HomeTruyện Ngắn

Đông chớm và em nhớ anh

Posted at 06/10/2015
Vote: 3
hơn hai ba tuổi đầu vẫn kể về công chúa hoàng tử cho em nghe, những ngày em bận rộn hết bài tập tới đồ án. Vẫn là anh lặn lội nấu cháo, mang qua, ngồi ép em ăn từng thìa.

- Thế bây giờ em thích vừa ăn vừa cười hay vừa ăn vừa khóc đây?

Cái câu cửa miệng anh vẫn hay nói em sẽ chẳng bao giờ quên, từ cách nhấn nhá, cách nhả chữ và cả ánh mắt anh nhìn, nụ cười anh trao. Đó hình như đã khắc sâu vào trong tâm khảm, và tim em vẫn run lên mỗi khi nhớ về.

***

Ngày đó, em vẫn chẳng chịu vâng lời anh. Vẫn hay khiến anh phiền lòng, vẫn luôn kiếm cớ phá phách để anh bận tâm. Nhớ có lần em mải đi chơi, đến khi trời mưa to quá cũng ngang ngạnh không chịu gọi anh đón về mà cứ thế lầm lũi tự mình dắt em xe chết máy, đầu không mũ, người không áo mưa lết về tận phòng. Lúc đó, cứ đinh ninh anh không biết, anh không tới, anh không hay, tắm táp xong ngủ một giấc là sẽ không có chuyện gì xảy ra. Nhưng sau tiếng cạch của cổng khóa, hình ảnh anh đứng nép bên cửa, vội chạy ra nhúi cái ô vào tay em, và tranh dắt xe vào. Mưa to, át cả tiếng anh nói, nhưng ánh mắt của anh nhìn em lúc đó, sẽ chẳng bao giờ em có thể quên được. Là giận, là lo lắng, là không vui, là gì em cũng không rõ nữa, chỉ mang máng nhớ anh hét to một câu bên tai khi em vẫn trân trân đứng giữa trời.

- Có vào nhà nhanh không thì bảo!

Anh vào bắt em thay đồ, lấy khăn lau đầu cho em, nấu cháo bắt em ăn bằng hết, rồi cứ thế em lịm dần hồi nào không hay. Trong cơn sốt em thấy có người con trai tất tả giặt khăn đắp trán cho em, cầm tay em mỗi khi em trở mình, em còn nghe khe khẽ tiếng thở dài của người khi em cứ trằn trọc mình trong cơn mê sảng.

- Em cứ cứng đầu như thế đến bao giờ?

- Cái con bé này không cho một trận là không được!

….

Chỉ nhớ rằng sáng mai em tỉnh dậy, bên cạnh là li nước cam đặt sẵn, anh nằm gục lên ghế chỗ bàn học của em. Chắc hôm trước đó anh đã thức trắng. Hai dòng nước mắt cứ thế lăn dài trên má, em sai rồi anh ơi, là do em không nghe lời, em bướng , em khiến anh lo…Em cứ thế nhìn anh, người con trai mặc mưa to gió lớn vẫn đứng đợi em về trong khi điện thoại em tò tí te vì hết pin, thức trắng đêm để bên em khi em sốt cao, lặng lẽ không trách mắng em một câu….Anh à! là em sai rồi.

- Còn nhè nữa cơ đấy! chưa trị tội là may còn đòi ăn vạ nữa hả?

Anh tỉnh dậy lúc nào không hay, em cố lau vội những giọt nước mắt. Anh đỡ em dậy, để em tựa vào lòng anh, em lại thút thít y đứa trẻ lên ba.

- Em xin lỗi, em làm anh lo rồi!

- Lo cái gì, lần sau nhớ là gọi anh đến đón nghe không? Hôm qua anh còn tưởng ai bắt cóc em đi nữa cơ. Nín đi, kẻo anh bắt viết bản kiểm điểm á. Ăn gì anh mua…



Người em yêu là đó, anh dịu dàng, nhẹ nhàng bên em. Anh cho em tìm đến lúc chông chênh, là bờ vai cho em hạnh phúc, là khúc ca trưa hè mát lạnh khiến em luôn vui vẻ bên người. Hình như, cuôc sống của em từ đó đã hình thành một thói quen không mấy tốt. Anh gọi điện mới chịu dậy, anh nhắc mới chịu ăn, anh nhắn tin xong mới chịu ngủ…Để rồi, anh đã xuất hiện trong tất cả công việc và suy nghĩ của em. Em cứ như những ngọn cỏ mon mới hé, được tha hồ ngậm những giọt sương mai vào sáng sớm, đón những tia nắng mai nhè nhẹ trải nền vào những ngày đẹp nắng và trải mình theo những đêm trăng với bầu trời chi chít ánh sao.

Thời gian phải chi kéo dài mãi, để em được bên anh, được vui cùng anh và chẳng có những vấp ngã, những giận hờn, hiểu lầm và cả ghen tuông. Ai bảo rằng ghen tuông là liều thuốc cho tình yêu nếu như dùng đúng mực. Em không quan tâm, em sợ mất anh, em sợ những hiểu lầm và khoảng cách giữa chúng mình kéo mình xa nhau. Vì vậy cho nên em không muốn ghen tuông, em càng không thích giận hờn, em ghét cay ghét đắng hiểu lầm. Và còn thêm tính xấu nữa là muốn giữ anh khư khư bên mình mà thôi.

***

Ngày hôm ấy anh gõ cửa phòng em thật sớm với một bó bông trên tay. Là những bông loa kèn trắng muốt, loài hoa em thích, loài hoa em vẫn xuýt xoa mỗi độ mùa về. Anh cùng em đi qua hết những con phố mình từng bước chân, anh rủ em lê la những quán cóc vỉa hè hai đứa từng tranh nhau hút ốc sồn sột, hay nhường nhịn nhau từng miếng bánh tráng phơi sương thơm lừng. Anh dẫn em đi dưới những tán cây, hát em nghe những bản tình ca du dương anh vẫn thường hát.

- Anh sắp phải xa em, xa thành phố này, xa những kỉ niệm và những con đường thân quen.

Anh mở lời khi mình ngồi ở ghế đá, bàn tay anh nắm chặt lấy tay em, ánh mắt xa xăm có chút gì đó mơ hồ.

- Anh đi đâu? lâu không hả anh? Sao bây giờ anh mới nói? Lại công tác hả anh?

- Không, anh đi hẳn. Anh cùng gia đình chuyển qua Nga sống em ạ. Và…. anh phải xa em!

Chẳng tin những gì vừa nghe, chẳng hiểu những gì anh vừa nói, em vẫn cố trấn an mình bằng giọng lấp liếm.

- Anh đùa đấy à? Sang đó chứ làm gì mà ở bên đó luôn. Nhà anh ở đây mà!

- Anh định cư bên đó luôn, chưa chắc đã trở về. Anh xin lỗi, anh có lỗi với em. Anh không xứng đáng. Đừng khóc được không em, là anh sai mà! Quên an
123
Đông chớm và em nhớ anh Chia sẻ bài viết để wap phát triển :P

Đông chớm và em nhớ anh

  • CÙNG THỂ LOẠI

    Đông Đông Đông Đông
    Người cũ trên thiên đường Người cũ trên thiên đường
    Gió đã mãi xa và không bao giờ trở về Gió đã mãi xa và không bao giờ trở về
    Guitar trong mưa Guitar trong mưa
    Hễ đi là đến Hễ đi là đến

    CÓ THỂ BẠN THÍCH?

    Ba, liệu có quá muộn cho một lời xin lỗi? Ba, liệu có quá muộn cho một lời xin lỗi? (Truyện Ngắn)
    Cứ thế này mãi thì thích nhỉ Cứ thế này mãi thì thích nhỉ (Truyện Ngắn)
    Câu chuyện nhỏ của đom đóm và hoa mặt trời Câu chuyện nhỏ của đom đóm và hoa mặt trời (Truyện Ngắn)
    Phong linh Phong linh (Truyện Ngắn)
    Những bông tú cầu đi lạc Những bông tú cầu đi lạc (Truyện Ngắn)
    C-STAT
    The Soda Pop