Disneyland 1972 Love the old s
HomeTruyện Ngắn

Cầu Vồng và Mưa

Posted at 07/10/2015
Vote: 103
n cho mày với số lượng không có hạn!

Với ý nghĩ chẳng thể nào “trong sáng” hơn: “ Hãy đợi đấy, hai con nhóc quỷ quái kia! Anh sẽ cho tụi bây chết không kịp ngáp trong bếp! Hehe…”

Hải Quân vọt ra ngoài xem hai đứa em nấu nướng thế nào, thì anh phát hoảng khi thấy chúng nó đang cười khanh khách xem Mr.Bean ở phòng khách. Mỗi đứa một bịch bánh bebe với hai cốc sữa tươi. Anh chống hông nói với dáng vẻ của một bậc tiền bối thực sự:

-Hai đứa bây định để anh chết đói hay sao?

-Anh ngồi xuống ăn chung luôn đi! Bọn em không nấu đâu! – Hải My kéo tay ông anh trong khi mắt còn dán chặt vào ti vi.

Hải Quân quay ngoắt sang Nhã Phương. Gương mặt anh ghé sát ánh mắt nhằm khủng bố tinh thần cô bé. Giọng uể oải như hồn ma, Quân thở phì phò:

-Em nói vậy là sao hả? Định bắt anh ăn mấy thứ này sau khi đem anh ra tung hứng mà xỉ vả à? Mau đứng dậy nấu nướng đi!

Bốp!

Nhã Phương nhíu mày, dùng một lực đẩy mạnh gương mặt hắc ám kia sang bên. Cô bé cáu bẳn:

-Anh đừng đòi hỏi nữa! Không có gì để nấu cả!

Hải Quân nhảy bổ lên:

-Hai đứa nói vậy là sao chứ? Thằng bạn anh đang hùng hục tới đây này! Mau dậy nấu nướng đi! – Anh ra sức kéo tay hai con nhóc mà tụi nó chẳng chịu xi nhê tí nào làm anh mệt bở hơi tai. Hải Quân thở phì phò dưới đất mà uất hận hai đứa em đáng đưa ra pháp trường.

-Kệ anh! – Phương, My nhất loạt làm mặt hề châm chọc Hải Quân.

Đấy, vậy là cuối cùng gậy ông lại đập lưng ông. Trong một phút ngông cuồng mà Hải Quân tính trả thù vụ bị bêu xấu kia nên đã gọi ngay thằng Luân lợn – kẻ ham ăn nhất phòng anh với cân nặng hơn 103 kí, tới để hành hạ cánh tay hai con em láu cá. Nhưng giờ tụi nó lại bảo “không có gì để nấu cả!” là thế nào?

Hải Quân tức tốc lao vào bếp. Anh không muốn ngày mai đi làm bị cái loa rè của thằng lợn kia bêu rếu trước toàn thể công ty, rằng anh là đồ nói dối. Bởi sếp anh là kẻ dị ứng với hai từ “dối trá”. Vớ vẩn tháng này lại “Cháo bẹ rau măng vẫn sẵn sàng” thì toi công cả tháng hì hục cho bộ truyện sắp ra lò.

Nhưng cảnh tượng “trắng gì mà sáng thế” bên trong phòng bếp cùng cái mùi nồng nặc phát ra từ thùng rác làm Hải Quân muốn xỉu. Anh gắt ầm lên:

-Rốt cuộc hai đứa đốt tiền của anh vào cái gì vậy hả?

Nhã Phương ló mặt vào quẳng cho anh một câu nghe xong mà muốn… phi dao.

-Bạn anh sắp tới rồi đấy! Anh tự lo nhé! Nếu không mau đi chợ thì bạn anh húp không khí đỡ nhé! Hehe… - gương mặt nhóc con chẳng thể gian tà hơn.

Hải Quân điên tiết, muốn luộc ngay hai con nhóc quỷ quái kia. Tại sao một thằng đàn ông chuẩn men như anh lại phải xách làn đi chợ trong khi hai nữ ma vương kia lại thích thú, chễm chệ trên sô pha mà coi hoạt hình!?

Hải My chép miệng:

-Tất cả là do ăn ở đấy!

Dù Quân cố nài nỉ hai nhóc em thế nào đi nữa thì chúng nó vẫn lì mặt ra như muốn quát: “Em điếc rồi!”. Bởi Nhã Phương chẳng thấu bụng anh rằng: muốn hành hạ cô bé cùng Hải My. Nhất quyết không chịu xê mông!

-Được lắm! Hai đứa cứ cười anh đi! Lát thì đừng có nài nỉ biết chưa?

Chờ cho cái bóng lùn tịt hậm hực xách làn đi khỏi. My và Phương mới phá lên cười sằng sặc. Hải My ôm bụng:

-Chẳng biết gã chưa một lần biết rau muống sống thế nào sẽ nấu gì đây nhỉ?

-Hoặc cám lợn, hoặc thuốc tăng trưởng độ điên thôi! – Nhã Phương nhún vai đầy gian tà.

Hai con nhóc bò lăn lộn trên sô pha mà cười sặc sụa. Trong khi đó, chàng chuẩn men kia lại đang giằng co với tiếp viên siêu thị:

-Anh đã bảo đây là rau cải mà! Mau đưa anh!

-Ơ, cái anh này! Rõ đây là rau muống mà! – Cô nhân viên gắt gỏng.



Chương 6: Bữa tối kinh hoàng (2)



Lần đầu đi chợ với Hải Quân khá dễ dàng. Vừa đi, anh vừa hếch cái mũi tẹt đầy kiêu hãnh trong sự “trầm trồ, thán phục” của mọi người xung quanh. Có đứa nhỏ không kiềm chế được mà níu tay bảo mẹ:

-Mẹ ơi! Mặt chú kia cong vênh như cái xoong bị con đánh hỏng kìa!

9:00 P.m

Bầu trời đen kịt ló ra những vì tinh tú ngọt ngào mang sắc trắng trong veo. Dường như đêm tối đã phủ mờ cái khô nóng ban ngày miền nhiệt đới, để đánh lừa cảm giác con người bằng thức gió miên man.

Cạch!

Hải Quân cao ngạo bước vào, anh vênh mặt lên trần nhà mà tự đắc:

-Này! Hai đứa! Thấy anh giỏi không? Mua một đống đồ mà hết có hơn triệu bạc hà! Hehe…

Vừa nghe hai từ “triệu bạc” mà Hải My và Nhã Phương đã nhảy dựng lên, mỗi đứa một suy nghĩ.

“Chắc ông anh này bị lừa rồi! Phí cả đống tiền” – Hải My hằn học nghĩ.

“Wow! Lẽ nào anh Quân có tài thật à!?” – Nhã Phương kinh ngạc.

Với tốc độ của ánh sáng, cả hai phi ra “đón tiếp” ông anh bằng ánh mắt sắc hơn dao.

Hải My lườm nguýt:

-Nói thật đi! Anh mua hai túi rau quả này tổng thiệt hại lên tới bao nhiêu!?

Cốp!

Hải Quân gầm ghè gõ đầu nhóc em cái rõ đau làm con bé nhăn nhúm lại. Anh trừng mắt:

-Thiệt hại cái gì chứ!? Đồ anh mua vừa ngon lại rẻ! Đâu có hoang phí như ai kia mua về biếu thùng!
[
1 ... 91011121314
ĐẾN TRANG
Cầu Vồng và Mưa Chia sẻ bài viết để wap phát triển :P

Cầu Vồng và Mưa

  • CÙNG THỂ LOẠI

    Bản nhạc chưa cắt lời Bản nhạc chưa cắt lời
    Chia đôi vạt nắng Chia đôi vạt nắng
    LÀNG LÀNG
    Mùa yêu của cô nàng Hạt Dẻ Mùa yêu của cô nàng Hạt Dẻ
    Còn ai làm trái tim ta xao động nữa không? Còn ai làm trái tim ta xao động nữa không?

    CÓ THỂ BẠN THÍCH?

    "Yêu"... trên từng ngón tay Yêu... trên từng ngón tay (Truyện Ngắn)
    Hẹn nhau ngày 28 Hẹn nhau ngày 28 (Truyện Ngắn)
    Chiếc mặt nạ ma quỷ Chiếc mặt nạ ma quỷ (Truyện Ngắn)
    Trạm dừng của những giấc mơ Trạm dừng của những giấc mơ (Truyện Ngắn)
    Thầy sẽ luôn dõi theo con đường mà chúng tôi đi Thầy sẽ luôn dõi theo con đường mà chúng tôi đi (Truyện Ngắn)
    C-STAT