y Phương ngăn lại kịp, không có lẽ Hải My đã nhét thẳng chiếc giày búp bê vào miệng bà cô lắm lời kia.
Công sức của hai đứa bỏ ra cho cậu chàng này nhiều đến thế vậy mà lại dám phụ công. Bát cháo gà còn nguyên trên bàn đã nguội lạnh. Bên cạnh chậu cây nhỏ trên bàn ăn là đống thuốc vương vãi. Nhã Phương kinh hoàng. Anh chàng này chắc chắn không ăn mà đã uống thuốc, lại uống nhầm mới khổ. Vỉ thuốc giảm đau ở bọc màu trắng, Phương đã bỏ riêng, vậy mà không hiểu anh chàng này moi đâu ra một tá thuốc đau đầu, đau bụng mà uống cả.
Phần vì bực, phần vì thương, phần lại buồn cười vì chàng trai ngốc nghếch kia. Nhã Phương đặt nhẹ tay lên trán chàng trai. Cũng may Phong chỉ uống vài viên thuốc đau đầu lẫn đau bụng. Nếu không chắc chầu Diêm Vương rồi.
Cô bé vội vàng chạy đi mua bịch cháo khác cho anh chàng không biết điều kia.
Lúc lâu sau, Đăng Phong tỉnh dậy, anh thấy nhức đầu khủng khiếp. Cảm giác hệt như vừa từ cõi chết trở về.
Nâng dần mi mắt, vẫn là căn nhà nhỏ của một đứa con gái (hi vọng là thế). Nhưng đối diện với anh là cô gái xinh đẹp trong bức ảnh cuối phòng. Phong thoáng ngỡ ngàng. Trông kìa, đôi mày cô ta nhăn nhúm lại. Bực anh cái gì chứ!?
Để giữ phép lịch sự tối thiểu của một kẻ mang ơn, Phong lẩm bẩm:
-Chào buổi sáng!
Nhã Phương choáng váng, cô bé thở dài:
-13:00 P.m rồi!
Chẳng biết có nên tống cổ anh chàng cứng đầu mà ngốc nghếch này ra khỏi nhà không nhỉ? Đây mà là “vị thần”, là “Hoàng tử” của trường cấp ba hay sao? Nhã Phương thực sự nghi ngờ thị hiếu của Hải My.
Chẳng thèm quan tâm, Phong ậm ừ rồi ngã lăn ra ghế. Đau đầu quá!
Nhã Phương bực bội lên tiếng:
-Tại sao anh lại không ăn cháo mà uống thuốc hả?
-Uống nước rồi! – Phong nhăn mày đáp cộc lốc.
Như châm ngòi nổ cho đại bác, Phương càng điên tiết hơn. Cô bé chẳng muốn cáu gắt với tên ngốc này, đành thở dài nói:
-Dậy ăn đi! Tôi mua cho anh bịch khác rồi!
-Không! – Phong kiên quyết.
Máu đã dồn tới đỉnh đầu Nhã Phương. Cô bé nhủ: “Mặt thì đẹp mà sao muốn đạp cho phát quá đi!”. Nói nhiều hơn một chút anh chàng này sẽ đứt dây thanh quản hay sao? Dù là kẻ ngông cuồng nhất cũng chưa bao giờ ăn nói bát nháo với Phương như tên hắc ám này. Phương ngoảnh mặt nhìn ra bên ngoài. Những tia nắng vàng sẽ làm cô bé dễ chịu hơn nhiều so với con người thô lỗ, đáng ghét kia. Cô bé nói bâng quơ:
Bất chợt, Nhã Phương giật nảy. Có lẽ tối qua lúc Hải My và bác tài xế già thay đồ cho Phong đã quẳng mất bộ quần áo cùng chiếc điện thoại của anh ta mất rồi. Nhưng dù sao Nhã Phương vẫn không thể để anh chàng này đè đầu cưỡi cổ được. Cô bé đáp tỉnh bơ:
-Sao lại hỏi tôi? Có lẽ nó rớt đâu đó rồi!
Đăng Phong khẽ nâng mi mắt nhìn con bé mảnh khảnh trước mặt. Đúng là cô gái không dễ bắt nạt tí nào. Rõ ràng điện thoại và ví tiền của anh được cất trong túi quần, xưa nay luôn thế, vậy mà cô nhóc kia lại bảo “rớt đâu đó”. Chẳng phải vứt đồ của anh mà không chịu nhận đấy sao. Ranh ma thật! Nhưng vì cô bé có ơn cứu anh nên Phong nhường nhịn vậy. Anh nói:
-Mượn điện thoại!
Nhã Phương lừ mắt nhìn anh, hai gò má đỏ ửng lên vì giận. Trông cô bé hệt như con cún bị người ta giành mất đồ ăn lúc thăng hoa. Dùng hết sức có thể, Phương ném chiếc điện thoại vào bản mặt đáng ghét kia. Mong là dế yêu sẽ giúp cô bé bớt phần bực tức.
Nhưng có lẽ ông trời đang nghiêng theo phe ác. Rất nhanh, Phong chụp lấy điện thoại của Phương. Anh ném cái nhìn tinh quái khó hiểu về phía con nhóc láu cá kia.
Nhã Phương thoáng rùng mình, ánh mắt đáng sợ này…
Phong bấm số của ai đó rồi quay sang hỏi cô bé:
-Địa chỉ?
Phương cáu gắt, cô bé nói tộc ra luôn vì chẳng muốn chứa chấp loại người đáng bỏ đi này thêm chút nào nữa:
-Đường X…
Chẳng hiểu sao Hải My lại thích con người có bản chất xấu xa, đểu giả kia nhỉ? Có lẽ cả “Hoa Đào” cũng bị cậu ta lừa rồi! Tối nay ghé nhà, cô bé phải vạch trần bộ mặt cáo già của tên Phong này mới được. Tên chết bầm!
Bỏ mặc Đăng Phong ngồi bất động hệt tên tự kỉ ở phòng khách. Nhã Phương bỏ vào phòng mà không quên đá đểu anh chàng bằng thái độ hình sự làm ai đó suýt phì cười.
-Đồ đạc phòng khách không đáng mấy xu đâu! Thôi cái ánh mắt thèm thuồng man rợ ấy đi!
Rầm!
Cánh cửa gỗ bị đóng sầm lại trong sự tức tối của cô gái nhỏ.
Chẳng phải nhóc con kia muốn bảo: đi thì đừng có chộm đồ của tôi!? Phong đánh rơi mình trên sô pha, miệng lẩm bẩm:
-Special girl!
Lần đầu một cô gái gặp Phong, hoặc cô ta sẽ réo ầm lên vì vẻ ngoài bóng bẩy của anh, hoặc cô ta chẳng buồn để ý vì không thèm quan tâm. Còn con nhóc hung hăng này là lần đầu Phong gặp. Gương mặt thì hiền lành mà sao ác quá đi!
Bất chợt, hình ảnh một cô gái dịu dàng với nụ cười ấm áp, ánh mắt ngọt ngào khẽ lướt qua tâm trí Phong làm anh đau nhói.