cà tàng xuất hiện giữa dòng người đông đúc. Thấy cô bé bị người cha lôi tuột đi, bị đánh không chút thương xót, cậu bé giận giữ lao nhanh tới. Chợt đèn pha ô tô sáng rọi. Tiếng xe phanh gấp vang lên hồi dài như tiếng rít của con thú bị thương. Cô bé vội quay người lại. Tai cô ù đi, mọi thứ xung quanh nhạt nhòa, cả thế giới như đổ sụp trước mắt. Thời gian cũng như chết lặng. Cậu bé nằm trên nền đất ẩm lạnh, vẫn khuôn mặt hóm hỉnh ấy, vẫn thân hình ốm nhom ấy, nhưng xung quanh cậu là vũng máu loang ra đỏ sậm. Mi mắt khẽ sụp xuống, cả người cậu lạnh dần nhưng bàn tay vẫn nắm chặt một thứ. Đó là một bức tranh nhỏ. Trong tranh có hai đứa trẻ đang nắm tay nhay, xung quanh chúng là cả một vườn đom đóm và cả một trời sao đêm. Giữa trời sao ấy, có một ngôi sao to nhất, sáng nhất, nhưng lẻ loi nhất... “Có Dương ở đây rồi, sao An lại khóc?” “Dương sẽ bảo vệ An cho đến khi chúng ta trở thành những ông lão bà lão lụ khụ rụng hết răng. À không, cho đến khi Dương không còn sống nữa. À không, không, cho dù không còn sống nữa, Dương vẫn sẽ bảo vệ An, Dương hứa đấy.” “Dương sẽ hóa thành một chú đom đóm ham chơi bay lên thật cao, cao mãi, biến thành một đom đóm của bầu trời để mãi được nhìn thấy An, bảo vệ An. Giữa rất rất nhiều những ngôi sao trên kia,Dương sẽ là một ngôi sao to nhất, sáng nhất, lẻ loi nhất để An có thể dễ dàng nhận ra.Yên tâm đi, Dương sẽ bảo vệ An, mãi mãi.” “Bảo vệ An mãi mãi” “Mãi mãi” “Vậy là Dương có thể thực hiện được lời hứa của mình rồi” Ngày hôm ấy trời rất nhiều sao, cả dải ngân hà như đều quần tụ về khoảng trời nơi đây. Và ngày hôm ấy, có một chú đom đóm ham chơi cứ bay lên cao, cao mãi, cuối cùng bị thần bầu trời buồn tẻ và cô đơn bắt lại, hóa thành một ngôi sao. Một ngôi sao to nhất, sáng nhất, nhưng lẻ loi nhất giữa muôn triệu vì sao...
***
An thở dài, cất lại những mảnh kí ức vỡ vụn vào ngăn đáy cùng của trái tim. 8 năm trôi qua, những hình ảnh hiện về trước mắt cô vẫn rõ mồn một như mới ngày hôm qua. Nhưng khi nghĩ về chúng, cô không còn đau đớn tới mức muốn nghẹt thở nữa mà ngược lại , cô bỗng thấy có chút gì ấm áp le lói trong tim. Với cô, cậu bé Dương của ngày nào chưa bao giờ chết, cậu bé vẫn sống mãi trong bức tranh hoen màu kia, vẫn sống mãi trong tâm trí, trong trái tim cô. Và vẫn sống mãi trên bầu trời cao lấp lánh sao. Cô luôn tin rằng ở nơi xa xôi hàng vạn dặm, có một vì sao vẫn luôn ở trên cao tỏa sáng dõi theo cô để thực hiện lời hứa của mình. Cảm giác có người đang dõi nhìn khiến cô có thêm động lực. Cơn buồn ngủ cùng với sự mỏi mệt phút chốc biến mất, An ngồi thẳng lưng, tiếp tục đưa cây bút băng băng trên tờ giấy trắng, trái tim ấm áp lạ thường.
Trên cao, những chú đom đóm của bầu trời vẫn tỏa ánh sáng lung linh. Trong số đó, có một chú đom đóm to nhất, sáng nhất nhưng lẻ loi nhất đang lặng thầm nhìn xuống nhân gian, thực hiện lời hứa bảo vệ một người, mãi mãi.
HẾT
/PS: Bạn có thể nghĩ đây là một câu chuyện hoang đường. Nhưng nếu bạn đặt vào điều gì đó một niềm tin mãnh liệt, một niềm tin bất biến thì chính bạn sẽ làm cho nó trở nên có thực