XtGem Forum catalog
HomeTruyện Ngắn

Trú chân ở Thiên Đường

Posted at 06/10/2015
Vote: 1
Năm đó tôi mười sáu tuổi, mới lên lớp mười. Và hôm đó trời đang mưa. Những giọt nước to, nặng. Tôi đứng trú mưa trước một cánh cửa nhỏ hẹp, đợi mưa ngừng thì sẽ lập tức rời đi.


Quán cà phê nằm cạnh một con hẻm khá rộng, với cánh cửa dẫn vào nhỏ hẹp màu sôcôla im lìm. Điều đó khiến người ta không nghĩ đến việc nó là một quán cà phê. Ngay cả cái bảng hiệu Paradise cũng không trưng to lên, mà chỉ là một mảnh gỗ khắc chữ treo bên phải, gần như khuất sau một giỏ hoa treo màu đỏ. Nếu không vì cơn mưa và vì sự xuất hiện của một chàng trai thì tôi đã không để ý đến nó.

Chàng trai đấy có vẻ lớn tuổi hơn tôi nhiều, đang chạy lại từ phía đối diện. Trông anh ta như một nghệ sĩ với mái tóc nhuộm vàng, lối ăn mặc hơi lạ lùng, xỏ một khuyên tai. Dù vậy, ở anh ta gợi lên cảm giác gắn gũi, không “nguy hiểm” lắm. Một tay ôm túi thực phẩm, một tay đẩy cửa, anh ta nhìn tôi và hỏi: “Không vào à, cô nhóc?”. Cứ như một lời mời. Thế là tự dưng tôi bước vào theo, để rồi ngỡ ngàng nhận ra đằng sau cánh cửa nhỏ ấy là một không gian khác, rộng lớn hơn, ấm áp hơn thế giới bên ngoài kia. Cứ như đó là một thế giới khác. Một mùi hương ngọt ngào lạ lùng tràn đầy mỗi góc phòng. Tường được sơn màu xanh lơ, có vẽ những đám mây. Trong quán có một cây piano và dãy dài những kệ sách.

Thế rồi từ đó tôi đã trở thành quán quen của Paradise, tính đến nay đã được gắn hai năm. Tôi gắn bó với nơi này không phải vì một thức uống đặc biệt nào đó mà chỉ là vì thích cảm giác ngồi trong quán, có cảm giác như mình đang trôi bồng bềnh, đầu óc trở nên trống rỗng, nhẹ thênh thang. Và chẳng có điều gì đáng để phiến muộn nữa.

Sau này nghĩ lại, tôi có cảm giác Thiên đường đã ở đó chỉ để đợi tôi đến.

***

Anh chàng nhuộm tóc hoe vàng xỏ khuyên chính là chủ quán. Theo như những gì tôi biết thì anh tên Nguyên, 26 tuổi, thích nhạc Schubert, văn hóa Nhật Bản và ăn chocolate. Còn lại thi mù tịt. Tôi không thấy anh Nguyên làm gì ngoài việc ở quán cà phê ngó nghiêng, xem xét sổ sách, đọc những quyển sách mình yêu thích. Có lần tôi thắc mắc vê “sự rảnh rỗi” đó thì anh tròn mắt bảo.

- Ồ, em không thấy còn trẻ như anh mà đã sở hữu một quán cà phê là quá ngon lành à?

Tôi cũng không biết phải đối đáp sao trước lời lẽ tự tin đó. Mà điều anh nói có lẽ cũng không phải là không có lý.

Rồi anh chàng chủ quán kỳ lạ đó trở thành bạn tôi. Người dường như có rất nhiều thời gian rảnh rỗi để lắng nghe những chuyện có vẻ quan trọng trong cuộc sống của một con nhóc mười tám tuổi. Lâu lâu là người cho phép tôi có thể uống cà phê và ăn bánh ngọt miễn phí. Thỉnh thoảng lại được cho một thỏi chocolate để nhâm nhi. Anh cũng là người sẵn lòng giúp đỡ tôi làm một vài bài tập ở trường. Tôi yêu những tháng ngày ở đó, có cảm giác bình yên trôi dưới chân mình.

Rồi tôi nghĩ mình đã thích anh Nguyên. Tôi nghĩ nhiều một chút về dáng vẻ hay hay của anh ấy, đôi ba lần nhắc vu vơ về anh trên Facebook. Tôi thử nghe những bản nhạc của Schubert. Và những vụn vặt kiểu như thế.

- Có một cậu bạn mời em đi chơi, anh nghĩ em có nên đi không?

- Nên chứ sao không? Chỉ đi chơi thôi mà. Nếu lần đầu ổn, em có thể thêm vài lần hẹn hò để hiểu đối phương hơn. Còn nếu không, thì thôi.

Trông anh có vẻ thú vị với điều mà tôi vừa nói. Tôi hơi thất vọng, vì tôi mong anh sẽ buồn hoặc cáu.

- Em định mặc gì cho buổi hẹn hò đầu tiên?

- Sao anh biết là đầu tiên? — Tôi hơi tự ái.

- Thế là lần thứ mấy ?

- Lần đầu tiên.

Anh Nguyên phá ra cười ha hả.

- Thế em định mặc gì cho buổi hẹn hò đó?

- Như thế này.

- Thế này? Quần jeans và áo thun? Em không có bộ váy nào sao ?

- Không ạ.

- Oh, bất ngờ thật. Sao em không mua?

- Em không thích. Em nghĩ mình không hợp.

- Em mặc váy đẹp mà. Con gái thì nên có ít nhất một chiếc váy chứ.

- Tại sao em lại phải tốn tiền mua một cái váy chỉ mặc một lần?

- Mặc một lần?

Tôi ngập ngừng một chút.

- Vì em nghĩ là sẽ không có lần thứ hai. Em không thích bạn đó. Em có người khác để thích rồi.

- Không thích tại sao em còn nhận lời đi chơi ? Và tại sao em lại không đi chơi với người mà em thích?

Tôi không trả lời. Tôi nhận lời đi chơi của cậu bạn kia vì muốn xem xét phản ứng của anh. Nhưng rốt cuộc nhận được chỉ là những phản ứng hờ hững. Đối với anh, tôi chỉ là cô em gái, một con nhóc con thôi.

Hôm hai đứa Hẹn hò, tôi cố tình cùng cậu ấy đi ngang qua Paradise và bắt gặp anh đang trên đường về quán. Nhưng anh chẳng hề nhìn tôi lấy một cái. Điều đó khiến tôi có chút hụt hẫng, dù tôi đã ít nhiều biết trước.

Cậu bạn dành cả ngày Chủ nhật để đi chơi với tôi là Tuấn học chung lớp với tôi. Cậu ấy nói đã thích tôi từ những ngày đầu học cấp ba bằng cái vẻ bối rối rất ngộ, và rủ tôi đi xem phim cuối tuần. Tuấn là một anh chàng dễ thương, tôi nghĩ vậy. Cậu ấy cũng tốt tính và thông minh. Thông minh đến nỗi tôi đôi lần ghẹn tị, sao có những kẻ không học ngày học đêm mà điểm trên lớp vẩ
123
Trú chân ở Thiên Đường Chia sẻ bài viết để wap phát triển :P

Trú chân ở Thiên Đường

  • CÙNG THỂ LOẠI

    Ngày thứ mười ở thành phố lạ Ngày thứ mười ở thành phố lạ
    Màu nắng quay trở lại Màu nắng quay trở lại
    Đồng xu may mắn Đồng xu may mắn
    Cô gái trong mơ Cô gái trong mơ
    Những đứa con của dòng sông Mekong Những đứa con của dòng sông Mekong

    CÓ THỂ BẠN THÍCH?

    Những đứa con của dòng sông Mekong Những đứa con của dòng sông Mekong (Truyện Ngắn)
    Mình dừng lại em nhé! Mình dừng lại em nhé! (Truyện Ngắn)
    Hãy giả vờ yêu em được không? Hãy giả vờ yêu em được không? (Truyện Ngắn)
    Đôi mắt màu hoàng hôn Đôi mắt màu hoàng hôn (Truyện Ngắn)
    Chẳng cơn mưa nào mãi mãi Chẳng cơn mưa nào mãi mãi (Truyện Ngắn)
    C-STAT