Ring ring
HomeTruyện Ngắn

Tuổi thơ đánh mất của em và thanh xuân không tới của anh

Posted at 07/10/2015
Vote: 142
g mà gió chỉ trực mở ra. Hoàng hôn cũng đã tắt bên kia núi tự bao giờ. Những giọt nước mắt trên gò má đã khô, chỉ còn lại những ngượng nghịu câm lời. Chưa ai chuẩn bị cho tất cả những điều này. Nên cứ coi nó là một giấc mơ để hối tiếc trong lòng riêng của mỗi người. Chia xa, có thể, đó là cách duy nhất để người ta hi vọng gặp lại nhau. Hoặc cũng là cách duy nhất để không bao giờ thấy lại nhau nữa…

***

Đêm ấy, Tiến lại đứng dưới cây sung bên cổng, nhưng không thấy Tuyết ra trèo nữa. Tiến cười: Có lẽ đã ngủ ngon rồi! Vầng trăng nhỏ bỗng xa xôi không thể nào chạm tới. Chỉ là, hai người đứng trong bóng tối thì không thể thấy được nhau mà thôi!

Sáng hôm sau, Tiến vẫn lùa đàn bò lên đồi ấy, vẫn ngồi chỗ ngồi quen thuộc ấy… Nhưng không thể nào lấy lại thứ cảm giác giản đơn như những ngày chưa có thêm một người khác ở nơi đây. Tiến không đủ cứng cỏi để nhìn thấy Tuyết ra đi khỏi cái làng ven đồi bé nhỏ nhưng đầy thị phi này. Có lẽ, Tuyết sẽ đi mãi, đi mãi không khi nào trở lại. Cho dù cố dặn lòng rằng: chia xa, chính là cách duy nhất để có thể gặp lại. Nhưng sao mắt vẫn cay nồng và cổ họng vẫn nghẹn đắng. Có lẽ, chỉ khi Tuyết mười sáu tuổi, cô ấy mới cho cậu cơ hội một lần được bước vào trái tim mình. Nhưng rồi, cô ấy cũng sẽ quên, sẽ lớn lên và bỏ mặc Tiến ở lại cái tuổi lên mười mãi mãi. Đợi chờ, đôi khi không phải là cách để có thể gặp lại nhau.

Đêm hôm sau, Tiến lặng lẽ trèo lên cây sung ấy. Đó không phải là vì nhớ, vì có ai chưa từng biết nhớ bao giờ. Cái này, giống như một thói quen. Một thói quen mà khi không còn, khiến người ta thấy mình ngơ ngẩn và nơi ngực cứ nhói đau thôi. Có ai bảo một chàng trai mười tám khóc vì một cô gái là bình thường không? Nhưng nếu giọt nước mắt ấy lăn trên má Tiến, thì hẳn không ai nghĩ đó là vì một cô gái cả. Bức thư với những dòng chữ của Hiển đã ướt nhòa trên tay Tiến:

Không có Hiển trong câu chuyện của chúng mình. Đó chỉ là một cái cớ cho một cô gái đã mất tuổi thơ như em và cho một chàng trai không có tuổi thanh xuân như anh mà thôi!

Anh cho em sự hồn nhiên tuổi thiếu thời và em cho anh chút vụng dại đầu đời của tuổi trẻ. Cho nên chúng mình là một nửa thiếu thốn của nhau. Nhưng mãi mãi không thể bù đắp cho nhau. Những lá thư ấy, em sẽ giữ mãi bên mình.

Cái vòng tròn run run trên đầu chữ “r” vụng về ấy, anh có cố thay em cũng nhận ra rồi! Trên đời này, đến bây giờ, chỉ có anh là người con trai duy nhất kiên nhẫn vì em, bao dung vì em và sẽ… Sẽ quên em!

Tạm biệt!

Em

Tiến lặng đi. Hóa ra trên đời này, có những người sinh ra nhưng không thể là của ai cả. Nhưng cái khao khát được thuộc về ai đó, vẫn như ngọn lửa âm ỉ đốt lòng! Còn có những người sinh ra đã là để dành cho người khác, nhưng đôi lần lại lạc vào một nơi, mà ở đó, biết chắc mình sẽ đau lòng vì chẳng thể dành thứ gì đó quý giá cho người mình muốn…

Bên cánh cửa màu rêu đã bạc, có bóng một chàng trai đang đứng đợi…
1 2345
Tuổi thơ đánh mất của em và thanh xuân không tới của anh Chia sẻ bài viết để wap phát triển :P

Tuổi thơ đánh mất của em và thanh xuân không tới của anh

  • CÙNG THỂ LOẠI

    Anh à! Em sẽ ổn thôi Anh à! Em sẽ ổn thôi
    Chuông gió từ thiên đường Chuông gió từ thiên đường
    Chạm tay vào điều ước Chạm tay vào điều ước
    Bữa ăn tối ở nhà hàng Ly Hôn Bữa ăn tối ở nhà hàng Ly Hôn
    Những biển mùa đông Những biển mùa đông

    CÓ THỂ BẠN THÍCH?

    Thử thách đầu tiên Thử thách đầu tiên (Truyện Ngắn)
    Chuyến xe bus số 13 Chuyến xe bus số 13 (Truyện Ngắn)
    Đợi nắng về trong mắt em Đợi nắng về trong mắt em (Truyện Ngắn)
    Trú chân ở Thiên Đường Trú chân ở Thiên Đường (Truyện Ngắn)
    Nơi gió cho anh yêu em Nơi gió cho anh yêu em (Truyện Ngắn)
    C-STAT