho hắn một nhát, kết liễu “ cái nồi hơi tự sướng đang sôi sục” là hắn. Tuấn Anh hiểu rõ vấn đề rồi tự động rút quân trong im lặng.

Hải Yên chẳng tin vào những lời Tuấn Anh nói, cô tin vào trực giác của mình, trực giác của một cô gái hơn là miệng lưỡi của lũ con trai sặc mùi ghen tị. Hải Yên không giống các cô nhân viên mới khác, họ thích anh sau khi trở thành nhân viên còn cô, cô thích anh rồi mới quyết định trở thành nhân viên. Cho dù không thể bày tỏ ngay lúc này, thì ít ra cô cũng được nhìn thấy anh hàng ngày, được thấy anh cười nói, chỉ cần như vậy thôi là đủ lắm rồi.

Một tuần sau công việc của Hải Yên vẫn vậy, cô không còn làm vỡ cốc, công việc cũng đã quen hơn. Duy chỉ có một điều khiến cô phiền não, thời gian anh ở quán ngày càn
12345 ... 7
ĐẾN TRANG
Tình yêu và Bánh Trà Xanh Chia sẻ bài viết để wap phát triển :P

Tình yêu và Bánh Trà Xanh

  • CÙNG THỂ LOẠI

    Hối hận bao giờ cũng là muộn màng Hối hận bao giờ cũng là muộn màng
    Cho anh cơ hội lần cuối em nhé... Cho anh cơ hội lần cuối em nhé...
    Anh à! Em sẽ ổn thôi Anh à! Em sẽ ổn thôi
    Khi tình yêu còn đỏ trong trái tim mỗi người Khi tình yêu còn đỏ trong trái tim mỗi người
    Bước chân tới thiên đường Bước chân tới thiên đường

    CÓ THỂ BẠN THÍCH?

    Cô gái trong mơ Cô gái trong mơ (Truyện Ngắn)
    Luôn cạnh em ! Luôn cạnh em ! (Truyện Ngắn)
    Nắng trong mắt trong Nắng trong mắt trong (Truyện Ngắn)
    Thầy sẽ luôn dõi theo con đường mà chúng tôi đi Thầy sẽ luôn dõi theo con đường mà chúng tôi đi (Truyện Ngắn)
    Nơi không có mùa đông Nơi không có mùa đông (Truyện Ngắn)
    C-STAT