Snack's 1967
HomeTruyện Ngắn

Đi đường vòng để gặp nhau

Posted at 06/10/2015
Vote: 10
ường. Tôi sợ phải nghe thấy điều gì đó, chính xác thì điều đó có thể giống như những mũi kim nhọn hoắt sẵn sàng tấn công vào cái khối nhỏ màu đỏ thẫm bên ngực trái. Anh đuổi theo tôi một đoạn dài, chẳng thấy tay anh cầm thiệp hồng mà tim tôi vẫn cứ đập thình thịch, chân vẫn chạy, đầu óc còn vảng vất, nước mắt vẫn rơi. Cuối cùng thì anh vẫn bắt kịp tôi, giữ lấy vai tôi và nhìn thẳng vào mắt tôi. Lúc ấy tôi vẫn nghĩ không khí đã bị ai xấu xa hút sạch, người tôi không còn sức để thở, oxi cũng vì lẽ đó mà không được cung cấp cho não bộ, nhìn anh trước mặt hóa ra thành ba bốn hình hài khác nhau. Tôi chạy đến kiệt sức, chỉ muốn gục xuống, may mà anh vẫn giữ lấy vai tôi.

- Em chạy gì thế? Sao đang nói chuyện với anh lại bỏ chạy?

- Em… em…

- Thôi, không cần phải nói nữa. Để anh cõng em về. Xem này, tóc bết vào nhau, môi nhợt nhạt, người ngợm như sắp ngất đến nơi. Em mà cứ thế, làm gì có ai yêu em nổi.

Tôi chẳng còn chút tỉnh táo nào để đấu trí lại với anh, cũng mặc cho tình cảm cứ chực vỡ òa ra. Tôi nằm ngoan ngoãn trên lưng anh, cảm nhận bờ vai rộng và ấm, nghe được cả tiếng thở và giọng nói của anh. Tất cả đều trở nên thân thuộc. Tôi chỉ muốn mình được mãi như thế này, không cần phải tỏ ra mạnh mẽ, không cần phải trốn chạy, cứ ở bên cạnh anh, được nép vào người anh, được an yên yêu anh mà chẳng lo sợ bất cứ một ai sẽ cướp anh đi mất…

Vậy đấy, khi mê man tôi vẫn thường phát sốt lên với ý định cướp anh làm của riêng. Thế mà thực tế thì nửa lời nói tử tế với anh, tôi cũng không thể thốt ra được. Rốt cuộc, tình yêu của tôi sao cứ phải lận đận khó khăn thế?

4. Anh đưa tôi về nhà, sau đó lại toan đi mất. Tôi cẩn thận níu lấy tay anh, khó nhọc cất lời. Thật ra giữa chúng tôi nên có ít nhất một lần thẳng thắn nói chuyện cùng nhau. Nếu không phải là bây giờ, e rằng sẽ không là bao giờ nữa, bởi tôi đã thu hết tất thảy can đảm để níu lấy tay anh, lần đầu tiên chủ động sau nhiều ngày cố gắng lánh xa.

- Hôm đó… có một câu hỏi mà anh chưa trả lời em.

- …

- Đêm mưa và anh gọi cho em lúc nửa đêm ấy, đang nói chuyện thì bị mất tín hiệu…

- Ừ. Em hỏi đi. Anh nghe đây.

- Chị ấy là ai? Em là ai? Trong anh?

Một thoáng im lặng lướt qua. Tôi đã từng tin tưởng rằng khi người ta yêu nhau, chỉ cần nhìn vào mắt nhau là có thể thấu hiểu mọi thứ, nhiều lúc còn chẳng cần dùng đến lời nói. Nhưng thật ra chẳng phải vậy đâu. Nhìn vào mắt anh, tôi chỉ thấy mơ hồ bóng nước, thấy quá khứ của chúng tôi ngập dần lên đôi mắt ấy, thấy yêu thương tôi dành cho anh sau bao nhiêu năm vẫn chẳng hề đổi khác, thấy cả sự yếu mềm nơi trái tim tôi… Đúng là thấy rất nhiều, nhưng chỉ thấy từ đơn phương một phía – từ phía tôi mà thôi. Cái tôi cần, điều tôi muốn, vẫn là thấu hiểu được anh, một cách toàn vẹn nhất.

- Có thật sự muốn nghe không?

Tôi gật nhẹ, khẽ khàng và bẽn lẽn như lần đầu tôi nhận lời yêu anh, mặc dù tình huống này không phải. Tôi còn chưa biết rốt cuộc câu trả lời của anh là gì, chỉ là cảm giác thấy tôi như trẻ hơn, thấy tim mình tươi trẻ hơn.

- Một người là đồng nghiệp, hoặc có thể hơn thế. Nhưng một người là người anh yêu, mãi mãi vẫn là người anh yêu.

- Mãi mãi?

- Ừ. Câu trả lời cho em là mãi mãi.

Anh mỉm cười, quay người đặt một nụ hôn khẽ lên trán tôi. Lần đầu tiên sau rất nhiều những ngày của chúng tôi, cả cuộc tình đứt đoạn mà chúng tôi trải qua, anh đã nói ra từ ấy. Thật ra tôi chẳng phải là trẻ con để có thể tự dụ dỗ mình trong ảo tưởng với một tình yêu màu hồng, với thời gian mãi mãi như mọi người vẫn nghĩ. Chỉ là khi nghe được anh nói câu ấy, tôi tự thấy trách nhiệm với tình yêu của mình. Ít nhất thì chúng ta không thể kéo dài tuổi thọ cho một mối tình chỉ với trái tim đến từ một phía.

Tôi đã từng loay loay, đã từng trải qua thời vụng dại với những khờ khạo ban đầu. Tôi biết tôi và anh yêu nhau không phải là sự nối tiếp của chuyện tình mười tám tuổi với hai mươi tuổi, mà là sự khẳng định từ một mối quan hệ mới, mối quan hệ đủ chín chắn và trưởng thành. Chỉ có điều, chúng tôi đã dành mất khá nhiều thời gian để làm điều đó. Bởi lẽ chúng tôi đều chọn đi đường vòng, không đủ can đảm để trực diện đánh úp vào đồn địch, đành lặng lẽ đốt cháy thời gian bằng cả nhung nhớ và yêu thương.

Điều quan trọng của tuổi trẻ không phải là sợ yêu và sợ thất bại, mà điều quan trọng là dám yêu, dám thất bại, dám thử thách với tình cảm của mình. Thật ra, đôi khi cũng nên để tình yêu của mình đi dạo, lạc quẩn quanh đâu đó, chỉ cần chắc chắn vẫn luôn dõi theo, vẫn luôn nuôi hy vọng và biết đặt điểm dừng đúng lúc, tình yêu sẽ cho chúng ta nhận thấy nhiều điều hơn là chúng ta vẫn tưởng. Thời gian vốn là kẻ vô tình bạc bẽo, song cũng lại là kẻ ban cho chúng ta nhiều hơn một sự lựa chọn. Nhiều người chọn lãng quên nhau, nhiều người chọn làm lành vết thương, nhiều người lại chọn sự chờ đợi và lặng lẽ ở bên đời nhau.

Tôi đưa tay ôm lấy anh, áp thật chặt vào người anh gần như khiến anh ngạt thở. Tôi đã chờ đợi điều này từ rất l
1 ... 45678
ĐẾN TRANG
Đi đường vòng để gặp nhau Chia sẻ bài viết để wap phát triển :P

Đi đường vòng để gặp nhau

  • CÙNG THỂ LOẠI

    Nấu cơm cho Nội Nấu cơm cho Nội
    Củ Cải và Cà Rốt Củ Cải và Cà Rốt
    Tự lập Tự lập
    Hacker bí ẩn Hacker bí ẩn
    Gió đổi mùa Gió đổi mùa

    CÓ THỂ BẠN THÍCH?

    Những đứa con của dòng sông Mekong Những đứa con của dòng sông Mekong (Truyện Ngắn)
    Yêu một Hoàng tử Ếch Yêu một Hoàng tử Ếch (Truyện Ngắn)
    Những buổi chiều ngang qua làng tôi Những buổi chiều ngang qua làng tôi (Truyện Ngắn)
    Câu truyện hoa Bồ Công Anh Câu truyện hoa Bồ Công Anh (Truyện Ngắn)
    Hai mặt của thời gian Hai mặt của thời gian (Truyện Ngắn)
    C-STAT