Trông tôi như có vẻ có một câu chuyện ư? – Mark ra chiều ngạc nhiên, dường như cố tình thử thách kiên nhẫn của người đối diện.
Ai cũng có một câu chuyện, hoặc ít nhất là tôi nghĩ vậy.
Vậy câu chuyện của cô là gì?
Tôi ư? Từng cố gắng để trở thành bartender, nhận ra không đủ khả năng chi trả cho số bia rượu và cốc chén bản thân làm vỡ cho dù có làm việc cật lực cả năm. Quyết định chuyển sang nghề hiện tại. Về bản chất cũng là làm một loạt các động tác rất phức tạp và cần có sự quyết đoán trong một khoảng thời gian ngắn. Thời gian đầu cũng thất vọng về bản thân vì đã bỏ dở đam mê. Dần dần thì quen.
Tại sao cô không chọn làm thủ tục viên hay tiếp viên?
Trong mắt tôi hai nghề này vừa nhàm chán vừa hay bị dòm ngó một cách không cần thiết! Mà nói chung càng về sau tôi càng nhận ra làm công việc gì không quan trọng, miễn là mình cảm thấy đang sống tốt. Như thế nào là tốt? – Mark cười.
Có thể giúp đỡ người khác. Ngay cả khi người khác đó là một người xấu? Liệu cô có giúp đỡ tôi khi mà mọi người đều cho rằng tôi là người xấu?
Tôi chưa bao giờ nghĩ theo phương diện đó – Tôi nhíu mày – anh ta quả là người kỳ lạ.
Mark cười. Anh nhìn ra phía những tấm kính cách âm lớn ở tiền sảnh. Bangkok đã hoàn toàn tắt ánh sáng mặt trời, chỉ còn lại những khối lung linh di chuyển trên bầu trời, nhấp nháy ánh đèn báo hiệu. Anh ngồi sát hơn về phía tôi: Vì cô đã thật lòng kể cho tôi câu chuyện của cô, tôi cũng sẽ làm vậy. Tôi đang lắng nghe.
Trong chiếc va li kia có thuốc.
Thuốc? Thuốc gì?
Các loại thuốc. Phần lớn là thuốc chống sốt rét, chống nhiễm khuẩn và kháng sinh.
Tại sao anh lại mang số lượng lớn thuốc như vậy trong va li?
Cô đoán thử xem – Mark búng tay một cái.
Anh… buôn lậu thuốc?!
Cô rất thông minh mà! – Mark nháy mắt với tôi một cái, cười - Với cách hiểu thông thường thì cụm từ cô vừa dùng là đúng! Tôi giật mình, toát mồ hôi. Vậy là chàng trai ngồi trước mặt tôi không phải là một phần tủ khủng bố mà một kẻ buôn lậu? Thật không sao đồng nhất những ý tưởng này lại với nhau được, không hợp lý chút nào.
Làm sao anh mang được số thuốc này lên máy bay?
Chúng tôi có người ở hầu hết các sân bay quen thuộc. Chiếc va li này sẽ vào khoang hành lí gửi mà không bị qua máy quét, ngay cả ở đầu ra sân bay bên kia cũng vậy.
Chúng tôi? Ý anh là không chỉ có mình anh.
Đúng. Có thể nói là số lượng người không ít.
Anh không sợ tôi sẽ thông báo cho cảnh sát sân bay bắt giữ anh sao?
Tôi tưởng cô muốn nghe câu chuyện của tôi?
Đúng thế, tôi đang chờ một lời giải thích hợp lý đây – Tôi nuốt nước bọt cái ực.
Chúng tôi thuộc một tổ chức phi Chính phủ tại Thuỵ Điển, số thành viên của tổ chức giờ đã có mặt ở nhiều nước, nhiều chân lục. Chúng tôi cung cấp thuốc miễn phí cho các trẻ em châu Phi và châu Á. Tất cả cách làm theo quy mô lớn đều bị phát hiện một cách dễ dàng, vì thế từ lâu chúng tôi chọn xách tay theo đường du lịch để vận chuyển thuốc. Mỗi lần như thế này có thể mang được 40kg thuốc. Trên chuyến bay sắp tới có hai người nữa giống như tôi.
Miễn phí? Ý anh là không phải các anh sẽ bán nó?
Không.
Vậy tại sao không cung cấp cho các tổ chức phi Chính phủ như Bác sĩ không biên giới? Các tổ chức từ thiện?
Bởi sự thiếu hụt lòng tin. Có khoảng 40-60% số thuốc nếu qua tay các tổ chức như vậy sẽ không đến được tay người cần. Thuê nhập khẩu thuốc thì quá đắt, chưa kể đến các loại thuế khác nếu chúng tôi muốn công khai nhập thuốc – Mark mỉm cười. Cô đã từng nghe đến chiến dịch Vice Grips 2 do Tổ chức Hải quan thế giới thực hiện chưa? Họ không những tấn công hệ thống buôn lậu thuốc giả, mà còn gián tiếp đẩy giá thuốc lên mức không tưởng. Cô rất nhiều trẻ em tại các nước nghèo chỉ mắc những bệnh thông thường, nhưng do không có đủ số lượng thuốc cần thiết, hoặc không đủ tiền mà rồi không qua khỏi… Tôi nghe những điều Mark nói mà không khỏi sửng sốt. Có quá nhiều sự thật mà không dễ gì những người ngoài cuộc thờ ơ như tôi có thể chấp nhận nổi.
Thế này nhé, tôi sẽ cho cô một bài test về lòng tốt. Nếu bây giờ tôi ra chỗ kia ngồi – Mark chỉ về phía cửa – làm một tấm bìa các-tông lớn có dòng chữ: “Tôi là một người vừa thất nghiệp và không đủ khả năng mua vé máy bay. Đã hai năm rồi tôi không được về nhà. Chỉ cần 1 đôla từ mỗi người, tôi sẽ có cơ hội gặp lại gia đình. Xin hãy giúp đỡ!” Theo cô nghĩ nếu tôi ngồi ở đó hai tiếng, tôi sẽ có được bao nhiêu tiền?
Đây là một câu hỏi khó – Tôi thở dài – có lẽ không quá 10 đôla?
Lần gần nhất mà tôi làm thử thì được 9 đôla. Cô nên chơi xổ số đó!
Điều đó thể hiện điều gì?
Thể hiện rằng con người đã rất mất niềm tin vào nhau, và đặc biệt là những người xa lạ. Họ thường tự lo cho chính mình, thậm chí là ngay cả khi cuộc sống của học bình yên nhất, chứ nhất quyết khô