Polaroid
HomeTruyện Ngắn

Tuổi thơ đánh mất của em và thanh xuân không tới của anh

Posted at 07/10/2015
Vote: 146
iết vì sao tôi lại trèo lên cây không? Tôi ngồi trên đó cả đêm và hầu như đêm nào tôi cũng làm thế!

Tiến kinh ngạc:

- Vì sao?

- Vì có rất nhiều nỗi đau ở đây này. Nó khiến tôi không ngủ được.

Tiến gập ngừng:

- Có thể… nói với tôi không?

- Tò mò à?

- Ừ! Nói được không?

- Được.

- Vậy cô nói đi!

Tuyết im lặng trong vài chục giây. Cô hít một hơi dài, thở ra cũng một hơi dài rồi mới chịu nói:

- Ừ! Ngày tôi còn bé, mỗi đêm, khi có người đàn ông nào tới, mẹ tôi lại nhét tôi xuống ngậm giường. Tới mức, tôi cứ nghĩ đó mới là chỗ ngủ của mình hàng đêm. Nhưng khi tôi lớn hơn, ba bốn hay năm tuổi gì đó, tôi bắt đầu không ngủ được vì những tiếng động phía trên. Tiếng rung của chiếc giường ọp ẹp mà tôi cứ sợ nó có thể sập bất cứ lúc nào nếu nó cứ bị rung liên hồi như thế. Và vì cả những tiếng ằn oại có vẻ như là đau đớn, nức nở của mẹ tôi nữa…. Cậu không thể nghĩ được rằng: cứ thế tôi lớn lên bên dưới ngậm giường đúng không?

Tuyết nhẹ cười. Cái nhếch mép cười đầy chua chát. Còn Tiến thì im lặng. Giọng Tuyết lại đều đều:

- Và đó, là nơi mẹ cất giấu tôi trong những đêm nhễ nhại của đời mình. Nhưng một đứa trẻ thì vẫn dễ cất hơn là một đứa con gái. Khi tôi mười tuổi thì mẹ tôi không đưa ai về căn phòng tồi tàn đó nữa. Nhưng mẹ tôi cũng không biết, mỗi buổi tối một mình trong căn phòng đó, tôi sợ cái gậm giường ấy tới mức nào. Ban ngày thì tôi đi phụ người ta bán hàng, còn tối thì tôi đi trốn! Đó là những ngày tôi lớn lên!

- Đi trốn?

- Ừ!

- Cô trốn ở đâu?

Trong xóm tôi trọ có một cây dâu da xoan to lắm. Tán của nó xòe che kín cả những mái tôn cũ kĩ, ẩm mốc vì những mùa lá rụng không người dọn. Tôi thường trèo lên đó ngồi mỗi đêm. Không ai biết tôi trên đó cả. Tôi lên đó cho tới một ngày mẹ tôi về nhà và nhét vào tay tôi một nắm tiền dặn tôi bắt xe về đây.

Tiến nén tiếng thở dài. Hóa ra trên đời này có bao nhiều người là có bấy nhiêu nỗi đau khác nhau. Có người mang bên mình nỗi đau về hình hài, nhưng cũng có những người đau nỗi đau không hề mang một thứ hình hài nào nhưng lại bị ám ảnh tới nhức nhối. Mãi sau Tiến mới lên tiếng:

- Nếu dưới thấp không ngủ được mà đi trèo cao, trèo cao dù ngủ được thì cũng có ngày cô bị gãy cổ. Nếu vậy cô chọn gãy cổ hay không ngủ?

Tuyết chợt bật cười khúc khích:

- Ông cụ non! Nhưng từ khi gặp cậu, bỗng dưng tôi lại sợ gãy cổ… thì phải. Nhưng từ trước tới nay tôi không có cơ hội ấy.

- Là sao?

- Vì tôi chưa khi nào ngủ được.

***

Một hôm, trên đồi Tuyết hỏi Tiến:

- Này, cậu biết chữ không?

Tiến ngật đầu:

- Mẹ cho tôi đi học hết lớp năm, rồi tôi ở nhà.

- Vì sao?

- Vì… Các bạn trêu đùa tôi!

- Thế à!

- Ừ! Sao?

Tuyết ấp úng:

- Thế cậu viết thư cho tôi. Tôi không biết chữ.

- Viết cho ai?

- Cho… Hiển.

Tiến nhìn Tuyết chăm chăm:

- Sao lại cho anh tôi?

Tuyết đỏ mặt.

- Anh ấy là người đẹp trai nhất mà tôi từng gặp.

- Thế à?

- Ừ! Cậu nghĩ xem: Tôi có đủ xinh không?

- Ừ! Rất xinh! Tiến đỏ mặt.

- Thảo nào, ngày trước, đôi khi mẹ tôi có dẫn những người bạn gái về phòng, ai cũng bẹo má tôi và bảo: Lớn lên thì khối đàn ông chết! Đẹp tới nhường này cơ mà! Nhưng mẹ tôi khi nào cũng nhăn nhó: Bỏ cái tay bẩn thỉu ra! Nó không phải là để cho cái lũ đàn ông thối nát ấy.

- Thế à! Dù sao Hiển cũng không phải là đàn ông!

Tuyết bật cười nho nhỏ:

- Ư! Vậy viết thư cho tôi. Rồi đưa cho anh ấy giúp tôi.

- Ừ!

Thế là từ ngày ấy, chiều nào Tiến cùng Tuyết cũng hí húi với những bức thư tỏ tình. Mặc cho đàn bò thả thẩn ngặm cỏ tới tận cuối chân đồi. Có hôm còn mải mê tới mức quên cả mặt trời đã về bên kia núi. Chỉ vì Tiến viết chậm mà viết đi viết lại vẫn chưa vừa ý Tuyết. Cứ viết thế này rồi lại sửa thế khác. Nhưng chưa lần nào Tiến nổi cáu với Tuyết cả. Thời gian chăn bò như ngắn lại, những buổi chiều cũng bớt thênh thang hơn xưa. Chỉ là vì bên cạnh có một người nữa mà thôi.

Thêm một người hay bớt một người, với thế giới này là chuyện thật bé nhỏ. Nhưng có thể với ai đó là thêm hay bớt cả một thế giới vậy. Mỗi lần ngồi cặm cụi viết những lá thư cho Tuyết, Tiến lại thấy mình thực sự là một chàng trai. Cái cảm giác mà cuộc sống này đã tàn nhẫn cướp đi của Tiến bằng việc nhốt cậu lại trong cái hình hài của một cậu bé lên mười.

Cứ thế, ngày nào họ cũng viết thư, rồi lại đọc thư cho nhau nghe. Có khi viết hai ba hôm mới xong một lá, rồi lại cũng nhau hồi hộp chờ mấy hôm mới có thư hồi âm.

Trong thư trả lời Tuyết, Hiển bảo: "Mẹ biết là mẹ cấm nên hai đứa cứ bí mật viết thư cho nhau, cũng đừng gặp nhau nữa. Đợi khi nào Hiển thi xong đại học, có kết quả, khi ấy hai đứa sẽ gặp nhau. Nghĩa là chỉ một năm nữa thôi. Tuyết vui lắm. Cô bảo, cô chỉ cần có thế. Những lá thứ nhận được của Hiển, Tuyết cất giữ cẩn thận như một bảo vật của riêng mình.

***

Tiến ngắm trộm
12345
Tuổi thơ đánh mất của em và thanh xuân không tới của anh Chia sẻ bài viết để wap phát triển :P

Tuổi thơ đánh mất của em và thanh xuân không tới của anh

  • CÙNG THỂ LOẠI

    Tình sai! Tình sai!
    Câu chuyện của những lá thư Câu chuyện của những lá thư
    Mùa yêu của cô nàng Hạt Dẻ Mùa yêu của cô nàng Hạt Dẻ
    Mình em đi qua mùa đông Mình em đi qua mùa đông
    Nếu muốn ly hôn hãy bế em ra khỏi cuộc đời anh Nếu muốn ly hôn hãy bế em ra khỏi cuộc đời anh

    CÓ THỂ BẠN THÍCH?

    Nghe bởi trái tim Nghe bởi trái tim (Truyện Ngắn)
    Câu chuyện tình yêu của gió Câu chuyện tình yêu của gió (Truyện Ngắn)
    Bill Gates luôn mỉm cười Bill Gates luôn mỉm cười (Truyện Ngắn)
    Guitar trong mưa Guitar trong mưa (Truyện Ngắn)
    Củ Cải và Cà Rốt Củ Cải và Cà Rốt (Truyện Ngắn)
    C-STAT