Pair of Vintage Old School Fru
HomeTruyện Ngắn

Somewhere I belong

Posted at 06/10/2015
Vote: 3
br'>
- Có chuyện gì? – nụ cười của Lâm héo đi một chút, nhưng nét tự tin thì không – Anh đã làm gì khiến em không hài lòng?

- Thực ra là có – tôi nói – vì em không hiểu những gì mà anh luôn cố làm với em.

Lâm có vẻ phì cười: – Cố làm với em? Ôi, cô bé ngốc, chúng ta là một đôi mà, anh tưởng em hiểu điều đó? Chẳng phải khi thích nhau người ta nên…

- Vấn đề nằm ở đó! – tôi ngắt lời anh, mỉm cười có phần… khoái trá – Anh chưa bao giờ nói anh thích em, chưa bao giờ có một vụ tỏ tình chính thức, anh chỉ bỗng nhiên quan tâm đến em và anh mặc nhiên coi điều đó như việc tự nhiên. Nhưng không, em không thể tự nhiên như thế.

Lâm hấp tấp nói: – Vậy nếu em muốn, bây giờ anh sẽ…

- Không – tôi tiếp tục – anh vẫn chưa hiểu sao? Vấn đề là dù anh nói thích em, thì em biết đó cũng chỉ là lời nói dối. Bởi vì anh chưa thích em đủ để quan tâm xem khi nào em không thể gặp anh, anh cũng chưa thích em đủ để đến sớm chờ em nhất là khi anh có một bất ngờ gì đó dành cho người mà anh nói là anh thích. Và vì một điều nữa, là đừng mặc định chúng ta là một đôi, khi mà em không hề thích anh – Tôi nhìn anh với ánh mắt tiếc nuối, nhưng đó hoàn toàn là sự thật – Em xin lỗi!

Khi sải những bước đi dài trên con đường lát gạch đỏ giữa hai hàng hoa sữa quyện mùi hương ngan ngát, tôi vẫn có thể hình dung dáng Lâm đứng đó, hóa đá bên những tia nước li li lạnh ngắt. Nhưng tôi biết điều tôi làm là không sai. Tôi thuộc về một nơi nào khác, không phải ở đó, bên cạnh Lâm, và tôi biết Lâm sẽ vượt qua được chuyện này, nhanh thôi.

Gió mùa thu vờn qua mái tóc tôi, hơi lạnh. Tôi thu mình trong lớp áo khoác mỏng, ngửa cổ lên trời ngắm bầu trời rộng bao la, giữa cánh đồng hoa dại trắng muốt. Nơi đây là thế giới của kí ức, vĩnh viễn tràn đầy những kỉ niệm của thời ấu thơ trong tôi, là nơi mà tôi luôn thuộc về, dù có bất cứ điều gì xảy ra chăng nữa, ai đó đã hứa với tôi như thế…

12 giờ đêm. Tuyến xe bus chầm chậm dừng lại bên mé đường. Qua lớp cửa sổ kính trong suốt, tôi có thể thấy rõ người duy nhất còn lại trên xe vừa đứng dậy, chào tạm biệt bác tài một cách lễ phép rồi bước xuống. Cậu thanh niên ấy không mang gì bên mình, chỉ trừ một bó hoa hồng đỏ được quấn chặt bằng một dải ruy băng màu lục đơn giản. Cậu ấy không hẳn là ngỡ ngàng khi thấy tôi.

- Đồ ngốc, trời lạnh vậy còn đứng ở đây làm gì. Khuya quá rồi!

Tôi phì cười khi thấy cậu nhăn mặt quát mắng, tỏ ra lo lắng cho tôi một cách thái quá, y như những ngày chúng tôi còn bé vậy.

- Yên đợi Duy lâu chưa? – cậu ấy hỏi, thản nhiên nắm tay tôi bước đi như thể điều đó là việc đương nhiên. Tôi bất động vài giây: cái nắm tay ấy ấm và khít đến nỗi cảm tưởng như nó được buộc lại bằng một sợi ruy băng bền chắc mà chẳng gì có thể khiến nó đứt ra được. Và tôi mỉm cười, luống cuống chạy theo cho kịp bước chân của cậu.

- Mới thôi – tôi nói

- Mới thôi? – Cậu nói với cái giọng có phần châm chọc – Duy cứ nghĩ phải lâu hơn kia, nhất là khi Yên đang cảm thấy cực kì tội lỗi vì đã bỏ lỡ buổi biểu diễn của Duy, không phải sao?

- Yên xin lỗi – tôi nói – nhưng Yên vẫn luôn cầu nguyện cho Duy mà. Yên biết, dù thế nào Duy cũng sẽ thành công. Luôn luôn là vậy!

Tôi nhe răng cười cầu hòa. Cậu ấy bỗng nhiên đứng khựng lại.

- À phải, cái này trao lại cho Yên nè!

Duy đưa tôi cầm bó hoa và tháo sợi dây nhánh cỏ bốn lá từ trên cổ ra. Tôi há hốc miệng ngạc nhiên:

- Làm sao Duy biết?

- Ngốc! Phải hỏi là làm sao Duy không biết chứ? – cậu ấy cười haha – cậu bé lên tặng hoa cứ nói về một cô gái ngốc nào đó đã cho nó đôi vé…

- Đừng! – tôi nói khi thấy cậu có ý định trả lại tôi sợi dây – cái đó là may mắn Yên tặng Duy mà.

- Nên Duy mới tặng lại Yên – cậu tỉnh bơ – chứ không phải Duy trả nhé! Vì chỉ khi nào Yên may mắn, Duy mới may mắn.

Đeo lại vào cổ tôi sợi dây cỏ bốn lá và cốc vào đầu tôi một cái rõ đau, cậu nói – Duy đã cẩn thận gửi Yên hai vé rồi mà vẫn chưa đủ, chắc lần sau phải gửi Yên hẳn bốn vé mới an tâm mất!

Chúng tôi cứ đi như thế qua cánh đồng của tuổi thơ, nơi dòng suối nhỏ chảy róc rách qua những bụi cỏ xanh mướt mọc tùm lum ẩn hiện bên đóa hoa dại trắng, dưới bầu trời cao vời vợi, sáng lung linh và đậm màu huyền bí. Khi ngôi nhà gỗ nhỏ xinh xắn với những bậc thềm leo đầy hoa hồng quen thuộc hiện ra trước mắt, Duy siết chặt tay và kéo tôi đi nhanh hơn.

Cây đàn dương cầm vẫn nằm đó bên hiên nhà rủ đầy những dải trường xuân xanh thẫm, mang đậm một nét cổ điển, nhưng không hề cũ kĩ. Trăng đêm nay sáng lạ, và ánh trăng bàng bạc hắt bóng xuống lớp gỗ nâu bóng mịn của đại dương cầm thành một vùng loang loáng như mặt hồ đêm, đẹp một cách kì ảo. Tôi nhẹ nhàng đặt bó hoa lên đó, nhìn quanh, như để tìm lại những ngày xa xưa ấy. Còn Duy thì mỉm cười nhìn tôi và nói:

- Yên sẵn sàng chưa?

- Sẵn sàng gì?

- Dự buổi biểu diễn của Duy. Vé đặc biệt. Chỉ dành riêng cho một người!

Tôi cười khúc khích:

- Lần này chắc Yên không trốn đi đâu được rồi!
[b
123
Somewhere I belong Chia sẻ bài viết để wap phát triển :P

Somewhere I belong

  • CÙNG THỂ LOẠI

    Hai mặt của thời gian Hai mặt của thời gian
    Tay phải nắm lấy tay trái, giữ tình đơn phương Tay phải nắm lấy tay trái, giữ tình đơn phương
    Có gì đó, như là tình yêu... Có gì đó, như là tình yêu...
    Những cuộc chia ly Những cuộc chia ly
    Trái đất tròn không gì là không thể Trái đất tròn không gì là không thể

    CÓ THỂ BẠN THÍCH?

    Có gì đó, như là tình yêu... Có gì đó, như là tình yêu... (Truyện Ngắn)
    Trạm dừng của những giấc mơ Trạm dừng của những giấc mơ (Truyện Ngắn)
    Giá mà em hỏi anh nhớ ai Giá mà em hỏi anh nhớ ai (Truyện Ngắn)
    Lấy chồng cảnh sát Lấy chồng cảnh sát (Truyện Ngắn)
    Câu chuyện nhỏ của đom đóm và hoa mặt trời Câu chuyện nhỏ của đom đóm và hoa mặt trời (Truyện Ngắn)
    C-STAT