n cao chót vót như thế. Cậu ta có thời gian để đi chơi với đá banh với bọn con trai khác cơ mà. Điểm số của tôi không phải quá tệ, nhưng đó là kết quả của việc học bù đầu bù cổ. Tôi thừa nhận mình không thông minh nhanh nhạy lắm, nhất là với những con số.
Tôi không ghét Tuấn. Những khi ở bên cậu ấy tôi thấy dễ chịu. Nhưng tôi lại nghĩ về anh Nguyên nhiều hơn. Điều đó khiến tôi cảm thấy mình thật là một kẻ xấu xa.
Khi tôi đến Paradise lần tiếp theo, tôi nhận ra quán có nhiều đổi thay. Những chậu hoa mười giờ đủ màu sắc được đặt và treo khắp nơi.
- Đẹp quá.
Anh Nguyên gật gù có vẻ tự hào. Anh hỏi tôi có thích không rồi cho tôi một chậu.
- Em không thích trồng hoa đâu.
Tôi chau mày. Nhưng lại chăm sóc chậu hoa mười giờ đó rất cẩn thận. Mỗi ngày cho nó ở bệ cửa sổ để hứng nắng. Đến khi tưới lại đem ra bồn rửa chén, cho nó ít nước rồi lại mang lên. Dù vậy, sự chăm chỉ đó được hơn một tuần thì chậu hoa bắt đầu héo rủ vì tôi lười, quên tưới nước. Có lẽ chúng đã chết khô nếu mẹ tôi không chăm sóc giùm. Cuối cùng thì tình yêu cũng không thắng được bản tính lơ đãng cố hữu.
Tuấn mang tặng tôi một chậu xương rồng. Cậu ấy bối rối bảo mình chỉ vô tình nhìn thấy nên mua tặng thôi. Hành động tử tế ấy khiến tôi càng cảm thấy mình là một kẻ xấu xa.
Tôi run run nói với Tuấn rằng tôi chỉ xem cậu ấy là bạn thôi. Khi nói ra điều đó tôi không dám nhìn thẳng vào mắt bạn ấy.
- Tớ xin lỗi . Tôi đưa lại cho Tuấn chậu xương rồng. Nhưng cậu ấy lắc đầu.
- Chúng mình sẽ vẫn là bạn chứ?
- Ừ. – Tuấn đùa - Nhưng tớ vẫn đặc biệt hơn những bạn nam khác một chút, phải không?
- Dĩ nhiên rồi.
- Đối với tớ, chắc như thế là đủ rồi.
Tuấn cười, nhưng ánh mắt của cậu ấy lại buồn. Và lạ lùng là tôi cũng thấy mình buồn.
Kỳ thi Đại học sắp đến. Việc học cũng vì thế mà căng thẳng hơn. Tôi có cảm giác thời gian của mình chẳng dùng làm việc gì khác ngoài việc học. Trên lớp, học. Ở nhà, học. Thầy cô nhắc nhở phải học. Bố mẹ dặn dò phải học. Trên xe bus đầu óc tôi cũng nghĩ đến những để cần giải tối nay. Trước khi trùm chân ngủ tôi cũng nghĩ đến những ki thi sắp tới. Tôi phát chán với những công thức lúc nào cũng có đầy trên bảng và trong vở. Đến nỗi tôi căm ghét việc phải thức dậy mỗi sáng, tan trường mỗi chiều và mài quần ở lớp luyện thi. Tôi chỉ yêu thích cảm giác ở Paradise. Trước đây tôi chỉ đến Paradise vào cuối tuần, nhưng giờ thì có vẻ như thường xuyên hơn.
Một hôm, tôi trốn giờ học thêm tiếng Anh để đến Paradise đọc truyện. Tôi và mẹ đã có một cuộc cãi nhau vỡ nhà bếp khi mẹ tra hỏi tôi về những điểm số bị sụt giảm. Anh Nguyên tỏ ra ngạc nhiên.
- Hôm nay không phải em có giờ học sao ?
- Em bùng.
- Sĩ tử sắp ra chiến trận rồi mà sao trông có vẻ rảnh rỗi nhĩ?
Tôi nhún vai bất cần. Anh không nói gì nữa, chỉ cười. Nhưng đó lại như không phải nụ cười.
Hôm sau đến trường, Tuấn cho tôi mượn để chép lại những gì đã bỏ lỡ hôm qua. Tôi mang đến Paradise để chép, ăn trưa rồi bùng luôn giờ học ở trung tâm hôm đó, quên cả mang trả vở cho Tuấn. Cậu ấy không trách, tỏ vẻ hơi lo lắng. Hôm khác tôi lại bùng, đến Paradise ngồi, mang theo cả hồ sơ Đại học để làm. Quán vắng khách, anh Nguyên mân mê lại gần, ăn một thỏi chocolate.
- Anh, em nên chọn trường nào đây nhỉ ? Trường nào thì chắc chắn đậu ?
- Sao em lại hỏi anh? Mà tại sao em lại hỏi thế?
- Thì để làm hồ sơ thi Đai hoc.
- Với một suy xét sơ sài như thế cho một quyết định khá lớn?
- Có gì quan trọng ạ ? Chỉ là đậu Đại học thôi mà. Mẹ em chỉ cần thế thôi.
- Vậy điều em cần là gì ? Và sau khi đã đỗ Đại học thì sẽ ra sao?
Tôi không trả lời. Anh Nguyên nhếch môi cười.
- Em định để người khác quyết định cuộc sống của mình để không phải chịu trách nhiệm về nó hả? Khi cuộc sống đấy không được như em mong đợi em sẽ trách cứ người khác và cho rằng đó không phải là lỗi của mình? Em định rũ bỏ mọi trách nhiệm của bản thân ngay cả với chính cuộc đời của em?
Có cảm giác như vừa bị tát một cái thật rát và đau. Tôi bỏ về.
Nhưng tôi biết anh nói đúng. Tôi chưa bao giờ quyết định điều gì cho cuộc đời mình hay ít ra suy nghĩ về nó một cách nghiêm túc. Tôi học chỉ vì bố mẹ và thầy cô mong muốn vậy. Tôi gọi điện cho Tuấn và bật khóc, để nói về nỗi hoang mang của mình. Cậu ấy im lặng, rồi nói khẽ:
“Chúng mình sẽ từ từ tìm ra đáp án. Cậu không chỉ có một mình mà.”
Tôi không đến Paradise thêm một lần nào sau đó nữa. Tôi và Tuấn vẫn giữ mối quan hệ bạn bè, nhưng khá thân thiết. Cậu ấy và tôi cùng ôn bài, cùng nghĩ về những lựa chọn của mình. Những hôm ở lại học muộn, tôi mua hộ cậu ấy hộp xôi hay ổ bánh mì nóng. Hai đứa chia sẻ cho nhau vài câu chuyên vụn vặt vui vẻ. Cậu ấy không hề nhắc đến chuyện tôi khóc một lần nào, xem như vụ yếu đuối đó chưa từng tồn tại. Nhưng những khi thấy tôi tỏ vẻ mệt mỏi hay stress vì một điểu gì đó, sau buổi học cậu ấy chở tôi đi lòng vòng phố xá. Và trùng hợp thay, cậu ấy