Tuy thời gian làm việc chưa dài, nhưng tôi luôn cảm thấy rất gán bó với khu vườn đầy hoa trái, với đám cá bơi lội tung tăng dưới ao, với những chiếc bẫy ruồi thủ công rất độc đáo… Tôi nhớ mảnh vườn ấy nhiều đến mức mới xa một chút là đã muốn về.
“Tớ Đất Mũi rồi, có định đi đâu nữa không?”
“Ý cậu là đi đâu?”.
“Nhiều người sau khi tới cực Nam thường đặt mục tiêu tiếp tục chinh phục cực Bắc, cực Đông, cực Tây. Ví dụ thế!”. “Nhưng tớ đi đâu phải để chứng minh bản thân mình tài giỏi hay cố thể hiện rằng mình đã đặt chân đến nhiều nơi” – tại sao mọi người đều có chung suy nghĩ như Bin? Tại sao nhất định phải đến các địạ điểm nổi tiếng đó?
“Ơ này. Có nhất thiết phải tỏ ra nghiêm túc thế không hả? Tớ chỉ đang hỏi vì quan tâm thôi. Chỉ là tớ thấy hơi buồn khi nghĩ đến cảnh cậu rời đi.”
“Tớ đâu cố tỏ ra nghiêm túc. Hoặc nếu có, chỉ khi đứng trước câu hỏi ngố tệ như vừa rồi của cậu thôi.”
Đó là đoạn hội thoại giữa tôi và Bin trên chuyến tàu trở về thành phố. Còn hơi sớm để bắt xe khách lên Cần Thơ, chúng tôi ngồi ăn chè ở cửa hàng gần bến. Bin thì thầm, cậu ấy vẫn chưa quen lắm với những điểm đến phải di chuyển nhiều bằng xe cộ như ở đây. Tôi cười lăn, vỗ vai Bin và gọi cậu ấy là anh hùng sông nước.
Bin là hàng xóm của nhà bác Tám, anh trai của bố tôi. Kết thúc năm lớp 11 với giải Nhất môn Văn cấp tỉnh, cầm chắc một suất vào đội tuyển Quốc gia cho năm sau, tôi xin bố mẹ thưởng cho một chuyến đi xa. Bố đưa ra gợi ý: Cần Thơ. Phần vì đó là trung tâm của các tỉnh miền Tây, phần vì nơi ấy có bác Tám, bác ruột tôi chuyển vào đó định cư đã lâu. Tôi biết “dụng ý” của bố không đơn giản chỉ là “Từ Cần Thơ, con dễ dàng bắt xe lên Sài Gòn hoặc sang các tỉnh khác tham quan!”. Hơn thế, bố cần một người “giám sát” tôi những ngày xa nhà. Suy đi tính lại, tôi nghĩ đề nghị của bố không phải không tốt, ngược lại thì đúng hơn. Gật đầu, và ngày tôi đặt chân xuống sân bay Tân Sơn Nhất, bác Tám đã ngồi xe khách ba tiếng đồng hồ lặn lội lên đón tôi. Tôi đã theo bác về nhà, rồi đam mê những cây trái trong vườn nhà bác, ở riết phụ bác chăm sóc cây. Cho đến khi nhận ra chỉ còn gần một tháng bám rễ ở mảnh đất miền Tây này, tôi mới xin phép hai bác, xốc ba lô lên vai, thẳng tiến đến nơi này. Miệt vườn của bác Tám là một trong những địa điểm tham quan dành cho khách du lịch. Sau vài buổi truyền thụ kiến thức từ bác, tôi đã có đủ tự tin dẫn khách đi dạo khắp vườn giới thiệu cây này cây kia, mời họ thưởng thức trái cây trong vườn. Bữa trước, bác bảo tôi nên học lái vỏ lãi. Tôi giật mình, hóa ra mình đã đến đây lâu đến mức cần có một phương tiện di chuyển cho riêng mình.
Công việc thường ngày của tôi là bón phân cho cây, đem thức ăn cho cá và kiểm tra độ chín của các loại quả trong vườn, … Được hít thở không khí trong lành là điều rất tuyệt, tôi thậm chí còn được thưởng thức rất nhiều lại sinh tố trái cây khác nhau nữa. Thi thoảng, đoàn chiếu phim từ thành phố ghé ấp, mang theo những bộ phim tuyệt vời. Tôi, Bin và những đứa trẻ con khác trong xóm kéo nhau đi xem. Con đường bê tông dẫn vào ấp nghiêng ngả, dốc hẳn về một phía. Khá nguy hiểm cho xe máy, xe đạp nhưng lại cực kỳ thích thú nếu chạy bộ trên đó. Tuy vậy, phương tiện di chuyển phổ biến nhất của những người trong ấp lại là vỏ lãi, một loại thuyền nhỏ có gắn động cơ. Bin dạy tôi cách điều khiển nó. Có hôm cậu ấy nổi hứng rủ tôi thi đua thuyền, kết quả là hai chiếc thuyền lao vào nhau, tôi rơi tõm xuống nước khiến Bin hốt hoảng, mặt tái mét.
Một buổi sáng, trong lúc dạo vườn, tôi phát hiện cây vú sữa được trồng từ hồi bố bác Tám còn sống đã bắt đầu ra những trái đầu tiên. Tôi sung sướng, nhảy cẫng lên, gọi mọi người trong nhà ra xem. Vú sữa không phải loại cây khó trồng, nhưng quá trình từ lúc cây phát triển thành những nhánh to đến lúc cây ra hoa, kết trái, dễ cần tới gần hai mươi năm. Tôi chạy đến bên hàng rào, í ới gọi để khoe với Bin. Cậu ấy hết nhìn cây vú sữa, lại nhìn tôi, rất lâu.
“Lúc nào cậu cũng nhìn người ta chằm chằm thế hả?”.
“Không, chỉ khi nào thấy cậu cười, thật tươi như vậy.”
Đám bạn thân khi biết tôi chuyển đến sống ở đây, thường nói nơi này như thể nằm ngoài thế giới vậy. Chúng tôi phải chạy vỏ lãi cả tiếng đồng hồ để vào thành phố nếu muốn xem phim hoặc uống cà phê trong các cửa hàng được trang trí màu sắc và độc đáo. Bin dạy tôi cách khắc phục bằng việc dựng rạp chiếu phim tại gia, popcorn là túi bỏng ngô vừa nổ ở nhà cô Sáu, pepsi là cốc cà phê hơi ngọt rất đặc trưng của người miền Tây. Điện thoại ở vùng này thường xuyên mất sóng, cách tốt nhất để giải trí chính là nằm trên chiếc võng ở cửa nhà và nói chuyện với mọi người.
Đôi khi, khu vườn của bác Tám đón những vị khách đến từ phía Bắc. Tôi thích những lúc dẫn họ đi quanh vườn và nghe họ kể những câu chuyện đang diễn ra ở quê nhà. Một chị hỏi. “Kì nghỉ Hè sắp kết thúc, cũng gần đến lúc em phải về rồi đúng không?”. Tôi thẫn thờ, cuộc sống ở đây êm đềm đến mức tôi gần như lãng quên đang diễn ra ngoài kia, hoàn toàn không nghĩ đế