Polaroid
HomeTruyện Ngắn

Như Mùa Đông rớt xuống

Posted at 06/10/2015
Vote: 1
TraSua.Mobi - Tôi ngẩn ra chẳng hiểu ra làm sao thì cậu ấy xuất hiện. Chàng trai ở cây cầu trượt màu đỏ đứng ngay trước mặt tôi và bước, tay vẫn đút túi chiếc áo khoác hoodie màu xám tro, như đã đợi tôi ở đó. Không còn trùm mũ che đầu nữa nên tôi nhìn rõ được đường nét mảnh dẻ và đôi mắt màu nâu của cậu ấy. Cậu ấy vẫn tay kêu tôi lại gần. Chẳng hiểu sao dù chẳng biết cậu ta là ai, tôi vẫn cảm thấy một sự yên tâm kỳ lạ nên yên tâm bước đến.


Tôi gặp Quang lần đầu tiên vào một buổi chiều đầu Thu. Hôm ấy, nắng đã tàn gần hết, nhạn nhạt màu. Tôi đang trên đường từ trường về nhà, vừa mới nhảy xuống xe buýt, băng qua công viên nằm giữa trạm dừng và nhà mình. Đây là con đường tắt tôi vẫn thường băng qua. Dù chỉ tiết kiệm vài phút thôi so với đi vòng qua công viên nhưng tôi vẫn thích làm thế. Nắng rọi qua những tán cây làm những cái bóng đổ xuống mặt đất. Tôi sải những bước dài cắt qua chúng, với những cái bóng to hơn tôi nhảy qua như trẻ con chơi lò cò.

Tôi chạy ngang qua chính giữa công viên, khu trung tâm không cây cối mà có sân chơi nhỏ cho bọn trẻ con với cầu trượt, bập bênh, xích đu… Và ở đó, tôi nhìn thấy một chàng trai đang ngồi trên cây cầu trượt màu đỏ, tay cho vào túi áo hoodie màu xám tro, trông thư thái và tự do. Cậu ta ngẩng đầu lên nhìn bầu trời đang tối dần. Không hiểu sao tôi tự nhiên dừng lại một tích tắc để nhìn cậu ấy. Như nhận ra có người nhìn mình, đột ngột, cậu ấy quay xuống, nhưng chiếc mũ trùm kín đầu và ánh sáng yếu ớt khiến tôi không nhìn thấy rõ mặt. Bị phát hiện đang nhìn trộm, tôi cứ giả vờ không biết gì và tiếp tục sải những bước dài băng qua hàng cây còn lại. Hình ảnh chàng trai ấy chỉ tồn tại trong suy nghĩ của tôi trong tích tắc đó mà thôi.

Và rồi hình ảnh ấy trở lại. Vài hôm sau, tôi vẫn đi đường tắt băng qua công viên để về nhà sau khi tan buổi học thêm. Trời đã tối, những hàng cây cao che gần hết cả đèn đường bên ngoài và chẳng còn ai khiến công viên có vẻ âm u, đáng sợ và cất giấu những nguy hiểm, kể cả những tán cây xanh vốn rất đáng yêu vào ban trưa. Dù biết rõ mình vốn chỉ là đứa chỉ giỏi tưởng tượng những thứ vớ vẩn, tôi vẫn cảm nhận rất rõ ai đó đi sau lưng mình. Tôi đi chậm, người đó cũng đi chậm. Tôi rảo bước nhanh hơn thì người đó cũng đi nhanh hơn. Ngay khi tôi định co giò chạy thật nhanh thì nghe một tiếng hét ở đằng sau và tiếng bước chân quay ngược lại bỏ chạy, càng lúc càng xa dần.

Tôi ngẩn ra chẳng hiểu ra làm sao thì cậu ấy xuất hiện. Chàng trai ở cây cầu trượt màu đỏ đứng ngay trước mặt tôi và bước, tay vẫn đút túi chiếc áo khoác hoodie màu xám tro, như đã đợi tôi ở đó. Không còn trùm mũ che đầu nữa nên tôi nhìn rõ được đường nét mảnh dẻ và đôi mắt màu nâu của cậu ấy. Cậu ấy vẫn tay kêu tôi lại gần. Chẳng hiểu sao dù chẳng biết cậu ta là ai, tôi vẫn cảm thấy một sự yên tâm kỳ lạ nên yên tâm bước đến.

- Bạn này, con gái sao đi vào công viên một mình lúc tối thế này? Nguy hiểm lắm đó. Nhỡ đâu gặp cướp hoặc xin đểu thì biết làm thế nào?

- Nhà mình bên kia công viên nên mình đi đường tắt đó mà.

- Băng qua kia là tới phải không? Để tôi đi cùng nhé!

Thế là cậu ấy đưa tôi băng qua hàng cây, đến chỗ có đèn đường sáng và an toàn. Tôi chỉ cần băng qua đường là đã về đến nhà rồi. Cậu ấy quay ngược lại và đi, những bước chân thong thả. Có lẽ nhà cậu ấy ở bên kia công viên.

- Cậu cũng về nhà đi nhé, trộm cướp và xin đểu cũng không tha cho con trai đâu. – Tôi nói với theo.

Cậu ta không quay đầu lại, chỉ đưa tay lên vẫy vài cái như muốn nói lời tạm biệt. Tôi chỉ kịp hỏi tên cậu ấy là gì, và nghe đáp lại một từ ngắn gọn không to lắm nhưng dường như vang rất xa: “Quang”.

Hôm sau, tôi ghé công viên vào tầm chiều, khi trời vẫn sáng, và vẫn thấy Quang ngồi trên chiếc cầu trượt màu đỏ, đang ngửa mặt lên như thể ngắm bầu trời. Tôi cất tiếng chào. Cậu ấy quay đầu lại, và mỉm cười. Khác hẳn vẻ lạnh lùng trước đó, nụ cười dịu dàng như mùa Thu. Tôi bất giác cũng mỉm cười theo. Từ đó chúng tôi trở thành bạn. Mỗi chiều tan học về sớm tôi sẽ ghé qua đó một chút. Có lúc cậu ấy sẽ nhẹ nhàng trượt xuống, hoặc tôi sẽ trèo lên ngồi cùng. Chúng tôi chỉ nói những câu chuyện không đầu không cuối, và ngắm bầu trời. Buổi tối, nếu tôi có đi đâu về hơi muộn chút, cậu ấy sẽ đợi để đi cùng tôi.

Khi ấy, tôi chẳng biết, người bạn mới quen của mình là một người khác biệt. Thật sự rất khác biệt.

Tôi chưa bao giờ nắm tay Quang. Vì chẳng có lý do gì để làm thế. Dù những lúc ở bên cậu ấy rất vui, những khi cậu ấy đưa tôi về rất an tâm. Nhưng chỉ vậy thôi. Chẳng có cảm xúc rõ ràng nào để có thể dễ dàng gọi tên.

Lần đầu tôi nắm tay Quang là khi cả hai trượt xuống cây cầu mà đỏ để về nhà. Cậu ấy trượt xuống trước. Tôi trượt xuống sau. Nhưng chẳng hiểu sao lúc đứng dậy tôi lại loạng choạng sắp ngã nên vội nắm lấy tay cậu ấy để giữ thăng bằng. Những ngón tay của tôi xuyên qua bàn tay cậu ấy. Và tôi ngã. Tôi ngồi yên bất động trên nền đất một lúc, không tin vào những gì vừa diễn ra. Cảm giác lạnh buốt vẫn còn
123
Như Mùa Đông rớt xuống Chia sẻ bài viết để wap phát triển :P

Như Mùa Đông rớt xuống

  • CÙNG THỂ LOẠI

    Vòng tròn chạy trốn Vòng tròn chạy trốn
    Mozart và câu chuyện đằng sau bản thu concerto số 23 Mozart và câu chuyện đằng sau bản thu concerto số 23
    Cơn gió có vị của màu nâu Cơn gió có vị của màu nâu
    Ngỏ lời bằng biển Ngỏ lời bằng biển
    Bến yêu Bến yêu

    CÓ THỂ BẠN THÍCH?

    Hiểu nhầm trái tim Hiểu nhầm trái tim (Truyện Ngắn)
    Tuổi thơ đánh mất của em và thanh xuân không tới của anh Tuổi thơ đánh mất của em và thanh xuân không tới của anh (Truyện Ngắn)
    Ở đâu cũng mát... Ở đâu cũng mát... (Truyện Ngắn)
    Nắng trong mắt trong Nắng trong mắt trong (Truyện Ngắn)
    Đi đường vòng để gặp nhau Đi đường vòng để gặp nhau (Truyện Ngắn)
    C-STAT