tỏ tình, và đưa ra một ví dụ không thể trẻ con hơn làm dẫn chứng. Cô ấy so sánh tình yêu 5 năm của tôi - một tên con trai 23 tuổi, không dám tự hào nhưng cũng có năm năm lăn lộn bon chen ngoài cuộc sống từ thời còn là sinh viên - với một mối tình thời cấp hai của bạn thân cô ấy. Khập khiễng quá mức. Tôi và Thùy Mai học cùng lớp cấp ba, cũng có cảm tình với nhau từ ngày đầu vào lớp, nhưng phải đến khi cả hai đứa thi đỗ đại học, chúng tôi mới chính thức nói lời yêu. Đến nay là 5 năm. Tình yêu của chúng tôi được nuôi dưỡng cả một thời gian dài như thế, và quyết định đến với nhau cũng không phải bồng bột trẻ con nữa. Lúc đấy cả hai chúng tôi đều đã 18 tuổi và có thể quyết định tương lai của mình. Còn người bạn nào đó của Linh Chi? Ôi trời, tôi sẽ phải giải thích thế nào với cô bé này đây? Cũng là 5 năm, nhưng sao cô ấy lại so sánh vậy được chứ.
- Nghe này cô bé, em không thể nghĩ đơn giản thế được. Giữa người lớn và trẻ con... - Giống nhau cả thôi. Vẫn là như thế, chỉ có điều người lớn toàn hiểu theo cách thật phức tạp, cứ làm rối tung mọi việc lên. Người lớn lúc nào cũng cho rằng những việc họ làm luôn to tát và quan trọng. Nhưng rồi anh xem, riêng với chuyện tình cảm, ai cũng giống nhau hết. - .... - Xin lỗi. Em không có ý trù ẻo chuyện tình của anh chị. Nhưng nếu giả sử... - Linh Chi ngập ngừng – Vì một lý do gì mà anh chị chia tay nhau. – Nói đến đây, cô gái ấy bắt đầu đỏ mặt – Em còn cơ hội chứ?
Giờ thì đến lượt tôi bị... cấm khẩu. Không ngờ Linh Chi lại mạnh dạn nói ra câu này. Thực sự những mẫu con gái như Linh Chi rất hiếm gặp. Làm gì có mấy ai mà lại tự tỏ tình, rồi tự thú nhận là sẽ chờ đợi như cô ấy, như thế chẳng khác gì tự hạ thấp giá trị của mình cả. Nhưng tôi đã nói cô ấy là một cô gái kì lạ mà. Sự trẻ con của Linh Chi làm tôi không giận cô ấy được, chỉ mỉm cười.
- Em không ngại làm người đến sau, khi mà anh và Thùy Mai đã có 5 năm bên nhau sao? - Tất nhiên là có, nhưng nếu chỉ vì sĩ diện mà để tuột mất tình yêu thì thật là ngốc. Anh đồng ý chứ? - Linh Chi, thực ra chuyện này rất khó nói, em biết mà. - Anh chỉ cần đồng ý thôi mà... – Linh Chi mắt rưng rưng - Ừm, thôi nào cô bé. Anh đồng ý, được chứ. Nhưng em phải nhớ rằng em sẽ không có nhiều cơ hội đâu. Anh thực sự rất yêu Thùy Mai.
Tôi nói thẳng với Linh Chi. Thà mất lòng trước, được lòng sau chứ tôi không thể gieo vào lòng cô bé những hi vọng để rồi cô ấy phải chờ đợi được. Tôi luôn coi cô bé ấy như em gái của mình, và dĩ nhiên rồi, luôn mong Linh Chi có thể tìm được người yêu thương cô thật sự. Tôi nói đồng ý chỉ để trấn an tinh thần cô bé lúc này, vì thực sự, tôi rất sợ nhìn thấy cô khóc.
- Em hiểu. Nhưng khi đã chờ đợi thì em sẵn sàng chấp nhận. Cảm ơn anh.
Linh Chi đứng dậy ra về trong sự ngỡ ngàng của tôi. Tôi nhìn cô ấy qua cửa kính trong suốt của quán cafe. Ra khỏi quán, Linh Chi dừng lại, rút chiếc MP3 màu hồng nhạt ra, cắm earphone rồi gắn vào tai và bước đi.
Hình như, tôi nhìn thấy nụ cười trên môi cô ấy. Vội vàng đấy. Nhưng trong trẻo và tinh khôi đến lạ kì. Nụ cười nhẹ nhàng mang ánh nắng, len lỏi chợt làm ấm trái tim tôi.
Tôi chợt giật mình. Trong một thoáng lơ là, hình ảnh Linh Chi đã vô tình chiếm lấy đầu óc tôi thay vì Thùy Mai. Tôi cảm thấy có lỗi với Thùy Mai quá. Nhấp vội một ngụm cafe trước khi nhắn tin cho Thùy Mai, tôi thầm nói với chính mình: “Linh Chi là một thiên thần. Nhưng Thùy Mai mới là người mình yêu”.
Điện thoại reo bản Forever quen thuộc. “Honey is calling”. Tôi mỉm cười. Chúng tôi đang hạnh phúc.
***
Tháng 6. Thành phố vào hè với sắc đỏ rợp trời của hoa phượng, sắc tím đẹp đến ngỡ ngàng của bằng lăng. Đã tròn năm tháng rồi tôi hầu như không tiếp xúc với bất kì ai ngoài giờ làm việc. Thi thoảng thằng Dương có tới tận nhà, vào tận phòng kéo tôi ra ngoài hóng gió nhưng cũng chẳng ăn thua. Tôi vẫn như một thằng ngốc khép mình với thế giới...
Ai bảo con trai không yếu đuối? Tôi xấu hổ nhận ra rằng tôi yếu đuối vô cùng, ít nhất là lúc này. Chúng tôi đã chia tay. Tôi và Thùy Mai.
Nực cười đúng không? 5 năm cho một mối tình dài đằng đẵng. Đâu phải chúng tôi không yêu nhau. Chúng tôi đã rất yêu nhau. Nhưng tôi vẫn không hiểu tại sao cô ấy lại nói lời chia tay, khi mà chúng tôi gần như xác định sẽ ở bên nhau mãi mãi.
Bạn thân cô ấy nói với tôi có sự xuất hiện của người thứ ba. Khi tôi cần một lý do, cô ấy không trả lời rõ ràng, chỉ nói chung chung rằng chúng tôi không hợp nhau? Không hợp nhau ư? Không hợp nhau mà có thể yêu nhau đến tận 5 năm ư? Tôi đau. Nhưng tôi đồng ý buông tay. Bởi khi tình yêu đã hết, có muốn níu giữ cũng vô ích.
Kết thúc buồn của một mối tình, đã từng rất đẹp.
***
Một ngày tháng 6 nóng bức, 4h sáng, tôi nhận được một cuộc điện thoại. Mắt mở hé xem ai lại gọi vào giờ này. Tôi ngạc nhiên, giật mình với tên hiển thị trên màn hình...