HomeTruyện Ngắn

Không có nếu như

Posted at 06/10/2015
Vote: 5
hông thấy gọi cho anh gì nhỉ? Cả ngày hôm nay cô làm gì mà bận bịu thế?

-Em có làm gì đâu. Tại hôm nay em nghĩ anh đang đi chơi vui nên em cũng không làm phiền.

Anh bật cười và cứ như thế nếu mỗi ngày không liên lạc với cô anh sẽ thấy đó là một ngày không trọn vẹn. Vì thế không ngày nào anh bỏ sót liên lạc với cô. Có những nỗi nhớ chỉ sinh ra từ thói quen, nỗi nhớ mà họ dành cho nhau không phải là nỗi nhớ của tình yêu.

Những ngày tết cô dành thời gian rảnh để viết lách. Anh nói anh ghét nhất là đọc, chỉ cần đọc vài dòng thôi anh sẽ lăn ra ngủ mất. Có lẽ vì thế mà anh luôn viết sai chính tả. Nhưng anh vẫn tò mò muốn biết cô sẽ viết gì ở đó. Và rồi không hiểu anh thích đọc chuyện của cô từ khi nào nữa. Mỗi ngày anh lại mong được đọc gì đó do cô viết ra. Anh sẽ ngồi chờ cô hàng giờ để cô viết nốt 1 chương để ngày hôm sau anh có thể đọc tiếp. Đến khi anh ngủ quên lúc nào không biết. Cô lại viết. Khi nghĩ về cảm giác háo hức của anh,cô lại muốn hoàn thành nhanh hơn. Bởi vì điều đó giúp cho anh vui, anh vui thì cô cũng sẽ vui. Anh hứa với cô khi nào anh lên thành phố sẽ đọc cuốn sách mà cô thích.

Anh lên phố Thuốc Bắc mua vài thứ nguyên liệu để pha chế Long Nhãn Hồng Táo Trà, giống như loại trà hoa mà cô vẫn thích uống. Những tách Hồng Táo Trà cứ nghi ngút khói giúp mùa đông thêm ấm áp. Giọng anh cất lên nghe thật truyền cảm, cô lắng nghe chăm chú và bất chợt phì cười khi cái giọng đó mỗi lúc một yếu đi, anh thở dồn dập như thế chút hơi tàn bị cạn kiệt. Cô lại đưa tách trà vừa pha cho anh giống như một loại nước tăng lực. Đúng là hiệu quả thật sự, bởi sau đó anh lại tiếp tục lật giở được thêm mấy chục trang nữa.

Cô chợt nghĩ, một lúc nào đó anh yêu một người con gái khác thì sẽ chẳng còn thời gian dành cho cô để đọc sách thế này nữa. Và điều đó khiến cô thấy có 1 nỗi buồn phảng phất len lỏi.

-Sau này anh có người yêu, thì mọi việc như thế này sẽ kết thúc nhỉ.

-Sau này cô có người yêu, có khi cô lại không có thời gian cho ông anh này ấy chứ.

Cô lại cười:

- Còn lâu em mới có người yêu.

-Vậy thì anh cô lại khổ rồi.

-Khổ vì điều gì nào?

-Thì vẫn phải đọc cho cô nghe chứ sao. Nếu cô có người yêu rồi thì cô cũng làm gì có thời gian mà đến nghe anh đọc truyện.

-Cũng chưa biết được. Nhỡ sau này có rồi nhưng vẫn thích được nghe cái ồm ồm ấy của anh thì sao.

Anh nhìn cô lườm lườm và cô thì chỉ biết cười ngặt nghẽo.

Thời gian cứ trôi đi, mỗi ngày ở bên cô anh lại cảm nhận được những niềm vui nho nhỏ cô mang lại. Anh lại thấy cuộc sống này thật thú vị. Cô nhen nhóm cho anh những niềm vui không thể nói lên thành lời. Chúng hình thành trong anh càng ngày càng rõ rệt, anh không còn muốn giới thiệu cô cho bất kỳ một người con trai nào nữa. Anh bắt đầu nhớ cô, nỗi nhớ này không giống như một thói quen nữa. Chúng bắt đầu có hương vị của tình yêu - điều mà anh không thể nào định nghĩa nổi. Mỗi khi nghĩ về cô anh lại thấy có điều gì đó ngọt ngào len lỏi vào trái tim đã chai sạn của mình. Đối với một người chai sạn với cuộc đời như anh, đã lâu rồi anh không còn cảm giác đó từ ai nữa.

Anh muốn dẹp bỏ những ý nghĩ đó, những nỗi nhớ đó nhưng anh không làm được. Anh bắt đầu giảm đi thói quen tụ tập bạn bè chỉ để có thời gian gặp cô nhiều hơn. Anh cũng bớt thời gian dành cho đam mê của mình để được đi bên cạnh cô. Một thứ tình cảm rất lạ xuất hiện nhưng anh luôn cố muốn lờ nó đi…

Cô cũng bắt đầu nhớ anh, nhưng cô không bao giờ chủ động gọi cho anh. Cô sẽ im lặng nếu như anh không gọi thì cô cũng sẽ để yên như vậy để những cảm xúc kia tan dần đi. Cô tin rằng thứ cảm giác đó chỉ là ngộ nhận.

Cô yêu quý anh đến mức cô trân trọng thứ tình cảm này và luôn sợ mất. Cô muốn nó là mãi mãi. Cô sợ tình yêu. Tình yêu đến thật kỳ diệu nhưng cô không dám chắc sẽ giữ nổi nó mãi mãi. Nếu cô đánh mất một người anh trai như thế, cô sẽ phải tiếc nuối. Và cô không muốn mình sẽ phải hối hận. Cô vẫn vui mỗi ngày vì cô có anh. Nhưng cô cũng đoán được những gì đang diễn ra trong anh. Cô là một cô gái háo thắng, tò mò muốn khẳng định những điều mình cảm nhận.

-Chúng ta chơi một trò chơi nhé?

-Gì vậy?

-Mỗi người sẽ được hỏi một lần và người kia trả lời thật.

-Từ trước đến giờ có bao giờ anh không nói thật khi cô hỏi anh đâu! Hay là Cô không trả lời thật khi anh hỏi!
-Luật của trò chơi là thế.

-Rồi!

-Thế anh hỏi trước đi.

-Điều gì khiến cô thấy vui nhất trong giai đoạn này!

-Ngồi sau xe anh.

-Đến lượt cô.

-Có khi nào anh nghĩ em thích anh không?

-Có nhưng sau đó lại không nghĩ thế.

-Đến lượt anh.

-Theo em thì lúc này anh muốn gì?

-Có thể là anh muốn bình yên và phát triển sự nghiệp.

-Tốt. Trò chơi đã kết thúc.

-Ai đưa ra cái luật đó.Chỉ là trò chơi thôi mà,anh không cần phải nghiêm trọng như vậy.Anh có vẻ hơi loạn nhịp khi em hỏi thế nhỉ?

Anh cười vang.

-Cười để che giấu điều gì hả?

-Ngồi đấy mà tưở
123456
ĐẾN TRANG
Không có nếu như Chia sẻ bài viết để wap phát triển :P

Không có nếu như

  • CÙNG THỂ LOẠI

    Chuyện cổ tích dành cho người lớn Chuyện cổ tích dành cho người lớn
    Câu chuyện của bút chì Câu chuyện của bút chì
    Nơi không có mùa đông Nơi không có mùa đông
    Đêm 30, mẹ sẽ về thăm con! Đêm 30, mẹ sẽ về thăm con!
    Cho mỗi giây phút qua Cho mỗi giây phút qua

    CÓ THỂ BẠN THÍCH?

    Cánh chuồn cô độc Cánh chuồn cô độc (Truyện Ngắn)
    Đi đường vòng để gặp nhau Đi đường vòng để gặp nhau (Truyện Ngắn)
    Như chưa hề quen Như chưa hề quen (Truyện Ngắn)
    Có gì đó, như là tình yêu... Có gì đó, như là tình yêu... (Truyện Ngắn)
    Mình em đi qua mùa đông Mình em đi qua mùa đông (Truyện Ngắn)
    C-STAT
    Lamborghini Huracán LP 610-4 t