‘’Nếu lúc nào đó em tỉnh giấc mà online thi buzz anh nhé! Anh để máy tính chạy! không biết làm cách nào để có thể liên lạc với em! "Một vòng trái đất"! ‘’
Từng ngày trôi qua, cô vẫn vui với tình yêu mới đó nhưng cô cũng suy nghĩ về điều này. Điều cô sợ nhất giờ đây cô thậm chí không dám nghĩ tới nữa. Nỗi nhớ trong cô cứ nhân lên theo cấp số nhân. Còn anh thì hỏi cô rằng nỗi nhớ 5 ngày sẽ nhân gấp 5 lần hay gấp 100 lần? Anh nhớ cô nhiều nhưng chỉ cần nghĩ ở nơi đó cô đang vui thì anh cũng vui. Bởi nỗi nhớ là điều không thể thiếu của tình yêu, nỗi nhớ làm nên hạnh phúc. Cô trở về, họ đón nhau trong niềm hạnh phúc đong đầy. Họ cứ để nỗi nhớ lớn dần lên trong tim họ, để giờ đây họ tận hưởng những phút giây của tình yêu.
Họ cứ yêu nhau như thế. Thời gian mà anh và cô biết nhau đã hơn 2 năm vậy mà đến giờ họ mới nhận ra rằng họ sinh ra là dành cho nhau. Nếu như ngày đó cô không đi về phía anh, về phía một người khác thì liệu rằng anh có kéo cô trở về bên anh không. Anh thì chỉ biết lý giải rằng nếu như cô không đi về phía anh thì họ đã chẳng phải dành cho nhau rồi. Còn cô vẫn nghĩ mọi thứ hiện hữu kia vẫn chỉ như là một giấc mơ. Được gặp anh, được yêu anh, được anh quan tâm. Nói chuyện với anh chưa khi nào cảm thấy chán. Mỗi lần ở bên cạnh anh, cô đều mong sao thời gian trôi thật chậm lại và rồi nỗi nhớ lại thêm đong đầy.
Ông trời thật biết cách trêu đùa, ban cho cô tình yêu dịu ngọt để rồi lại để cho cô thấy những đắng chát.
Người yêu cũ của anh nghe tin anh có người yêu mới đã không tin nổi vào điều khủng khiếp ấy. Cô ấy chỉ im lặng, khốn khổ chịu đựng nỗi đau đó và rồi làm điều vô cùng dại dột. Lá thư tuyệt mệnh đó cô viết và để lại cho anh. Giờ cô đang nằm trong bệnh viện cấp cứu, khả năng cứu chữa vô cùng mong manh.
Anh đọc lá thư tuyệt mệnh cô ấy viết và hoàn toàn suy sụp . Anh không nghĩ rằng thời gian nửa năm xa nhau ấy ,cô ấy vẫn không thể quên được anh. Trong thâm tâm cô ấy vẫn muốn họ có cơ hội quay lại. Cô ấy đã đến gặp anh và cầu xin một cơ hộ cho tình yêu đã chết kia, nhưng anh đã từ chối. Dù chỉ muốn được là cái bóng ở bên cạnh anh chăm sóc cho anh cả cuộc đời cũng không thể nào. Với cô ấy anh là tất cả, không có anh cuộc sống này chỉ một màu đen tối.
Anh lao vào bệnh viện, cô cũng chạy theo anh. Nhưng cô không dám bước vào, cô đứng từ xa nhìn họ. Cô thầm mong ông trời đừng cướp đi mạng sống của người con gái đáng thương đó.
Cô thấy áy náy, có lúc cô cho mình là nguyên nhân của mọi sự tồi tệ kia. Cô chỉ biết khóc một mình trong im lặng. Cô bắt đầu tạo cho mình một thói quen mới: Thói quen không có anh.
Cuối cùng thì gười phụ nữ ấy cũng đã tỉnh lại. Bác sĩ nói cô ấy sẽ không có khả năng chịu được những cú sốc về tinh thần sau này. Vì thế muốn cô ấy mau khỏe thì không được phép làm cô ấy có phản ứng dữ dội.
Một buổi chiều nọ, anh đến tìm cô trong bộ dạng vô cùng lo âu và mệt mỏi. Cô thương anh, cô đã ước gì có thể giúp được anh, có thể gánh vác được những khổ đau thay anh.
Anh nói anh có một bí mật mà cô chưa biết... Anh và người yêu cũ đã có với nhau những đứa con và những đứa con đó họ đều không giữ được. Đó là điều khiến cho chị ấy không còn muốn sống nữa, chúng ám ảnh chị từng đêm đến héo mòn. Chị chưa từng có được một giấc ngủ ngon, những cơn ác mộng luôn vây lấy chị. Vì thế nếu thêm việc không có anh nữa thì cuộc sống với chị sẽ chỉ là những tháng ngày tồi tệ, sống mà không bằng chết. Anh nói anh phải có trách nhiệm với chị. Nếu anh tiếp tục yêu cô thì chị ấy sẽ không thể chịu đựng nổi. Anh nói anh giờ không có lựa chọn cho mình. Mọi thứ đều không có lối thoát, anh biết cô rất buồn, nhưng anh sẽ không thể làm gì cho cô được.
Anh phải làm như vậy nếu không anh sẽ phải hối hận cả đời. Anh không thể để chị ấy làm điều dại dột một lần nữa. Anh xin cô hãy rời xa anh và đi tìm cho mình hạnh phúc mới.
Cô im lặng không nói gì. Đôi mắt cô khép lại, những giọt nước mắt đua nhau tuôn rơi. Anh ôm chặt lấy cô. Anh đau lắm khi nhìn thấy cô khổ sở như vậy. Cô biết đã đến lúc cô phải rời xa anh thôi, rời xa những yêu thương dịu ngọt.
‘’Khi anh đã chắc chắn lựa chọn. Nếu lựa chọn đó không có em trên con đường anh đi sau này thì xin anh đừng nói rằng chúng ta phải rời xa, xin anh đừng để em phải nghe những từ đắng chát đó. Chỉ là em muốn lưu giữ lại những yêu thương dịu ngọt mà anh đã mang tới cho em. Hãy tặng em một cây bút máy và rồi em sẽ tự hiểu và tự mình bước ra khỏi cuộc đời anh. Em muốn có cây bút đó để viết yêu thương cho anh từng ngày. ‘’
Anh nói hãy cho anh thêm thời gian để có thể vượt qua được giai đoạn này.
Những ngày sau đó, cô cũng không liên lạc với anh. Những cuộc gọi và những tin nhắn cũng thưa dần. Những tin nhắn anh gửi cho cô, cô chỉ biết đọc đi đọc lại nó rất nhiều lần nhưng không bao giờ nhắn lại. Những cuộc gọi của anh cũng không bao giờ nhận được một lần nhấc máy.