HomeTruyện Ngắn

Chiếc vali màu đen

Posted at 06/10/2015
Vote: 5
c vé.

Tôi định đi Nam Phi, còn đến từ đâu thì không quan trọng. Tôi là Mark.

Có thể gọi tôi là Lily.

Cô làm ở đây lâu chưa?

Mới vài tháng thôi.

Vì sao?

Vì sao gì? – Tôi chưng hửng?

Vì sao lại là Suvarnabhumi chứ không phải một sân bay nào khác?

Bởi vì nó đẹp, anh không thấy kiến trúc mái vòm quả trứng ở đây rất đẹp sao!

Rất tinh tế! – Mark gật gù.

Mạnh mẽ!

Lại còn giàu tính nghệ thuật!

Tôi há hốc mồm, chàng trai này dường như dễ dàng nắm bắt được tâm lý của người khác chỉ qua vài cử chỉ. Khi miệng tôi còn chưa kịp khép lại thì Mark đã tiếp lời:

Thực ra, có rất nhiều sân bay cũng đẹp và đặc biệt không kém gì ở đây, nếu có cơ hội sau này nhất định cô nên thử qua.
Vậy sao?

Đúng vậy. Ví như sân bay Winnipeg ở Canada, ở đó sử dụng hệ thống năng lượng Mặt Trời để tạo ánh sáng, thật sự thân thiện với môi trường và hài hoà. Hay như sân bay Denver của Mỹ, nếu nhìn từ xa trông như dãy núi Rocky huyền thoại, toàn bộ phần mái nhà của nó được làm bằng sợi thủy tinh, rất lung linh và rực rỡ. Tôi tin cô cũng sẽ ngạc nhiên khi thấy những đường cong gợi cảm huyễn hoặc của sân bay Bilbao, lần đầu tiên tới đó tôi đã vô cùng thán phục kiến trúc sư nổi tiếng Santiago Calatrava trước siêu phẩm đó của ông. Cô từng nghe đến sân bay Malvinas ở Argentina chưa? Nó có hệ thống kính phản chiếu tán sắc, kết hợp với những khung gỗ lớn đầy cổ điển, nằm ngay cạnh dãy núi Andes tuyệt đẹp!

Cuối cùng thì anh đã đến bao nhiêu sân bay vậy? – Tôi mở tròn mắt.

Tôi cũng không nhớ, cũng không quan trọng lắm nên tôi không mấy khi nghĩ về chuyện đó – Mark cười.

Công việc của anh phải bay nhiều đến vậy sao?

Cũng gần như thế, mà tôi không thấy phiền lòng về chuyện đó lắm, nên không thể gọi là “phải”!

Trước giờ, do tính chất công việc thường gặp nhiều người lạ, tôi chẳng tò mò về ai hay về điều gì bao giờ. Nhưng giờ thì tôi có chút tò mò về anh rồi đó!

Vậy cô có muốn uống chút gì đó không?

Chút là sao. Tôi uống miệt mài luôn ý chứ! Ăn xong đang khát quá đây.

Mark cười lớn. Cả hai chúng tôi rảo bước vào trong, đi thang máy xuống tầng một. Nhìn cách mà Mark đẩy chiếc va li màu đen phía trước một cách cẩn thận chứ không kéo lê phía sau như mọi người, tôi thoáng chút tò mò. Hoặc đây là một chàng trai kỹ tính, hoặc trong đó có thứ gì đó rất đặc biệt. Khi tôi đang nghĩ tới đó thì hai cảnh sát sân bay tình cờ bước chậm rãi ở phía trước, quan sát xung quanh như họ vẫn làm. Chỉ trong một thoáng, tôi thấy Mark như khựng lại, quay mặt sang hướng khác, đảo chiếc va li ra phía sau bằng một động tác rất thuần thục. Tất cả điều này có lẽ diễn ra trong không quá hai giây, nhưng nhờ thói quen phản ứng nhanh được rèn luyện trong tháp điều khiển không lưu, tôi dễ dàng nhận ra những sự thay đổi xung quanh bằng trực giác. Hai người cảnh sát khẽ cúi đầu chào khi nhìn thấy bộ đồng phục tôi mặc, rồi đảo sang hướng khác. Tim tôi chợt đập mạnh hơn bình thường, mách bảo điều gì đó không đúng từ phía chàng trai. Mark khẽ liếc hai người cảnh sát rất nhanh, rồi đẩy va li về phía quầy ẩm thực Magic.

Tôi chọn một bàn nhỏ ngay chính giữa, trong lúc Mark mua hai cốc cà phê lớn. Trước khi ngồi xuống, anh nhìn xung quanh, rồi nhấp một ngụm café:

Cô đang tự hỏi tôi là ai và trong chiếc va li này có gì, phải không Lily?

Im lặng nhìn thẳng vào mắt Mark, bản năng công việc đã rèn luyện cho tôi sự bình tĩnh, nếu không muốn vì một sai lầm nhỏ mà khiến hai chiếc máy bay va thẳng vào nhau trên bầu trời. Mark tiếp lời:

Cô có khả năng quan sát và phân tích rất tốt. Với những gì đang nghĩ trong đầu, liệu cô có cho rằng tôi là một người nguy hiểm không, Lily?

Có lẽ không, bởi nếu vậy tôi đã không ngồi tại đây với anh - Thực ra tôi chưa kịp nghĩ thấu đáo mọi chuyện thì đúng hơn.
Đúng vậy, bởi nếu cô thật sự cho rằng tôi nguy hiểm, cô đã có thể ra hiệu cho các nhân viên cảnh sát sân bay khi nãy kiểm tra hành lý của tôi.

Tôi nhìn lên những khối thép lớn màu xanh bắt qua lại trên mái vòm cách điệu, suy nghĩ về tình cảnh hiện tại của bản thân. Giả dụ trong va li của anh ta mà có một số thứ có thể đánh rớt cái kim loại khổng lồ trên kia xuống đầu tôi thì tôi chắc sẽ nát bươm. Không, hẳn Mark không phải một kẻ nguy hiểm, không phải một tên khủng bố. Nếu trong va li của anh thật sự có một thứ nguy hiểm đến thế, như là một … quả bom chẳng hạn, thì hẳn anh ta đã không chủ động bắt chuyện với tôi lúc đầu.

Tôi không cho rằng trong va li của anh có thứ gì đó khinh khủng đến như vậy. Có lẽ chỉ là nó có điều gì đó đặc biệt mà anh không muốn bị các nhân viên kiểm tra.

Như là?

Như là một số hàng cấm chẳng hạn – Tôi thở hắt ra.

Hahaha… - Mark cười phá lên khiến tôi có chút giật mình, rồi anh hơi cúi về phía trước, hạ giọng xuống – cô rất thông minh. Liệu cô có nghĩ tôi giả vờ làm quen với cô, lợi dụng việc cô đi cùng tôi để tránh sự kiểm soát của cảnh sát không?
Một ý kiến không hề tồi. Tr
1234
Chiếc vali màu đen Chia sẻ bài viết để wap phát triển :P

Chiếc vali màu đen

  • CÙNG THỂ LOẠI

    Sinh dưới chòm sao xử nữ Sinh dưới chòm sao xử nữ
    Em sẽ nắm tay chị đến hết kiếp này Em sẽ nắm tay chị đến hết kiếp này
    Em vẫn hẹn anh ở sân ga Em vẫn hẹn anh ở sân ga
    Nắng trong đôi mắt Nắng trong đôi mắt
    Nghe bởi trái tim Nghe bởi trái tim

    CÓ THỂ BẠN THÍCH?

    Vợ này, vợ có muốn lăng nhăng với chồng không? Vợ này, vợ có muốn lăng nhăng với chồng không? (Truyện Ngắn)
    Tình sai! Tình sai! (Truyện Ngắn)
    Cậu béo. Tớ gầy. Thích nhau làm sao? Cậu béo. Tớ gầy. Thích nhau làm sao? (Truyện Ngắn)
    Giá mà anh có thể đợi em thêm chút nữa... Giá mà anh có thể đợi em thêm chút nữa... (Truyện Ngắn)
    Bởi đó là duyên phận... Bởi đó là duyên phận... (Truyện Ngắn)
    C-STAT
    XtGem Forum catalog