tế. Cô bé tin ở con người kì quái kia có gì đó đau đớn lắm đang bị giấu kín trong tâm hồn. Bởi chỉ có như vậy, trong khi ngủ người ta mới giật mình liên tục, hàng mi dài chợt in dấu nước mỏng manh tựa ánh sương đêm.
Nhã Phương nghiêng đầu nhìn cô bạn. Thái độ của Hải My rất lạ từ khi gặp chàng trai cô bé muốn Phương đến gặp.
-Đó là ai vậy? Cậu có thể nói với tớ không?
Hải My kể lại với một vẻ buồn đọng trong đáy mắt:
-Cậu ấy tên là Vũ Đăng Phong, hoàng tử của “Hoa Đào” đấy! – cô bé cười buồn – Tớ rất ngưỡng mộ Phong bởi vẻ ngoài hoàn hảo của cậu ấy. Phong được xem là “vị thần” của các trường phổ thông. Bởi các cuộc thi trí tuệ hay thể thao thì cậu ấy đều hoàn thành xuất sắc. Bảng điểm luôn đứng đầu trường với số điểm tối đa. Nhưng thân thế cậu ấy lại vô cùng bí ẩn. Ngoài Hoàng Tuấn – bạn thân duy nhất của Phong, biết nơi cậu ấy ở, còn lại không ai biết gì về Phong cả. Nhưng gần đây tớ có phát hiện cậu ấy làm thêm cho tiệm sách gần trường. Vì ở đó bán nhiều những cuốn sách liên quan đến thời đại cũ và văn hóa xưa nên tụi học sinh trường mình không hay lui tới, dù tiệm sách đó rất đẹp. Bởi vậy chẳng ai biết Phong làm thêm ở đấy cả. Ngoại trừ tớ. Tớ định rủ cậu tới để gặp và… cưa cẩm chàng hoàng tử này đấy! – My bỗng lia ánh mắt tinh ranh trái ngược 360 độ ban nãy sang Phương – Bởi tớ biết cái đứa đen tối như cậu có năng khiếu trong mấy vụ này mà! Khà khà… - ánh mắt cô bé chợt trùng xuống – Nhưng mà…
Nhìn thái độ thay đổi liên tục của Hải My, Nhã Phương chắc chắn một điều rằng: Hải My rất quý mến chàng trai tên Phong kia. Nhưng Phương cảm thấy trong chuyện này có điều gì đó không ổn. Dù vò nát óc cô bé vẫn không tìm nổi nguyên nhân. Nhã Phương chắc một điều rằng: Hải My sẽ không thành công. Hoặc Phong đã có người thương mến, hoặc…
Nhã Phương mím môi, co chân đạp Hải My ngã dúi vào sô pha, cô bé nhe răng với ánh mắt sáng rực của một con ác quỷ.
-Cậu dám bêu xấu tớ hả? Ý cậu là tớ giống hệt con dê già đội lốt người đúng không? Ya! – Nhã Phương mỉm cười đểu giả - Đỡ lấy này! – Nói rồi, cô bé bôi đầy bánh kem lên gương mặt méo xẹo của Hải My.
-Á! Cậu muốn chết rồi đúng không? – Hải My giật nảy, cô bé quơ vội lớp kem tươi bọc trên chiếc bánh ngọt mà nhét đầy miệng Nhã Phương.
Hai con nhóc quên sạch những chuyện buồn mà hì hục “make up” cho nhau bằng đống “mĩ phẩm” đặc biệt trên bàn khách. Tiếng cười vang rộm một góc đen của buổi đêm trong thành phố. Những vì sao lấp lánh cố vươn tia sáng ngọt ngào đọng trên môi hai cô nhóc. Dường như gió cũng biết tị nạnh với nét cười tươi tắn của bé con.
Lúc ấy, đằng sau những tiếng cười là một tâm hồn buốt lạnh. Trong màu đen nghuệch ngoạc của bóng đêm, chàng trai mang vỏ bọc lạnh lùng nhưng ẩn trong trái tim là nỗi đau dày vò đang rỉ máu. Bờ môi khô khốc thoát ra những âm thanh nhỏ bé rồi vội vàng tắt ngay trong ánh đen đậm đặc.
-Kiều Anh… Kiều Anh…
Tối hôm ấy, vì không đành lòng bỏ lại cô bạn mới ngồi mấy tiếng đồng hồ trên máy bay và bus để trở lại đất mẹ thân yêu, ở lại một mình chăm sóc cho Phong, Hải My gọi điện về cho gia đình xin phép ngủ lại một đêm ở nhà Phương. Ai cũng biết My thân thiết với Phương, và Phương là cô gái hiền lành, tốt bụng, nên cả nhà đều đồng ý cho Hải My ở lại mà không tra khảo gì. Tuy có hơi chật nhưng hai đứa vẫn vui.
-Ngày mai cậu đến trường luôn à? Sao không nghỉ mấy hôm cho mọi chuyện yên ổn đã!? – Hải My xoa đầu Nhã Phương như một thói quen.
-Ừm! Bố mẹ tớ và tớ đều không muốn trì hoãn việc học. Tương lai đang đợi mà! Hihi… - Nhã Phương cười, nụ cười lấp lánh trên môi làm Hải My nhẹ nhõm.
Hải My ngước ánh mắt xa xăm lên trần nhà, nơi có treo một chiếc chuông gió nhỏ xíu hình Mặt Trăng bằng thủy tinh xanh mướt. Trong mắt cô bé có chút gì nhớ thương, xót xa.
-Mà sao cậu lại về một mình? Bố mẹ cậu lẽ ra không nên tin một con cáo già như cậu! Tớ tin Việt Nam chẳng muốn đón chào con bé quậy phá như cậu đâu! Hehe – My phá lên cười.
Nhã Phương véo mũi cô bạn làm My la oai oái. Cô nhóc lém lỉnh:
-Bố mẹ tớ có việc bận bên Mĩ, có lẽ là cả mấy tháng sau cũng không về được đâu!
-Thế còn Gia Huy? – My cau có xoa mũi.
-Huy cũng bận việc nốt! – Nhã Phương ỉu xìu – Tuy còn trẻ nhưng năng lực cậu ấy không tồi. Giờ đang cùng gia đình quản lí công ty bên Mĩ. Hãng thời trang của gia đình cậu ấy đang rất nổi đấy! Mua một bộ đồ không hề rẻ đâu! Hừ! – Nhã Phương giơ nắm đấm lên đầy khí thế - Hãy đợi đấy! Sau khi ra trường, tớ sẽ hạ gục Gia Huy, đồ con trai kênh kiệu!
Hải My mỉm cười. Nhã Phương và Gia Huy lúc nào cũng cãi cọ, rồi tranh giành nhau đủ thứ hệt như con nít. Ba đứa từ nhỏ vốn là bạn thân, nhưng thời gian chơi với Gia Huy của My ít hơn nhiều. Bởi cậu bạn lúc nào cũng chỉ muốn quấn quýt bên cô bạn lai tây kia. Đã có lần, Gia Huy thổ lộ với Hải My rằng cậu nhóc rất thích Nhã Phương. Ở Phương có điểm gì đó khác biệt mà các cô gái khác vây quanh cậu không hề có. Và dù thế nào, sau này nhất định Huy sẽ kết hôn với Ph