Anh ta khẽ rung rung mái tóc nâu bồng bềnh tỏ ý đồng tình.
Nhã Phương thở phào. Cô bé bắt đầu xắn tay áo vực chàng trai kia dậy. Nhưng sức của cô gái mới lớn đâu thể đỡ nổi chàng trai cao lớn kia. Cô bé mím môi cầu cứu:
-Hải My, giúp tớ với!
-À…Ừ! – My giật mình như con mèo bị chủ bắt được khi đang ăn vụng. Cô bé tiến lại đỡ chàng trai với đôi tay run rẩy.
Cả hai cô gái chật vật kéo lê chàng trai tới lề đường, một góc khuất nhỏ tránh sự chú ý của mọi người xung quanh. Một lát sau, chiếc taxi vàng đến chở cả hai tới thẳng căn nhà nhỏ của Nhã Phương.
9:30 P.m
Chú tài xế tốt bụng dìu giúp Phương và My chàng trai cao lớn kia vào căn phòng trống cạnh phòng của Nhã Phương. Người anh ta bê bết nào là máu. Với bộ quần áo mang dáng dấp của street style với chiếc áo thun khoác ngoài màu xám và quần jeans mài, Nhã Phương không nghĩ anh ta là chàng công tử bột hoặc người giàu có. Lẽ nào suy đoán của cô bé là đúng? Anh ta, đích thị là một kẻ giang hồ?
-Chú à! – Nhã Phương gọi theo khi bác tài có ý định bỏ đi. Chẳng ai muốn dính dáng gì đến một thanh niên “hư hỏng” thế kia.
-Sao cháu?
-Chú… - cô bé ngập ngừng – chú có thể giúp cháu thay đồ cho anh chàng này không ạ? – mặt Phương đỏ bừng. Thấy thái độ ái ngại của bác tài xế già, cô bé vội nói thêm – Cháu sẽ trả thêm tiền ạ!
-Không đâu! – Bác tài xế xua tay – Bác sẽ giúp! Cháu không phải trả tiền gì cả! – Bác mỉm cười – Cháu có đồ nam không? Ý bác là đồ của anh trai cháu ấy!
-Dạ không…
-Anh chàng này không phải anh cháu à? – Bác tài xế tròn mắt nhìn. Hai cô gái vác một chàng trai không quen biết với bộ dạng bê tha về, mục đích là gì?
Phương nhanh trí đáp lại:
-Cậu này là bạn cháu ạ! Tại bố mẹ cậu ấy đi nước ngoài nên không có ai thân thích cả. Do tai nạn không may mà bị vậy ạ! Làm phiền bác quá!
Bác tài xế thở phào. Ít ra thì bác cũng không phải dính dáng đến bọn giang hồ tàn bạo.
-Bác có thể chờ cháu một lát không ạ? Cháu ra ngoài mua đồ cho cậu bạn! – Nhã Phương lau vội giọt mồ hôi vừa trượt trên vầng trán.
-Thôi! – Bác gọi với cô bé lại – Ngoài xe bác có bộ đồ ngủ vừa mua sáng nay. Chưa có mặc. Cậu này may thật đấy! Để bác ra lấy!
-Cảm ơn bác ạ! Bác đúng là người tốt! – Nhã Phương cúi đầu cám ơn người tài xế già tốt bụng. Việt Nam thân yêu vẫn luôn nhân từ và tốt bụng như hàng trăm năm xưa đã có. Nhã Phương thấy yêu quê cha vô cùng. Cô bé không sai khi luôn tôn thờ nhận định: “Xung quanh ta có rất nhiều thiên thần trong hình dáng khác nhau”.
Thấy Hải My nãy giờ im lặng, chỉ nhìn chằm chằm chàng trai lạ mặt kia với gương mặt xanh xao, tái mét. Nhã Phương thấy có điều gì bất thường ở đây. Cô bé khẽ cười:
-Cậu biết anh chàng này à?
Hải My mím môi, trong đáy mắt cô bé có tia nhìn đau xót sượt qua. Giọng My yếu ớt:
-Đây là người mà tớ định rủ cậu tới gặp hôm nay. Thật không ngờ… - ánh mắt cô bé rưng rưng, trực trào nước mắt.
Nhã Phương ôm nhẹ trấn an cô bạn.
-Cậu đừng lo! Anh ta sẽ không sao đâu! – Phương buông cô bạn, ánh mắt trìu mến nhìn vào đôi mắt nhạt nhòa nước của Hải My – Giờ cậu ở đây, phiền cậu lau những vết máu khô trên gương mặt và tay chân anh chàng này nhé! Mình ra ngoài mua bông băng và thuốc.
-Ừ! – Hải My gật đầu.
Nhã Phương bỏ lại Hải My với chàng trai cùng những vết thương tanh tưởi ở nhà. Cô bé chạy vội đến hiệu thuốc gần nhà. Trong lòng còn chưa thôi nghĩ về chàng trai lạ mặt này. Có lẽ anh ta là người yêu hoặc bạn, chỉ có thế mới làm cô gái vốn mạnh mẽ phải đau lòng như vậy. Hoặc tính cách Hải My có phần đổi khác…
Ánh mắt lạ lùng màu xanh biếc còn chưa hết ám ảnh tâm hồn Nhã Phương…
“Rốt cuộc, lúc ấy anh ta muốn nói gì?” – Nhã Phương thắc mắc.
Lúc lâu sau Nhã Phương quay lại. Người tài xế tốt bụng đã đi. Còn lại Hải My và anh chàng nằm bất tỉnh trên giường.
Sau khi băng bó cho chàng trai xong, Hải My và Nhã Phương ra ngoài phòng khách. Dù thế nào thì Phương vẫn chưa dám nghĩ người đầu tiên được ở trong căn phòng kế bên lại không phải là My.
Hình ảnh chàng trai với vẻ đẹp lạ lùng mải mê choán dần tâm trí Nhã Phương. Dù bị thương khắp cơ thể, gương mặt cũng tái xanh, môi nhợt nhạt nhưng cô bé vẫn thấy rõ gương mặt điển trai, đẹp hơn hoa của chàng trai lạ mặt. Anh ta đẹp một cách lạ lùng, chưa bao giờ Phương bắt gặp một vẻ đẹp “đáng gườm” như vậy. Ở con người ấy toát lên một chút lạnh lùng, một chút ấm áp bao dần thần thái. Gương mặt vừa mang nét đẹp đáng yêu, thánh thiện của một thiên thần hoàn hảo, vừa mang nét băng giá, lạnh lùng của một con ác quỷ xấu xa. Vẻ đẹp kì lạ toát lên qua làn da trắng bóc với gương mặt lai tây giữa châu Á và Âu, một vẻ đẹp vừa gần gũi, thân quen lại vừa lạ lùng, xa cách. Sống mũi cao thanh tú với hai hàng lông mày rậm như cố che đi đôi mắt màu xanh sâu thẳm. Cảm giác của Nhã Phương chưa bao giờ sai, bởi con gái rất nhạy cảm, Phương lại là cô gái cực kì tinh