Insane
HomeTruyện Ngắn

Thêm một lần yêu thương

Posted at 06/10/2015
Vote: 3
, chả lẽ phải đuổi nó ra đường?

- Tao không có bảo mày đuổi nó đi, nhưng mày cũng phải khuyên nó về nhà chứ . Ở lì trong nhà mình hòai sao?

- Ừm, cũng đúng, để con tìm cách...

......

Vy dựa người vào tường, tai ù lên như chẳng muốn nghe thấy gì nữa. Không ai muốn chứa nó, cũng đúng thôi, nó đang mang phận là ở nhờ nhà người khác, là đứa đi hoang, ai lại muốn cho nó ở nhờ.

Tối đó, Đan rầm rì với nó chuyện về nhà, nó ậm ừ cho qua. Thấy bạn mình chuyển ý, Đan cũng an tâm. Linh Đan đâu ngờ tối hôm đó cô bạn của mình lại thực hiện một màn trốn đi không báo trước nữa. Đến khi phát hiện thì chỉ có một lá thứ xin lỗi vì đã làm phiền kèm theo dòng cảm ơn nhà Đan đã cưu mang nó trong mấy ngày qua. Đan thở dài thườn thượt, định bụng báo cho gia đình của Vy biết.

-----o0o-----

Vy lang thang khắp nơi, giờ đây cô gái ấy chẳng biết phải về đâu. Còn việc về nhà thì… nó hừ lạnh, cười chua chát. Làm sao có thể về ngôi nhà đó được. Thế là, Hạ Vy lại rong ruổi hết những con phố, nó không màng đến việc học dở dang. Bây giờ đối với nó chỉ có việc thóat xa ngôi nhà không còn của nó, thóat khỏi ba nó. Chỉ có thế!

Nó đi, không biết chốn nào, nhìn dòng người nô nức trên đường, nhìn những người bạn cùng trang lứa đang vui vẻ cắp sách đến trường, nhìn những đứa trẻ hạnh phúc trong vòng tay cha mẹ. Bất giác, Vy thấy mình cô độc vô cùng.

Một điều xui rủi mà cô gái không hề mong muốn: Nó gặp cướp. Đứa con gái ấy đang đứng ở góc đường, tay ôm ba lô, chờ qua đường. Hai thanh niên chạy xe máy chạy vụt qua nó, cướp lấy ba lô trong tay nó đi. Mặc cho tiếng kêu truy hô thất thanh của nó, hai tên cướp vẫn mặc nhiên vụt xe rời đi. Không ai giúp đỡ, không ai hỏi han. Dòng người vô tình lướt qua nó, xem nó như lòai sinh vật bé nhỏ không tồn tại. Loài người trở nên vô cảm thế sao? Đời là thế ấy? Nó cười châm biếm, nước mắt ngỗ nghịch tuôn trên mặt, nó gạt phắt đi. Chỉ là một tai nạn.

Tất cả tiền bạc, tư trang, quần áo của Vy đều ở trong đó, cả hình của mẹ nó, bây giờ tất cả mất hết rồi, nó phải xoay sở sao đây? Nó đứng thững giữa chốn phố phường nhộn nhịp như hóa tượng sau vụ cướp, đôi mắt thẩn thờ tràn ngập u uất.

- Vy! Con là Vy! Con gái! - Tiếng phụ nữ gọi nó từ phía sau, người đó bước từ taxi xuống, tiếng gọi khẩn hỏang và mừng rỡ khôn xiết. Nó ngoái đầu lại nhìn, là tiếng của dì Xuân. Bà ấy tìm được nó rồi.

Như mặc định, đầu óc thôi thúc nó phải chạy ngay đi, rời xa nơi đây ngay lập tức. Nó co chân bỏ chạy. Tiếng kêu réo của người đó vẫn vọng lại phía sau.

- Đứng lại đi con gái! Đừng chạy nữa mà! Về nhà đi con! - Dì Xuân chạy theo nó, bất cẩn ngã xuống đường. Bà cố gọi Vy, ba nó đang tìm nó, phải giữ được nó lại cho bằng được. Bà cố hét lên.

Nó cứ chạy, mặc kệ hình ảnh người phụ nữ đó té ngã phía sau mình. Chạy đến khi chân bũn rũn, hơi thở gấp lên nặng nề, đầu óc mệt mỏi, mắt hoa cả lên. Nó không biết mình đã chạy bao xa. Hạ Vy chỉ chạy và chạy. Chạy mãi. Đến khi không còn sức chạy nữa, nó ngồi sụp xuống thở dốc.

Trời nhá nhem tối, phố thị lên đèn, ánh sáng chớp nhá nom vui mắt. Đây là thời gian con người xum họp với gia đình, sao nó lại phải lông bông như thế?

Cô gái trẻ đi khắp những con phố, dáng vóc yếu ớt chìm trong màn đêm. Bụng đói meo, tiền không có. Nó rúc trong một mái hiên co ro . Trời dần khuya, gió lạnh, nó chẵng còn gì ngòai bộ quần áo trên người.

Bên cạnh, gã ăn mày cũng co rúc trong đám giấy carton. Mưa tí tách chạy len trên mái hiên. Nó co gối trong một góc, bụng réo ầm ĩ. Mưa lạnh còn làm nó yếu ớt hơn, nó phải sống cuộc đời lang thang, vô định như thế sao? Nó nhớ cái giường của nó, nhớ cả bữa cơm nóng phưng phức ở nhà, nhớ bạn bè, thầy cô. Nó nhớ ba.

Lục kiếm thứ gì còn có thể xót lại trong túi quần, mắt nó sáng lên, đồng 5000 ngàn vướng lại trong túi, có lẽ nó quên lấy ra khi mang quần áo đi giặt. Và... còn một lá thư nhàu nhĩ. Là thư ba nó đã viết. Nó đã để quên lá thư đó trong túi suốt gần một tuần qua.

Dưới ánh sáng nhạt nhòa từ ngọn đèn đường, Vy cố đọc từng chữ trên lá thư:

"Gửi Vy, con gái của ba,

Chắc con giận ba lắm. Ba đã đánh con, là lần đầu tiên ba đánh con. Ba quá nóng nảy. Con à, ba biết bắt nhận dì Xuân ngay bây giờ là một điều rất khó khăn. Nhưng con nên biết một sự thât mà ba mẹ đã giấu con rất lâu:

Ba mẹ đã ly thân từ lâu, chẳng còn chút tình cảm nào với nhau nữa. Vì con, cuộc hôn nhân này mới cố gắng gượng đến gày hôm nay. Ba mẹ muốn con có một gia đình như bao bạn bè, không muốn con tủi thân. Nhưng con hiểu cho ba, từ sau khi mẹ con mất. Dì Xuân đã thay thế vị trí một người mẹ chăm sóc cha con chúng ta rất nhiều. Vì sao trước kia , khi ba và dì chưa nói ra tình cảm của mình cho con biết, con lúc nào cũng cư xử lễ phép, ngoan hiền với dì?

Chỉ vì không muốn dì Xuân trở thành mẹ, con đã trở nên xất xược như thế à? Con làm ba thất vọng quá. Đứa con gái của ba, con là đứa con mà ba yêu thương nhất. Ba luôn muốn những điều tốt nhất dành cho con, t
12345
Thêm một lần yêu thương Chia sẻ bài viết để wap phát triển :P

Thêm một lần yêu thương

  • CÙNG THỂ LOẠI

    Chuyện cô gái thích “ôm” tường Chuyện cô gái thích “ôm” tường
    Cảm ơn Anh Cảm ơn Anh
    Một người tên là... "ấyyy!" Một người tên là... ấyyy!
    Vết sẹo cuộc đời! Vết sẹo cuộc đời!
    An Yên An Yên

    CÓ THỂ BẠN THÍCH?

    Như giấc ngủ quên Như giấc ngủ quên (Truyện Ngắn)
    Không cần phân vai Không cần phân vai (Truyện Ngắn)
    Hà Nội Chờ Hà Nội Chờ (Truyện Ngắn)
    Khi nào anh mới thôi quên em Khi nào anh mới thôi quên em (Truyện Ngắn)
    Thêm một lần yêu thương Thêm một lần yêu thương (Truyện Ngắn)
    C-STAT