80s toys - Atari. I still have
HomeTruyện Ngắn

Cầu Vồng và Mưa

Posted at 07/10/2015
Vote: 98
'>-Không có! Mẹ và bố tớ về quê ngoại mấy hôm rồi!

-Vậy tại sao? - Nhã Phương tròn mắt.

Hải My thở dài thườn thượt. Cô bé chợt gắt lên với thái độ dữ dằn:

-Là vì ông anh quý hóa của tớ đấy! Lão ấy lười chảy mỡ ra! Tớ đi một cái là nhịn luôn. Có lẽ bây giờ đang ngất ở nhà rồi cũng nên!

Nhã Phương phá lên cười. Anh trai của Hải My tên Hải Quân. Quân là một họa sĩ vẽ truyện tranh độc quyền cho công ty A. Với tài năng của mình, số tiền mỗi tháng anh kiếm được đủ nuôi cho cả gia đình. Tuy anh không đẹp trai, cũng không cao ráo hay to con gì. Chỉ là một thằng nhóc mang mác 25 tuổi lùn tịt với gương mặt đầy tàn nhang, cái mũi tẹt và dáng người bé tẹo. Nhưng vẫn được con gái yêu quý rất nhiều, có lẽ bởi đôi tay tài hoa đáng ghen tị của anh. Những kỉ niệm về anh Quân đối với Nhã Phương không nhiều. Nhưng trong tiềm thức của cô bé, đó là một người dí dỏm, vui tính và mang lại niềm vui cho mọi người. Hải Quân rất mực yêu thương em gái. Hải My luôn được anh trai chiều chuộng nên lúc nào trong túi cũng rủng rẻng tiền. Ngoại trừ cái tính lười vô phương cứu chữa của Hải Quân là My không thể chịu được. Sữa và bánh có sẵn trong tủ lạnh mà cũng lười lấy ra ăn. Suốt ngày ru rú trong phòng vẽ truyện tranh và uống nước cầm hơi. Có thể nói Hải Quân là chàng trai chăm chỉ và mẫu mực nhất mà Phương từng gặp.

Chia tay Hải My ở quán kem. My có nói tối qua đón Nhã Phương đến nhà chơi và chào hỏi Hải Quân luôn. Cô bé thấy vui lắm. Lần trở lại này có lẽ không hề nhàm chán chút nào. Tình yêu thương cứ đong đầy dần làm con tim Phương hạnh phúc.

Ngày đầu tiên đến lớp khá suôn sẻ với Phương. Tuy có chút rắc rối với bác bảo vệ ngoài cổng trường làm Phương phì cười mãi. Cô bé không nghĩ bác ấy còn… mê trai hơn cả hai đứa nhóc này.

Thấy hai con nhóc mặc váy xanh lơ y chang nhau chạy hồng hộc vào cổng trường như đua maraton, bác bảo vệ vội vàng ngăn lại. Mặc cho Phương mỏi miệng giải thích rằng:

-Cháu là học sinh mới ạ! Cháu chưa có đồng phục bởi hôm nay là ngày đầu cháu đi học!

Bác bảo vệ mẫu mực với thái độ kiên quyết tống cổ hai con nhóc loi choi ra ngoài. Bác nhíu hàng lông mày nghiêm nghị mà nạt:

-Tụi bây đừng hòng lừa ta nhé! Định trốn vào để gây gổ đánh nhau với học sinh “Hoa Đào” đúng không? Đi ngay trước khi ta gọi công an đến!

Đang lúc khóc dở mếu dở với cái đầu vốn tinh ranh nhưng bỗng ngừng hoạt động trong trường hợp oái oăm này, thì một chàng trai với gương mặt thân thiện bước vào trường mỉm cười với hai đứa nhóc. Dù đang đau lòng vì xin mãi mà bác bảo vệ vẫn chẳng xi nhê quyết định nhưng Nhã Phương vẫn nhận ra cậu học sinh này là người hôm trước đụng vào cô bé. Gương mặt Phương nóng ran và tim đập thình thịch khi bắt gặp nụ cười mê hoặc ấy. Chẳng biết từ khi nào, nickname Warmboy đã được cô bé gắn chặt cho cậu bạn lạ.

Warmboy khẽ nhíu mày xem xét sự việc. Cậu mỉm cười khi biết hai cô bạn kia gặp chuyện không may với bác bảo vệ già khó tính. Warmboy nhanh trí tiến lại bắt chuyện với bác bảo vệ cùng đủ thứ linh tinh trên đời nhằm đánh lạc hướng đôi mắt. Cậu mỉm cười nhẹ nhàng, khẽ phẩy tay ra dấu cho hai cô gái mau trốn vào trong. Nhưng lúc ấy Nhã Phương chẳng còn biết gì là gì, đầu óc vốn nhanh nhạy đã mơ màng như trên Sao Hỏa. Phải vất vả lắm Hải My mới “khuân” được “đống của nợ” vào tới lớp. Mất công cô bạn thắc mắc mãi: “Hôm nay Phương đói quá nên “đơ” à?”

Ấn tượng của nhã Phương với chàng trai ấm áp kia vẫn chưa bao giờ bớt đẹp. Trong cuộc sống, có ba loại con trai Phương thường bắt gặp. Một là đẹp trai thì hư hỏng, hai là xấu trai nhưng ngoan ngoãn vô cùng, ba là chẳng có gì nổi bật. Nhưng Warmboy là chàng trai đầu tiên ngoại lệ. Cậu ấy vừa tốt bụng lại vừa đẹp trai. Đôi mắt màu café dịu dàng với nụ cười tỏa nắng ấy làm con tim Nhã Phương khẽ khàng ngây dại. Cô bé cứ miên man nghĩ về warmboy mà không biết rằng ở nhà cũng có một chàng trai đang chờ cô bé.

Cạch!

Nhã Phương đẩy cửa bước vào với tâm trạng lâng lâng còn mơ màng.

“La…lá…là…” – cô bé ngân nga khúc hát, khóe môi còn in nguyên nụ cười ngây ngô.

Chợt, Phương như chết đứng khi thấy chàng trai tên Phong bất tỉnh trên sàn nhà.



Chương 4: Hai con người đối lập



-Này! Anh sao vậy? – Nhã Phương ngồi sụp xuống sàn nhà, ra sức lay chàng trai đẹp như hoa.

Với sức của một cô gái mới lớn, Nhã Phương phải vất vả lắm mới lết được Phong lên sô pha. Chẳng hiểu anh chàng này làm sao mà sắc mặt xanh xao, tái mét. Chợt, Nhã Phương căng đôi mắt. Cô bé hoảng hốt chạy vào phòng ăn. Cảnh tượng trước mặt làm Phương chết đứng.

Sáng nay, dù hai đứa dậy muộn đến nỗi không kịp ăn sáng. Đi đến nửa đường thì Hải My nhớ ra còn có Đăng Phong ở nhà. Vậy là lại hộc tốc lao xuống bus để phi vào tiệm ăn nào đó vác một bịch cháo gà về cho anh chàng, một chút thuốc giảm đau được Nhã Phương chuẩn bị sẵn từ tối qua. Báo hại hai con nhóc suýt soát đâm vào ô tô mấy lần. Rồi lại bà cô bán cháo đỏng đảnh huyên thuyên đủ điều làm cả hai phát mệt. Cũng ma
1 ... 567891011 ... 14
ĐẾN TRANG
Cầu Vồng và Mưa Chia sẻ bài viết để wap phát triển :P

Cầu Vồng và Mưa

  • CÙNG THỂ LOẠI

    Cây củ cải biết nói Cây củ cải biết nói
    Bill Gates luôn mỉm cười Bill Gates luôn mỉm cười
    Gió thổi dọc cánh đồng Gió thổi dọc cánh đồng
    Chuyện đêm giáng sinh Chuyện đêm giáng sinh
    Ngày gió không còn thổi lá bay Ngày gió không còn thổi lá bay

    CÓ THỂ BẠN THÍCH?

    Chậu gỗ Chậu gỗ (Truyện Ngắn)
    Ngày gió không còn thổi lá bay Ngày gió không còn thổi lá bay (Truyện Ngắn)
    Nắng trong mắt trong Nắng trong mắt trong (Truyện Ngắn)
    Màn khiêu vũ của trái tim Màn khiêu vũ của trái tim (Truyện Ngắn)
    Cái cây non đã lớn Cái cây non đã lớn (Truyện Ngắn)
    C-STAT