Lamborghini Huracán LP 610-4 t
HomeTruyện Ngắn

Đi đường vòng để gặp nhau

Posted at 06/10/2015
Vote: 5
hàng vạn lần thì anh vẫn không trả lời. Những ngày đầu tôi vẫn thấy là do anh còn ngại ngùng gì đó, hoặc anh không muốn nói, đơn giản vậy thôi. Dần dần, chúng tôi có những điểm bất đồng nào đó, và vẫn câu hỏi ấy, vẫn sự im lặng đáp lời, tôi lại có những màn suy nghĩ lung tung.

Chuyện tình cảm của tôi, giống như một tấm tranh thêu đã cố sức để dệt nên những gì đẹp đẽ nhất, cuối cùng lại bị chính người nghệ nhân vì bị một vết kim đâm vào tay mà vò nát, cả một bức tranh, cả những gì đẹp đẽ nhất.

Dẫu vậy chúng tôi vẫn chưa thật sự chia tay. Bên cạnh anh tôi cảm nhận được tất thảy những quan tâm nhẹ nhàng và ấm áp. Tôi dư sức nhận ra rằng anh thật lòng với mình, chỉ vì một chút ích kỷ của con gái, vì ích kỷ muốn được chiến hữu nên tôi luôn trở nên khó chịu với những câu trả lời bằng thinh lặng của anh. Điều đó, mãi về sau này, tôi mới biết rằng, hóa ra im lặng cũng là một câu trả lời rất đáng giá. Đáng giá hơn nhiều lần so với sự phủ nhận.

4. Anh liên lạc trở lại với tôi. Những lần đầu tiên còn ngượng ngùng vì cả hai đều không biết sẽ phải trò chuyện như thế nào cho phải. Đã rất lâu rồi kể từ sau khi chia tay, cũng kể từ sau khi anh rời xa tôi, chúng tôi không một lần nào liên lạc trở lại.

Có lẽ, cái tôi giữa chúng tôi quá lớn, đều tồn tại song song và không một ai muốn dẹp bỏ nó đi. Tình yêu đôi lúc là sự hy sinh, thậm chí hy sinh cả bản thân mình. Nhưng với một cô gái mười tám tuổi, với một chàng trai hai mươi tuổi, với vốn liếng tình đầu chỉ là những ngày chập chững biết yêu, chúng tôi chưa kịp trưởng thành để nhận ra điều đó.
Sau này, khi va vấp nhiều hơn trong cuộc sống, khi dần trở nên trưởng thành, tôi mới thấm thía một điều. Rằng nếu tôi thật sự yêu thương, tôi có thể hy sinh tất cả.
Vậy đấy! Con gái sẽ trưởng thành hơn rất nhiều sau khi chia tay. Chuyện tình cảm có tác động quá lớn đến với chúng tôi, xâm nhập vào suy nghĩ hằng ngày, len lỏi vào hoạt động hằng ngày, thậm chí ảm ảnh vào cả những giấc mơ. Và rồi bất cứ một cô gái tuổi mười tám nào cũng sẽ vấp ngã, sẽ biết cách tự lau đi vết thương, tự gạt đi nước mắt, tự đứng lên để mỉm cười.

- Hôm nay em rảnh không?

- Hôm nay… em bận rồi.

- Vậy còn ngày mai?

- Em… cũng có việc…

- Hôm nào em sẽ… hết bận?

- …

Tôi thấy mình hoán đổi vị trí cho anh, bây giờ đến lượt tôi im lặng. Thật ra tôi đang bị đấu tranh dữ dội, việc có nên gặp lại anh hay không? Có nên tiếp tục giữ mối quan hệ với anh hay không? Giữa chúng tôi chẳng phải bạn bè, chẳng phải thân sơ gì cả, thậm chí còn từng chia tay… Vậy thì mối quan hệ bây giờ là gì?
Nói cho tôi biết, mối quan hệ sau khi chia tay hai năm, sau khi xa cách nhau một khoảng đủ lâu, người ta là gì với nhau?

Mặc dù tôi nhận thấy mình có trưởng thành hơn đôi chút, nhưng trong chính chuyện tình cảm của mình, tôi vẫn loay hoay.

Một ngày không hẹn trước, tôi lại gặp anh, nơi quán cũ. Anh ngồi cùng chị ấy và một số người bạn. Lần thứ hai tôi thấy mình dành cho chị ánh mắt của sự ngưỡng mộ, và cả ghen tỵ nữa. Chị có thể ngồi bên cạnh anh, cười đùa vui vẻ với anh, đôi lúc còn chỉnh lại cổ áo cho anh. Còn tôi thì không? Chẳng biết tôi đã bị gạt ra và đứng bên ngoài lề cuộc sống của anh từ lúc nào nữa. Như kiểu, chỉ cần tôi tiến lại gần họ hơn một chút, là tôi có thể òa khóc, như một đứa trẻ, đứa trẻ thèm thuồng que kẹo mút chẳng phải là của mình.

- Hôm nay, em không bận à?

Anh đã nhìn thấy tôi và chủ động hỏi. Lúc bấy giờ, chị cũng quay sang nhìn tôi, trong ánh mắt của chị có gì đó khác lạ.

- Vâng. À không… em đi gặp bạn.

Tôi ngồi dí ở một góc, quay lưng lại với họ, tự thấy chất lỏng ươn ướt ở khóe mắt tràn ra. Tôi chẳng có bạn nào để gặp vào một ngày mưa gió này cả. Tôi cũng không đủ can đảm thừa nhận ra rằng tôi đi café một mình, rằng tôi nhớ anh, rằng tôi sợ hãi khi nhìn thấy anh đi cùng chị ấy. Chỉ vì… chúng tôi chẳng là gì của nhau cả.

À không, chúng tôi không còn là gì của nhau cả… từ hai năm trước.

5. Tôi vẫn kịp nhớ mình là một đứa thích mưa, nhưng lại sợ hãi sấm chớp. Tôi xa nhà từ nhỏ, sống tự lập từ nhỏ, nhưng những cơn mưa kèm theo sấm chớp vẫn khiến tôi lạnh người. Khi tôi yêu anh, anh biết và thấu hiểu tất thảy những điều đó. Anh luôn gọi điện để chuyện trò cùng tôi, những câu chuyện cười anh kể làm át đi tiếng sấm. Có những lần tôi ngoan cố áp chặt điện thoại vào tai, nằm xuống gối và thiếp đi vì sợ. Anh vẫn ở bên kia điện thoại, vẫn hỏi han tôi, cho đến khi nghe thấy tiếng thở đều đều anh mới yên tâm gác máy.

Vẫn là một trong số những đêm mưa lạnh lùng lướt qua cuộc sống cô độc, như tấm gương phản chiếu lại những ngày xưa từ vùng ký ức nhàu nhĩ. Tôi bó gối ở một góc giường, cố gắng mím chặt môi để không phải nghe thấy tiếng khóc của mình. Tôi thật sự thấy mình nhỏ bé, giống như một con mèo ướt nước, muốn có một chỗ để vùi vào nũng nịu, nhưng tìm mãi, quẩn quanh, lại chỉ có một mình.

- Em… ổn chứ?

- …

Anh gọi cho tôi khi mà đồng hồ đã báo nửa đêm. Vào
12345 ... 8
ĐẾN TRANG
Đi đường vòng để gặp nhau Chia sẻ bài viết để wap phát triển :P

Đi đường vòng để gặp nhau

  • CÙNG THỂ LOẠI

    Em là cô bé HIV còn trinh! Em là cô bé HIV còn trinh!
    Chiếc khăn chưa kịp gửi mùa đông Chiếc khăn chưa kịp gửi mùa đông
    Như giấc ngủ quên Như giấc ngủ quên
    Email cuối của Jun Email cuối của Jun
    Màu nắng quay trở lại Màu nắng quay trở lại

    CÓ THỂ BẠN THÍCH?

    Ngôi sao phương Đông Ngôi sao phương Đông (Truyện Ngắn)
    Trái đất tròn không gì là không thể Trái đất tròn không gì là không thể (Truyện Ngắn)
    Màn khiêu vũ của trái tim Màn khiêu vũ của trái tim (Truyện Ngắn)
    Xách ba lô lên và đi… Xách ba lô lên và đi… (Truyện Ngắn)
    Hẹn nhau ngày 28 Hẹn nhau ngày 28 (Truyện Ngắn)
    C-STAT