Tôi chia sẻ những suy nghĩ của mình cho cậu ấy, và cảm nhận được một cảm giác tin cậy. Nhưng tôi chưa bao giờ dẫn cậu ấy đến Paradise hay nói về nó. Nơi đó giống như một nơi chốn chỉ thuộc về riêng tôi mà tôi không sẵn lòng để chia sẻ nó với bất kỳ ai khác.
Tôi chỉ quay lại Paradise khi nhận thấy bản thân mình đã thay đổi. Tôi đến quán để khoe với anh Nguyên điểm của kỳ thi thử Đại học. Điểm không tồi. Và để chứng tỏ cho anh thấy, ít ra, tôi không cảm thấy hoang mang nhiều nữa. Anh nói đơn giản “giỏi” rồi cho tôi uống miễn phí ba cốc sinh tố xoài. Rồi tôi về. Trước khi đi, tôi bảo.
- Anh này, em nghĩ là em thích anh.
Anh Nguyên cười.
- Cô nhóc sẽ hối hận với lời nói hôm nay thôi.
- Em không còn là trẻ con. Em sẽ trưởng thành. Vậy nên nhớ đợi em nhé.
Anh lại cười.
Nhưng anh đã không đợi.
Anh Nguyên đi đâu đó, chẳng rõ, vì gần như tôi mù tịt về cuộc sống của anh ngoài Paradise. Nhưng chắc chắn là anh đi để làm điều mình thích, đuổi theo ước mơ của chính mình. Trông coi quán cà phê này chỉ là một nốt lặng để trong khoảng thời gian đó anh tập trung cho một ước mơ lớn hơn. Và bây giờ, khi cơ hội đến thì anh đi. Anh để lại cho tôi một bộ váy màu xanh tươi sáng, tựa một mảnh trời. Tôi đã treo nó lên, chưa biết khi nào mình sẽ dùng đến nó.
“Tặng em một mảnh Thiên đường. Bộ váy này có lẽ em sẽ không mặc nó, hoặc mặc không vừa. Nhưng cứ giữ nó nhé. Như một kỷ niệm. À, rồi một ngày nào đó em sẽ nhận ra em không thích anh như những gì em nghĩ nhóc con ạ.”
Quán cà phê để lại cho người khác, người ta cũng thay đổi phong cách. Những mảng trời biến mất. Những giỏ hoa được trưng dụng theo một cách khác. Rất lâu, khi cầm tấm giấy báo đỗ Đại học trên tay, tôi đến và thấy Thiên đường của mình đã hoàn toàn mất dấu. Dẫu cánh cửa màu sôcôla im lìm vẫn y nguyên như vậy.
Từ đó, tôi không còn ghé đến Paradise thêm một lần nào khác nữa, mà tìm một nơi khác, để giữ mãi Thiên đường xinh đẹp ấy trong hồi ức. Mỗi khi nghĩ lại, tôi vẫn còn nguyên cảm giác Thiên đường đã ở đó để đợi tôi đến. Để tôi có thể trú chân ở đó vào những tháng ngày hoang mang nhất của tuổi trẻ. Để ít ra không lạc lỗi ở những ngày sắp tới.
Tôi không mất nhiều thời gian để nhận ra tình cảm ngày đó chỉ là những gì bồng bột nhất. Tình cảm đó gần giống như một thứ tình cảm ngưỡng mộ. Còn tình cảm chân thật lại đến từ từ, chậm rãi nhưng lại bất ngờ. Như chậu xương rồng sáng nay đã nở một nụ hoa nhỏ màu hồng xinh.