HomeTruyện Ngắn

Cầu Vồng và Mưa

Posted at 07/10/2015
Vote: 102
ương mỉm cười ngọt lịm.

Cô bé tắt đèn rồi khép nhẹ cánh cửa lại. Hai anh em nhà Hải thật thú vị. Nhã Phương thấy ghen tị với Hải My quá! Có anh trai thật tuyệt!

Vừa bước ra đến phòng ăn, chưa kịp nói câu nào thì Nhã Phương đã bị một giọng nói kinh khủng hơn bò rống làm giật mình suýt đột quỵ.

Nơi bàn ăn có đặt nồi áp suất lem nhem vết cháo trên thành. Gương mặt Hải Quân tèm lem vết bẩn nhưng cười rất tươi. Ngồi đối diện Quân là một… con kinh kong khổng lồ với gương mặt đầy mụn nhọt trông đến sợ. Cái đầu thì không biết tay cắt tóc điên rồ nào cạo lỗ chỗ cho anh ta hệt như người bị… nấm đầu.

Hải Quân mềm mỏng cười:

-Mày ăn đi! Do có chuyện không may xảy ra mà tao phải véo bếp! Ngon lắm đấy! Phúc tám đời của mày mới được ăn đồ tao nấu đo!

-OH MY GOD! – tên kinh kong hét lên đầy kinh hãi nhìn vào nồi – Mày nấu gì đây hả?

Nhã Phương tò mò chạy lại nhòm xem, thì… Ôi chúa ơi! Đây là đồ cho lợn hay cho cún? Mà có lẽ chẳng loài nào dám ăn đâu. Một nồi cháo có nguyên con gà không băm không chặt còn cả vết máu trên cổ nằm chình ình ở giữa. Hỗn độn những cây hành còn cả đất, không cắt rễ hay lá úa, lại càng không thái nhỏ được thả vào nồi. Tạo lên một mùi nồng như cám lợn bốc lên làm Nhã Phương suýt ngất. Con nhóc nhắm tịt mắt lại mà cười như mếu, tay hời hợt vỗ vai cái mà khen:

-You are the best!

-Oh yes! – Hải Quân vẫn còn tưởng thật mà chống hông cười ha hả.

-Anh lấy đâu công thức nấu ăn siêu đặc biệt vậy, Quân?

-Thì Hải My dạy anh đó!

-Ồ! – Nhã Phương tròn mắt. Cũng muộn rồi. Cô bé không muốn đôi co thêm giây nào với kẻ khùng này nữa. Cô bé quay sang kinh kong – Thôi anh uống tạm cốc sữa vậy nhé! Giờ anh Hải Quân phải đưa em về đã!

Nhưng mồ hôi mẹ mồ hôi con thi nhau trượt dài trên gương mặt bé xinh của Nhã Phương khi cô bé bắt gặp gương mặt “khả ái” của gã kinh kong. Trông kìa! Không biết có phải tên này hít phải khí độc trong nồi cháo của ông Quân không mà mặt mày đến là… “phởn”. Mặt mũi giống hệt… con Lulu của Phương bên Mĩ, khi mà nó trông thấy cục xương lớn.

Hải Quân lay lay tay thằng bạn:

-Ê! Luân lợn! Mày sao thế?

-À! Không… không! – Luân đẩy “nhẹ” làm Quân ngã suýt… gãy xương – Để anh đưa em về nhé, em yêu! – Luân lia anh mắt gợi tình về phía cô nhóc làm Phương hãi hùng.

Cô bé vội vã lao tới đỡ Hải Quân dậy. Cái đầu tinh ranh của Phương vội vã chống chế:

-Cảm ơn lòng tốt của anh! Nhưng em còn có việc nhờ anh Quân ạ!

-Hả? Việc gì? – Hải Quân thật ra trưng ra bộ mặt đến là ghét (theo Phương nghĩ).

Véo!

Nhã Phương nháy mắt ra hiệu cầu cứu cho Quân. Anh chàng lườm cô bé vì cái véo đứt da, quay sang cười với gã Luân như sắp khóc:

-À! Ừ! Tao có có chút chuyện với cô em này! Để sau đi mày!

-Vậy à? – Luân lợn trưng ra bộ mặt ỉu xìu trông đến là man rợ. Anh quay sang Nhã Phương với ánh mắt đầy trái tim nổ bùm bụp làm cô bé khiếp vía – Vậy lần sau ta hẹn hò nhé em!

Đúng là một tên bất lịch sự cùng cực!

-Ờ… ờ… hơ… hơ… - Nhã Phương ấp úng, mặt tái xanh mà lôi cổ Hải Quân vọt thẳng.

Ra đến cổng, Nhã Phương mới thả cổ ông anh. Cô bé vẫn chưa hết hoảng. Phương thở hồng hộc:

-Đúng là người nào bạn nấy! Y như quái vật! Gớm quá!

Nghĩ tới bộ mặt khả ố của gã kinh kong ban nãy, Nhã Phương rùng mình đến sợ. Có lẽ hắn nên cảm ơn anh Quân vì là bạn. Nếu không chắc cô nhóc đã quậy cho một trận tưng bừng khiến hắn tả tơi rồi. Đúng là vô duyên!

Quân cười ha hả:

-Làm sao đây? Hình như thằng lợn đã bấm phím “like” em rồi đấy, Phương! Chuẩn bị tinh thần đi! Háhá…

Nhã Phương lừ mắt:

-Anh có tin em cho anh nhai dép không?

-Hơhơ… thôi nào, đừng đánh trống lảng! Anh vừa cứu em đấy! Mau trả ơn đi! – Hải Quân ánh lên tia nhìn đầy gian manh.

-Ý anh là sao chứ!? – Nhã Phương bước lùi đầy cẩn trọng. Không biết ông anh ma mãnh lại định lừa gạt gì nữa đây.

-Một bữa tiệc! – Hải Quân trịnh trọng tuyên bố.

Cô nhóc giật nảy:

-Em không đi! Anh lại bắt em đóng vai girlfriend đúng không?

Quân gãi đầu thành thật:

-Ừ! Tại anh lỡ hứa rồi! Mau trả ơn anh đi!

Vừa lúc Hải Quân dứt lời. Tên Luân lợn kia đang hùng hục lao ra, mắt nổ trái tim như pháo hoa đêm giao thừa làm Nhã Phương chết sững.

-Nhã Phương! Đợi anh với!

Cô nhóc sợ quá, Leo vội lên xe rồi thúc ông anh lao vút đi.

-Okay! Okay! Mau đi thôi!

-Hứa rồi đấy nhé! – Hải Quân cười quỷ quệt. Có lẽ sau vụ này anh phải cảm ơn con lợn háo sắc kia nhiều nhiều.

Chiếc xe mô tô chở cô nhóc lao vút đi trong màn đêm đặc quánh.

Dường như mẩu trăng treo treo lơ lửng như miếng bánh quy bị bỏ dở cũng đang mỉm cười theo cô gái nhỏ tên Phương. Chắc rằng lần quay lại này của cô bé con sẽ làm cô bé phải cười nhiều, cũng như tần suất méo mó gương mặt.

Nhã Phương hằn học như muốn đám nát mặt kẻ ngồi trước: “Bừa tối Hải My mời em do anh mà bị phá đám đấy! Đáng ghét!”

Trong ánh điện nhập nhoàng củ
1 ... 11121314
ĐẾN TRANG
Cầu Vồng và Mưa Chia sẻ bài viết để wap phát triển :P

Cầu Vồng và Mưa

  • CÙNG THỂ LOẠI

    Vết sẹo cuộc đời! Vết sẹo cuộc đời!
    Không có nếu như Không có nếu như
    Nhật ký của một bông hướng dương không hướng về phía mặt trời Nhật ký của một bông hướng dương không hướng về phía mặt trời
    Chờ một ngày có nắng để yêu thương Chờ một ngày có nắng để yêu thương
    Hội "răng khôn" Hội răng khôn

    CÓ THỂ BẠN THÍCH?

    Vợ này, vợ có muốn lăng nhăng với chồng không? Vợ này, vợ có muốn lăng nhăng với chồng không? (Truyện Ngắn)
    Hội "răng khôn" Hội răng khôn (Truyện Ngắn)
    Lớp trưởng Lớp trưởng (Truyện Ngắn)
    Chỉ 5 phút thôi tôi hứa bạn sẽ phải khóc! Chỉ 5 phút thôi tôi hứa bạn sẽ phải khóc! (Truyện Ngắn)
    Không phải là một đôi Không phải là một đôi (Truyện Ngắn)
    C-STAT
    XtGem Forum catalog