br'>-Em hỏi anh mua hết nhiêu tiền? – Hải My cáu bẳn.
-2 triệu! – Hải Quân tự hào giơ hai ngón tay ra mà cười sằng sặc vì… tưởng bở.
Bịch!
My ngất luôn tại chỗ, cô bé rên hừ hừ:
-Mẹ ơi… mua có mấy cọng rau mà hết hai triệu…
Nhã Phương phá lên cười trước bộ dạng ngờ nghệch mà tưởng mình hay lắm của Hải Quân. Cô bé moi mẩu tỏi bé tẹo bằng ngón cái lên xăm soi mà tra khảo:
-Cái này hết nhiêu vậy anh?
-Có 20 ngàn à! Rẻ đúng không!? – Quân nheo mắt ma ranh.
Hải My không kìm được cảm xúc mà hét toáng lên:
-What? 20 nghìn một mẩu tỏi? Anh có bị hâm không?
Nhã Phương giương ánh mắt ngây ngô mà thật thà tự thú rằng “tớ là đứa chưa bao giờ đi chợ” :
-Ủa? Đắt à?
-Rẻ mà! – Quân chun mũi.
-Rẻ con khỉ! Một mẩu tỏi mà 20 nghìn thì một mớ rau tận mấy trăm nghìn lận? – Hải My tức tối quẳng ánh mắt sắc hơn dao cau về phía anh trai. Tự dưng lại mất toi đống tiền, bảo sao không bực.
Lúc này, Nhã Phương mới lòi cái đuôi mù tịt nội chợ ra. Cô nhóc vênh mặt, giọng dạy đời Hải Quân:
-Ngốc chưa anh!? Em mà mua chỉ 50 nghìn một mớ thôi!
-Hả? – Hải My ngất lần hai. Thật không thể chịu đựng thêm giây phút nào với hai con người ngốc xít này. Lúc nào cũng tự hào với bộ não đầy chất xám, luôn đè đầu cưỡi cổ người khác khiến họ phải phủ phục. Vậy mà đến khi đụng đến việc nhỏ nhất mà một người dù ngốc cũng có thể làm được: mua hàng, lại bị người ta lừa cho còn tưởng mình hay lắm!
-Ờ! Em nói phải đấy! – Hải Quân gật gù với thái độ bái phục Nhã Phương làm con nhóc càng được thể lên mặt.
Rốt cục, không thể chịu đựng thêm màn tung hứng ngờ nghệch của hai con người “dốt nát” kia, Hải My quyết định mặc kệ ông anh vật lộn với xoong nồi. Còn Nhã Phương, nếu không muốn bị điểm 0 ngày mai thì mau vào phòng học bài, dẫu sao cũng khá muộn rồi.
-Hừ! Tưởng mình hay lắm ấy! Cứ chờ đi! – Hải Quân lè lưỡi nhìn hai đứa em vùi đầu vào sách.
Anh bắt đầu xắn tay áo mà chiến đấu trong vai trò “họa sĩ biết nấu” thực thụ.
Xào… xào… nấu… nấu…
Hải My vểnh tai lên nghe mà chẳng thấy động tĩnh gì, chỉ có tiếng thìa kim loại va vào xoong kêu leng keng. Lạ thật! Dù sao cũng cảm ơn trời phật tên con nít gán mác 25 kia không làm phiền cô bé.
Nhưng có lẽ ông trời lại không thích thế.
10s sau.
-Á! My ơi! Anh đứt tay rồi! Ôi mẹ ơi! Đau quá! Huhu… - Hải Quân nước mắt ngắn dài la toáng lên làm My và Phương được phen khiếp vía.
Cầm vốc băng gâu trên tay, Hải My thở dài não nề nhìn cô bạn:
-Cậu học đi nhé! Tớ ra “phục vụ” ông họa sĩ nửa mùa kia!
-Goodluck, baby! – Phương nhe răng cười, hí hửng chờ đợi màn tung hứng rau quả của hai kẻ ruột thịt kia.
Hải My chép miệng. Cô bé cố dằn mạnh làm Quân la oai oái, nước mắt nước mũi thi nhau túa ra như bão.
-Con quỷ này! Mày muốn giết anh à? Dán nhẹ thôi chứ!
Hải My lừ mắt, giọng sặc mùi đe dọa:
-Sao?
-Ơ! Không… không… hề hề… - Hải Quân sợ tái mặt vỗi vã xua tay. Hừ! Giỏi lắm! Cứ bắt nạt anh đi! Hôm nào mẹ về… anh… mách mẹ cho xem!
Hải My lia ánh mắt sắc lẻm làm anh giật thót. Giọng cô bé khàn khàn hệt như bọn cướp trong ngân hàng:
-Anh đang âm mưu gì mà mặt gian manh quá vậy!?
-Ớ! Đâu! – Hải Quân toát mồ hôi hột. Anh tống vội con em bạo lực ra ngoài, miệng bầu nhầu – Thôi ra ngoài đi để anh còn nấu! Phiền quá đấy!
Cô nhóc ngao ngán nhìn, lăn ra sô pha đợi… tiếng hét tiếp theo của “siêu đầu bếp”.
Chưa đầy 10s sau.
-Ôí! Ối! Cháy! Cháy rồi! Cứu anh với! Hải My ơi! – Quân sợ hãi nhảy chồm chồm lên như khỉ con bị cướp chuối.
Ào!
Hải My lạnh lùng tạt gáo nước vào chiếc chảo đang phừng phực lửa. Cô bé lười biếnh nhìn anh trai. Tối nay như vậy là quá đủ rồi!
-Anh nghịch chán chưa? Nấu cháo cho em nhờ!
-Nấu sao? – Hải Quân chống cằm ra dáng vị giáo sư bận đầu suy nghĩ.
Hải My bỏ vào phòng, miệng lẩm bẩm:
-Anh vo gạo rồi đổ nước vào nấu. Đun cho sủi rồi vặn lửa nhỏ trong vòng 20p. Cháo chín thì thả hành với gia vị vào! Rồi múc ra ăn cho em nhờ!
Có lẽ món cháo rất dễ, không có chuyện gì đâu nhỉ!?
-Ồ! Dễ vậy hả? Anh nấu ngon ngay! Hehe – Quân thích thú ra mặt. Tưởng gì chứ nấu ăn còn dễ hơn vẽ truyện tranh rất nhiều.
Thấy cô bạn mệt mỏi với gương mặt rũ rượi như vừa từ thế chiến thứ II trở về. Nhã Phương cười nham nhở:
-Sao rồi?
-Mẹ ơi! Ông ý đổ dầu ăn thế nào mà tràn cả vào lửa làm cháy cái chảo! Tớ chết mất! – Hải My khóc lóc – Có đời ra ai lại hầm rau muống?
Nhã Phương cố nhịn cười, làm vẻ mặt hiền lành an ủi bạn. Lúc này còn châm chọc My. Có khi cô bạn lại tung cước thì Phương chẳng còn răng mà… lừa tình nữa.
-Cậu mệt thì ngủ đi! Cũng hơn 10h rồi! Ngày mai không có gì quan trọng lắm đâu! Tớ về nhé!
-Để tớ bảo lão Quân đưa cậu về!
-Được rồi! Để tớ tự bảo!
-Vậy cậu về nha, ngủ ngon, bạn yêu! – Hải My cuộn tròn trong chăn mà ngáp.