Màn chào hỏi xã giao chấm dứt, khoảng lặng lại bao trùm như khi Henry chưa tới. Anh lôi ra tập giấy dày cộm, mải mê ghi chép gì đó. Thi thoảng, anh nhíu mày suy nghĩ, tay gõ những nhịp nhẹ trên mặt bàn. Vẻ nghiêm túc lẫn say mê trong công việc của chàng điển trai cuốn hút tôi lạ kỳ. Chỉ sau mười phút ngắn ngủi, anh rời quán, không quên chào tôi câu quen thuộc:
- Thank and see you soon, Heidi.
Thế mà những ngày đông tiếp theo, tôi không gặp lại Henry. Chút nhớ nhung lẫn hụt hẫng bỗng len lỏi vào tim tôi như gió luồn qua đồng cỏ xanh mượt.
Chiều thứ bảy rảnh rỗi, tôi đến Rainbow từ rất sớm, vừa trốn nhóc em vừa mang theo cả đống sách vở để học. Mới đầu giờ chiều, Rainbow thưa thớt người, chủ quán tận tay đem đĩa bánh nóng tới bàn tôi rồi trò chuyện đôi câu. Vô tình, ông nhắc tới Henry. Anh cũng là khách ruột như tôi và đều ưa thích chiếc bàn nơi góc quán yên tĩnh.
Sau vài câu hỏi tò mò, tôi bắt đầu tròn mắt, thiếu chút rụng luôn tim khi được chủ quán cho biết Henry là Master.
Thạc sỹ đối với con nhóc chỉ vừa lết tới bậc trung học phổ thông như tôi là thứ cực kỳ gây choáng ngợp, cực kỳ oai. Cứ tưởng tượng, nơi tôi đứng là mỏm đá còn Henry thì đã ung dung trên đỉnh núi. Khi ấy, chợt có mơ ước bé nhỏ rơi xuống đầu tôi, là sau này sẽ trở thành thạc sỹ như Henry!
Mải vẽ ra tương lai tươi đẹp của mình, tôi ngủ gục lúc nào không hay… Khi tỉnh dậy, tôi suýt chút ngã nhào khỏi ghế khi chàng trai ấy ngồi ngay phía đối diện, đang chăm chú lật giở cuốn tạp chí có bìa người mẫu nóng bỏng với vẻ mặt vô cùng đăm chiêu.
-------------
2. - Chào Heidi! Ngủ ngon chứ? - Henry búng về phía gương mặt ngái ngủ của tôi nét cười thích thú rồi nhìn lướt qua đồng hồ đeo tay - Em ngủ hơn mười phút!
Tôi à lên một tiếng ngớ ngẩn. Có vẻ như Henry tới đây vào đúng lúc tôi gục mặt xuống bàn …
- Nên cẩn thận hơn khi ở nơi công cộng. Rainbow sẽ không chịu trách nhiệm nếu em mất thứ gì đó đâu! - Henry liếc chiếc túi tôi để tùy tiện dưới đất, liếc luôn ví tiền tôi đặt tơ hơ trên bàn - Không yên tâm nên nán lại canh chừng giúp em. Giờ thì anh phải đi rồi! Gặp lại sau nhé Heidi!
Tôi gật đầu, ngơ ngác nhìn theo bóng chàng trai đang vội vã rời khỏi quán. Anh dường như sống rất nhanh, so với tôi thì chả khác nào thỏ chạy và rùa bò!
Hôm sau, tôi thật sự gặp lại Henry. Anh đến trước cả tôi, thong thả nhấm nháp cà phê và ngắm đường phố. Như anh nói sau này, công việc là để phục vụ đời sống chứ không thể ngược lại. Ngày cuối tuần chỉ để chơi!
- Đã quen với Frankfurt chưa?
- Không. Em chẳng hòa nhập nổi! - Tôi tiu nghỉu đáp. Thực ra tôi chưa bao giờ thừa nhận khó khăn này với bất cứ một ai, ngay cả cậu tôi.
Henry bảo tôi hãy liệt kê những điều đáng ghét tại vùng đất mới và chăm chú lắng nghe. Như vớ được cơ hội xả rác miễn phí, tôi lôi tất tần tật mọi điều ấm ức ra. Nào là người bản xứ lạnh nhạt, thờ với người khác màu da. Nào là blah blah blah … đến cả chuyện siêu thị không có xoài xanh tôi cũng lôi ra …
Henry bật cười đến mấy lần khi nghe tôi kết tội Frankfurt. Anh gọi thật nhiều bánh ngọt như dỗ dành tâm trạng bức bối của cô bé con đang bức xúc.
- Nghe này, Heidi! Chẳng có gì ghê gớm cả, vấn đề nằm ở em. Là do em quyết định, có chấp nhận Frankfurt làm ngôi nhà mới của em hay không mà thôi. Em không chấp nhận, vậy Frankfurt đón em vào thế nào?
- Do em á? - Tôi tròn mắt hay đúng hơn là trừng mắt - Em sang đây, thì phải chấp nhận Frankfurt dù muốn hay không chứ sao! Em đã cố thích nghi hết mình rồi!
- Anh lại thấy, em đang xoay lưng với cộng đồng! - Henry nói bâng quơ, lơ đãng khuấy chiếc muỗng nhỏ trong tách cà phê nóng - Đơn giản nhé! Em chăm học tiếng nhưng quá lười giao tiếp. Người ta có thể hiểu là em ngại nhưng em thấy rồi đấy, họ vẫn kệ. Vì họ nghĩ em cũng chẳng cần họ đâu! Họ chưa kịp phớt lờ em thì em đã thu mình trong vỏ bọc, im lặng tuyệt đối như dán biển cấm mở miệng thì ai dám làm quen. Hãy thử chủ động bắt chuyện với một vài người bạn hay hỏi thầy cô vài điều, rồi em thấy, cô bé ngoại quốc ham học sẽ được yêu mến cỡ nào!
Đến lượt tôi nghe Henry chỉ dạy không sót một chữ, đầu óc thông suốt dần như được dọn dẹp lại, những khúc mắc vướng bận đều dần dần rớt khỏi bộ não như cây rụng lá.
- Những chỗ hay ho em đều mù tịt thì Frankfurt đúng là quá buồn tẻ! - Henry thở dài, hơi choáng khi tôi thú nhận ngoài siêu thị, trường học và Rainbow ra, tôi chẳng mò tới đâu nữa cả! Chợt nhớ ra điều gì, Henry đột nhiên thốt lên - À phải rồi, cơ bản như bến bus, hiệu sách, bệnh viện. Em biết không?
Tôi bắt chước ai đó thở dài và lắc đầu thay cho câu trả lời.
Ánh mắt hãi hùng của Henry lúc đó đúng kiểu lạy chúa tôi, anh giật luôn chiếc bánh tôi đang ăn dở và kéo tôi lang thang suốt hôm ấy. Rồi những ngày hôm sau, tôi lại lôi anh đi thăm thú khắp nơi như đứa trẻ đầy ắp hiếu kỳ. Khi Henry quá bận rộn thì tôi lại cùng những người bạn mới tung tăng giữa đường ph