Chiều tối, tách mình khỏi khối không khí nóng nực của thành phố ngày giữa Hạ, tôi ra sân bay với chiếc túi nhỏ Hip gọn trên vai. Chuyến bay gần nhất sẽ cất cánh trong hai tiếng nữa. Tôi có dư thời gian để check-in, kiếm một suất ăn gọn nhẹ lấp đầy chiếc bụng đói và... tìm ra cách "biện minh" tốt nhất cho sự sắp xuất hiện của mình ở Hà Nội.
Tôi mở điện thoại, dò thật nhanh đến dãy số quen thuộc, và ngồi thừ người trên băng ghế chờ. Những tia nắng cuối ngày mệt mỏi chiếu qua mảng tường kính dày, rọi thẳng vào vị trí tôi đang ngồi. Màn hình điện thoại đột nhiên tối sầm, tôi đưa tay vuốt nhẹ để mở khóa, vô tình chạm vào biểu tượng Gọi. Gương mặt của chủ nhân số điện thoại nhanh chóng hiện ra trước khi tôi kịp bấm hủy cuộc gọi. Kính mắt mèo bự chảng che hơn nửa khuôn mặt những nụ cười rạng rỡ khoe chiếc răng khểnh vẫn là điểm nổi bật khiến người ta không thể không chú ý tới. Cô gái bé nhỏ với cánh mũi khi nào cũng phập phồng rất dễ thương. Tôi nghe tim mình lao đao thêm một quãng trước khi bị "đánh thức" bởi tiếng cười khe khẽ của hai cô gái ngồi bên. Nghe lỏm vài đoạn hội thoại, tôi đoán họ đên từ Hàn Quốc, cả hai đang chúi đầu vào chiếc điện thoại cảm ứng để lướt Facebook.
Chừng như ở đâu cũng thế, các cô gái luôn mắc chứng ’’nghiện” con đẻ của Mark Zuckerberg một cách khó kiểm soát. Gem cũng thế. Cô nhóc lí lắc khi nào cũng chụp bữa ăn trước khi nuốt chửng chúng, đăng ảnh lên trang cá nhân với lý thuyết "Điều đó sẽ giúp anh ăn ngon miệng hơn. Khoa học đã chứng minh. Thật đấy!". Cô nhóc lí lắc khi nào cũng mê mẩn "check - in" ở những địa điểm đặt chân đến như một phương thức ghi chép nhật trình. Cô nhóc lí lắc khi nào cũng kéo tay, buộc tôi chạy thật nhanh đến địa điểm cô cho là cực đẹp để lên hình. Cô nhóc...
Hình ảnh của Gem đột nhiên ùa về rõ nét hơn bao giờ hết. Không chỉ là gương mặt cô nhóc với nụ cười tươi rói như trong tấm ảnh đính kèm số điện thoại, mà còn là chiếc mũ lưỡi trai màu lam cùng mái tóc tomboy rối xù, là jeans rách cá tính, là giày lollipop đơn giản và tiện dụng. Là đôi chân khi nào cũng rảo bước thật nhanh, nhanh đến mức đôi khi tôi không theo kịp. Những lúc như thế, em sẽ quay nửa người lại, chìa tay về phía tôi và bảo. "Nhanh nào. Nếu không, anh sẽ là người bị bỏ lại đó!"
Từng đoạn hội thoại, từng mảng kỉ niệm chắp nối vào nhau tạo thành soi dây nối liền những ngày xa cách. Tôi ngửa cổ, hướng mặt về phía Mặt Trời, nhắm mắt và mỉm cười. Từ hệ thống âm thanh trên trần nhà vẳng ra tiếng cô nhân viên sân bay nào đó, giọng dịu dàng nhắc nhở hành khách trên chuyên bay VNXX ra cổng sô 8 để làm thủ tục. Còn chưa tới nửa giờ nữa, thêm hai giờ đồng hồ bồng bềnh giữa những đám mây và Hà Nội sẽ thật gần. Sẽ là một chuyến bay đêm, sau đó sẽ là ồn ào và náo nhiệt của buổi tối Hà Nội. Sẽ là rất nhiều nỗi nhớ gói lại trong tim, để có thể đứng trước mặt em giây phút ngày vừa sang, để có thể là người đầu tiên nắm tay em và chúc mừng sinh nhật. Em sẽ cười, và có thể lắm chứ, em sẽ ôm tôi thật chặt như ngày cuối cùng chứng tôi gặp nhau. Nhớ quá tiếng cười ấy, nhớ quá vòng ôm ấy, nhớ quá điệu chu môi không lẫn vào đâu được mỗi lần em hơn dỗi vu vơ, nhớ quá trời nhớ...
Cùng với ba thằng bạn thân, tôi bắt đầu dự án xây dựng chuỗi cà phê ngoại ngữ từ hai năm trước. Vốn liếng là toàn bộ số tiền dành dụm được trong suốt những năm tháng làm thêm hồi học đại học, trong suốt quãng thời gian làm chuyên viên phân tích đầu tư chứng khoán cho một công ty danh tiếng, là CEO cho một công ty chuyên cung cấp phần mềm cho ngân hàng. Ý tưởng mở quán cà phê dành riêng cho những người mê ngoại ngữ là một trong những điều chúng tôi ấp ủ thời sinh viên. Đó sẽ là một quán cà phê nho nhỏ nơi mọi người tìm đến để luyện thêm tiếng Anh, tiếng Pháp, tiếng Đức, hay thậm chí cả tiếng Thổ Nhĩ Kì... Một môi trường thân thiện và cởi mở để mọi người có thể ra khỏi "vùng an toàn" đang có, để diễn tả và thấu hiểu nhau bằng một ngôn ngữ khác mà không phải lo lắng người xung quanh cằn nhằn hay lên án "Sính ngoại" hay "Khoe chữ'. Biến nhũng gạch đầu dòng đó thành kế hoạch và mục tiêu để theo đuổi, bốn thằng chúng tôi chụm đầu vào bàn tính chuyện thuê địa điểm, kiêm người trang trí quán, lập menu đồ uống,... Với chừng đó bận rộn, góc quán nhỏ ngay khúc cua cuối cùng dẫn ra sân bay đã dần trở nên đổi khác. Sau một vài nhận xét tốt và đáng giá, cộng thêm việc bốn "nhân viên" của quán có thể giao tiếp thành thục tám ngoại ngữ khác nhau, khách kéo đến ngày một đông hơn. Tôi đã nghĩ đến việc kiêm một nhân viên phục vụ. Một nữ phục vụ có thể bắn cả tiếng Tây Ban Nha và tiếng Hàn sẽ là lựa chọn tất nhất.
Dù cần gấp, nhưng chúng tôi quyết định không đăng tải thông tin tuyển dụng một cách rộng rãi mà chỉ công khai chúng trên fanpage của quán, để dành sự ưu tiên nhất định cho những khách hàng quen thuộc, những người yêu mến quán. Nhưng thật lạ lùng, CV đầu tiên chúng tôi nhận được lại từ một cô nhốc người Hà Nội, chưa một lần