Em không nhớ là em đã khóc như thế nào, em cũng chưa kịp hỏi và hiểu hết lí do vì sao anh đi. Cũng chẳng gặp anh thêm lần nào nữa, bởi sau đó anh có tìm đến em cũng không chịu gặp, không chịu mở cửa, thay số điện thoại, cắt đứt hết với những gì liên quan tới anh. Thời gian đầu em loay hoay ấm ức, em khó chịu, em căm ghét anh. Người bỏ em lại nơi này, và vi vu tận nơi nào em không rõ. Một nơi chẳng có em, chẳng có kỉ niệm, liệu rằng có còn chút hồi ức nào trong anh?
Nhưng rồi, sau đó em cũng tự an ủi mình. Chắc vì lí do nào đó anh mới phải cùng gia đình sang đó. Và, em không hề oán trách anh nữa. Rồi em lại tự trách bản thân mình.
Một ngày cuối cùng em hạnh phúc khi được ở bên anh. Và giá như em đủ nhạy cảm, em đủ thông minh để cảm nhận được ánh mắt sâu thẳm của anh ngày hôm đó, giá như em biết điều gì xảy ra, và em có thể níu anh lại thêm vài tích tắc nữa….thì cho đến bây giờ em đã chẳng còn phải tự trách mình quá ngu ngốc, chẳng còn cấu xé trái tim mỗi đêm nhớ anh da diết, chẳng còn khóc ướt đẫm gối khi chỉ biết nhớ tới một người ở xa. Anh à….Anh có biết rằng em vẫn yêu anh không?
***
Sáng nay trời trở gió, hình như gió mùa về khe khẽ qua từng giọng nói và bước chân nhè nhẹ rồi! Đông sắp về, lại thêm một mùa nữa em không có anh ở bên. Dù có tự mình ép phải quên hay là cố dặn mình phải nhớ, đôi lúc em vô tình bất chợt gặp hình bóng anh qua cái khe khẽ của những cơn gió lạnh chợt ùa về trong những sớm mai lành lạnh, bất chợt gặp một bóng dáng gầy trên con đường rợp bóng cây ngày xưa, bất chợt thôi, ừ thì bất chợt…..bất chợt ….em nhớ anh!
Mình quen nhau cũng vào mùa đông, mình yêu nhau cũng từ những ngày đông, và rồi định mệnh lại về cùng mùa đông kéo em xa anh, kéo em về với cái cô đơn vốn dĩ, kéo anh đi tới một nơi chẳng in dấu nổi một hình bóng em. Và đá văng em ra khỏi cuộc đời anh!
Ừ, em luôn coi đó là định mệnh, định mệnh cho ta gặp nhau, định mệnh cho em bên anh và cũng là định mệnh cho em thêm ngàn vạn lần đau khi chẳng còn anh bên cạnh. Để em cô đơn hoang hoải bơ vơ giữa mùa đông lạnh lẽo. Mùa đông năm ấy lạnh lắm! Chẳng biết vì thời tiết lạnh, vì những cơn gió mùa đông không vòng tay ôm ấm, vì những chiều se sẽ gió em se sắt lòng mỗi khi nhớ tới anh hay là do lòng người lạnh lẽo mà cảm thấy đông trở nên như vậy. Và cũng từ một đứa con gái yêu mùa đông, thích mùa đông, em lại có cảm giác sợ sệt khi đông về.
Có lẽ là do mùa đông, mùa thương nhớ, mùa xa cách, mùa chia li….mùa…em…không còn anh! Và cho tới bây giờ em vẫn chẳng thể quên, dù biết rằng anh đã đi xa em, xa lắm rồi. Xa những hoang hoải, xa cả những kỉ niệm của người con gái lần đầu biết yêu? Xa yêu thương, xa quan tâm và xa cả cái xô bồ cuộc sống. Để em tự lặng lòng mỗi khi đông về?
Anh biết không? Thế giới này có một loại vết thương, vết thương sâu đến vô cùng, về sau, còn lại không hề là đau, mà là chết lặng. Miệng vết thương này vĩnh viễn sẽ không bao giờ liền lại, đau xót này làm cho người ta không thể quay đầu. Anh hiện tại, vô tình đã găm sâu trong tim em một vết thương như thế.
Thế giới này rộng lớn là thế, đi đến cùng trời cuối đất cũng không gặp lại anh, nhưng đồng thời thế giới cũng quá ư là nhỏ bé, gặp ai, em cũng thấy giống anh..