Snack's 1967
HomeTruyện Ngắn

Somewhere I belong

Posted at 06/10/2015
Vote: 7
r'>Cậu ấy ra vẻ thở dài:

- Thật tình! Làm gì có thần tượng nào lại phải vất vả chỉ vì một fan hâm mộ như thế này cơ chứ!

Tôi há miệng định cãi, nhưng trước khi tôi có thể nói bất cứ điều gì, những nốt nhạc đã bắt đầu ngân nga… Duy đang lướt nhẹ tay trên phím đàn…

Khúc dạo đầu vang lên giữa thinh không, chảy chầm chậm như dòng sông êm đềm, thơ mộng của tuổi thơ tôi. Là Je T’aime – tôi chỉ kịp nhận ra điều đó, rồi tất cả không gian xung quanh tôi xoay tròn, lặng lẽ hòa quyện vào giai điệu… chỉ còn tôi, Duy, và bản nhạc tuyệt diệu ấy tồn tại trên thế gian…

Bàn tay Duy gấp gáp dần trên những phím đàn, như dòng sông đang chảy qua những khúc xiết của cuộc đời mình, và từng nốt nhạc ấy cuốn siết vào trái tim tôi, thắt chặt, từng chút, từng chút một, khiến tôi cảm thấy ngạt thở.

Duy nhắm nghiền mắt, mặc kệ cho cơn gió mùa thu lùa qua và nhuộm hương cỏ vào mái tóc nâu hơi rối của cậu. Còn tôi như bị hút hồn vào đôi bàn tay tài hoa kia, như có một ma lực mãnh liệt. Và ở cái khoảnh khắc kì diệu nhất của đêm, Duy mở mắt nhìn về phía tôi, ánh mắt cậu sáng lấp lánh, và môi cậu mấp máy một câu rất nhỏ mà tôi không thể nghe được. Nhưng tôi hiểu. Và tôi mỉm cười.

Trong hơi thở nồng nàn của mùa thu và ánh mắt nơi vầng trăng vàng vành vạnh, dưới mái nhà gỗ phủ đầy dây trường xuân xanh thẫm xen qua cơn gió trộn đầy hương cỏ và hoa dại, chìm trong bản nhạc dường như bất tận chỉ dành riêng cho một mình tôi, tôi bỗng nhiên nhận ra lời hứa của Duy dành cho tôi ngày nào hoàn toàn là sự thật, rằng nơi đây thực sự thuộc về tôi, và cậu ấy vẫn luôn giữ gìn cẩn thận mọi thứ của nơi đó, cho đến một ngày tôi trở về, với một niềm tin không bao giờ thay đổi…

Tôi nhìn Duy chầm chậm chơi những nốt nhạc cuối cùng như khúc vĩ thanh lắng đọng trong từng cánh hoa hồng đỏ, và trước khi cậu kết thúc bản nhạc của mình, tôi vẫn còn đủ thời gian và dũng khí để đáp lại, chỉ vừa nhỏ để cơn gió có thể nghe thấy…

…Je T’aime…

7h42 ngày 22-3-11

Cẩm Linh

P/S: Somewhere I belong là một bản nhạc không lời tuyệt vời dành cho piano và violon, do Yuki Kajiura thể hiện, là một trong những bản nhạc không lời ưa thích của tôi.

Je T’aime (tiếng Pháp): anh yêu em
123
Somewhere I belong Chia sẻ bài viết để wap phát triển :P

Somewhere I belong

  • CÙNG THỂ LOẠI

    Trái đất tròn không gì là không thể Trái đất tròn không gì là không thể
    Ngọt ngào và đắng chát Ngọt ngào và đắng chát
    Tấm bưu ảnh cuối cùng Tấm bưu ảnh cuối cùng
    Sa mạc cần mưa Sa mạc cần mưa
    Chiếc vali màu đen Chiếc vali màu đen

    CÓ THỂ BẠN THÍCH?

    Chú thợ giặt đồ Chú thợ giặt đồ (Truyện Ngắn)
    Cánh cửa sau những ký ức bộn bề đã khép Cánh cửa sau những ký ức bộn bề đã khép (Truyện Ngắn)
    Chân trời có nắng Chân trời có nắng (Truyện Ngắn)
    Xách ba lô lên và đi… Xách ba lô lên và đi… (Truyện Ngắn)
    Cô gái đến từ sao Hỏa Cô gái đến từ sao Hỏa (Truyện Ngắn)
    C-STAT