pacman, rainbows, and roller s
HomeTruyện Ngắn

Đông chớm và em nhớ anh

Posted at 06/10/2015
Vote: 2
Em quen anh trong một chiều đông lạnh lẽo, có mưa hắt nước in từng vệt dài lên ô cửa kính ngăn cách cái ồn ào cuộc sống với cái lặng lẽ của quán cà phê. Nếu như không có một tách cà phê bỏ đường quá tay và bị anh gọi đổi lại, nếu như không có cái đoảng của một nhân viên mới cho một lần cả năm thìa đường vào li cà phê đắng thì đã chẳng có cái định mệnh đó phải không anh? Vẫn nguyên vẹn cảm giác ngày ấy, ngày em được gặp anh, được quen anh…và cũng từ đó yêu anh.

- Này! cô kia, tôi gọi cà phê đen, mà cô cho cả tấn đường vào hay sao thế?

Giật mình em ngoảnh lại khi nghe tiếng gọi, may mà chị chủ đã đi vào trong nhà, mình em luống cuống, loay hoay, chẳng biết phải xử trí như thế nào?

- Dạ, em xin lỗi, chắc em cho hơi quá tay. Anh để em đổi li khác cho anh nhé!

- Xin cái gì mà xin, lấy li khác cho tôi. Để cái li đó đấy, tí chủ quán vào đem cho thử xem như thế nào.

Nhìn cái vẻ mặt luống cuống của em lúc đó anh bảo anh suýt bật cười, chỉ định chọc cho vui ai ngờ em rơm rớm nước mắt thật. Rồi cứ thế lủi thủi vào trong một hồi sau bưng một li cà phê khác ra. Anh chẳng biết khi đó em vừa sợ, vừa lo, vừa ức như thế nào đâu? Vậy cho nên sau này khi quen anh em luôn lấy đó là cái cớ để cho em hành hạ.

Người ta mới đi làm bữa đầu thôi mà, sao không hiểu, dọa chị chủ có mà năn nỉ gãy lưỡi cũng bị cắt hơn nửa tháng lương là cái chắc. Vậy đó, cho nên cố gắng làm nhanh hết sức có thể để đi phi tang cái li đường cà phê kia.

Đặt li cà phê lên bàn nhẹ nhàng hết sức có thể, nhìn anh với ánh mắt thiện cảm nhất gom góp cho cơn giận đang đùng đoàng nổ trong người. Em với tay lấy cái li kia để cất đi.

- Em mời anh dùng ạ! Em xin lỗi.

- Khoan đã, khoan cất cái li đó, để đó thử coi li mới như thế nào đã.

Anh đưa li cà phê lên mũi, ngửi cái hương nồng nàn kia. Lắc tách cà phê trong tay vài vòng anh nhấp một ngụm. Thấy mặt anh nhăn nhó, em chắc chắn một điều là do cà phê đắng. Đấy, ngọt thì không uống, ưng nguyên chất thì cho nguyên chất luôn. Ân hận đi, cái li trước nó ngon gấp bội lần. Đang tủm tỉm với muôn vạn đắc ý, em lại nghe tiếng anh cất lên.

- Trời ạ, cà phê mà pha chay thế này bố ai mà uống cho nổi hả bà nội? Cả hai cái li này đem trộn vào nhau rồi san đôi ra là vừa.

Nói xong anh ngước lên cười với em. Nụ cười ấm áp lại đến từ một kẻ lắm điều, nụ cười mà chưa bao giờ em nghĩ nó sẽ in trọn trong tim em tới tận bây giờ, nụ cười khiến cho em cảm giác ấm áp, khiến em vui trong hạnh phúc, và cũng khiến em cay cay sau cánh cổng ngăn cách giữa sảnh chờ sân bay.

- Anh đùa thôi, em lấy cho anh ít đường vào chén nhé! Mang ra cho anh, quán vãn khách, ngồi chơi với anh. Anh thề là anh không méc cho con bạn thân của anh về hành động cho cả tấn đường vào cà phê của em hôm nay đâu.

***

Thế mà sau hôm đó em và anh quen nhau. Cũng chẳng biết mình đã bắt đầu từ đâu, đã vui vẻ và nói những gì. Em chỉ nhớ rằng sau hôm ấy, nụ cười của một người đáng ghét đã in dấu vào tim em, theo em vào từng giấc mơ và khiến em có cảm giác mình yêu một người, thương nhớ tới một người và bắt đầu nằm mơ tới một người.

Cuộc sống của em, chẳng còn cái đơn độc như trước nữa. Và dường như đã quen với hình bóng anh, nhớ anh đã là điều em tự tìm đến hằng ngày.

Em của ngày xưa, của những ngày mơ mộng, em của ngây thơ và trong sáng vô thường. Nghĩ lại em vẫn thấy mình sao trẻ con thế, chẳng biết chút ngại ngùng, chẳng chút sợ sệt cứ thế bên anh, lẽo đẽo theo anh hết chỗ này sang chỗ khác. À, em của ngày đó vô lo vô nghĩ, em của ngày đó vẫn khiến em ghen tị khi nhớ về.

***

Một buổi chiều nắng trải dài lối đi, em cùng anh bước trên quãng đường đầy gió, có cả nắng len qua từng kẽ lá, nhảy nhót trên những cành cây đã trơ cành khẳng khiu, lá nằm đầy dưới gót dày, lả tả rơi vương trên vai áo.

- Yêu anh nhé!

Lời tỏ tình anh trao cũng nhẹ nhàng tới như mùa thu khẽ khàng trút lá. Em nhận thấy tim mình đập rộn ràng trong lồng ngực, tim khẽ run lên sau bờ môi mấp máy. Em biết mình đã yêu anh mất rồi.Cái gật đầu với nụ cười mỉm, chỉ đơn giản là thế mình thuộc về nhau anh nhỉ? Tình yêu đầu sao nhẹ nhàng và trong sáng đến vậy. Em chưa bao giờ dám nghĩ rằng anh cũng yêu em như em vẫn vậy. Một nụ hôn dài và một lời hứa cho ngày mai. Em yêu anh và bên anh từ đó.

Là những tháng ngày em ngất ngây trong hạnh phúc. Và cứ thế em bên anh, qua hết những ngày gió, theo anh khi nắng về trải dài, nép sau lưng anh những chiều mưa hun hút. Em yêu anh yêu hết thảy mọi thứ, từ cách anh ngồi nhìn từng vệt mưa lăn dài qua ô kính, cách anh cảm nhận vị cafe đắng mà em vẫn chun mũi mỗi khi thử ngụm nhỏ, yêu những bản nhạc không lời không đầu không cuối anh tự ghép lại với nhau.

Anh à, em cứ thế yêu anh như mây trời yêu gió núi, như sóng ngàn năm vẫn yên bình bên biển, như những cánh chim xa xôi vẫn luôn yêu cái thăm thẳm của bầu trời. Nhớ những chiều em cùng anh dạo phố, cười tít mắt bởi những câu chuyện anh kể. Những đêm dài em mất ngủ, có một người
123
Đông chớm và em nhớ anh Chia sẻ bài viết để wap phát triển :P

Đông chớm và em nhớ anh

  • CÙNG THỂ LOẠI

    Màn khiêu vũ của trái tim Màn khiêu vũ của trái tim
    Gió nói với em là Je t’aime Gió nói với em là Je t’aime
    Tay phải nắm lấy tay trái, giữ tình đơn phương Tay phải nắm lấy tay trái, giữ tình đơn phương
    Ốc nhỏ Ốc nhỏ
    Nhật ký sau một tình yêu Nhật ký sau một tình yêu

    CÓ THỂ BẠN THÍCH?

    Ở đâu cũng mát... Ở đâu cũng mát... (Truyện Ngắn)
    Đợi cho qua ngày 27 Tết được không anh? Đợi cho qua ngày 27 Tết được không anh? (Truyện Ngắn)
    Luôn cạnh em ! Luôn cạnh em ! (Truyện Ngắn)
    Mẹ, con đã về Mẹ, con đã về (Truyện Ngắn)
    Giá mà anh có thể đợi em thêm chút nữa... Giá mà anh có thể đợi em thêm chút nữa... (Truyện Ngắn)
    C-STAT