hi Mélanie lớn lên từng ngày, thoát xác và hạnh phúc với cuộc sống hiện đại ở Châu Âu thì thằng bé Sâm dường như không dứt được những ký ức đau buồn. Bà biết thằng con đã cố gắng hòa nhập để làm mẹ vui lòng nhưng những hoài niệm về gia đình ruột thịt bên bến sông nghèo sẽ không thể nào phai. Bà nhìn bọn trẻ cùng chung xuất xứ nhưng giờ đã có những điểm khác nhau, cười hiền lành “Học Y Khoa nên chắc Thúy Vy bận quá. Nhưng cô ấy đã hứa hoàn một việc cho mẹ. Mẹ tin Thúy Vy không thất hứa đâu!”
Thomas đánh xe đưa Mélanie và TiTi về nhà với thái độ lạnh lùng cố hữu. Cô chị càng ngày càng không chịu được vẻ trịch thượng của Thomas. Mélanie đột ngột lên tiếng “Anh tưởng mình là ai? Anh không còn là Việt Nam nữa mà cũng chẳng bao giờ trở thành một người Pháp thật sự. So với Thúy Vy anh không xứng!”. TiTi hoảng hốt ra hiệu dừng lại nhưng đã quá muộn, chị nó tiếp tục gay gắt “Ngay cả với tôi, người có cùng quá khứ cô nhi, anh cũng không xứng…” Thomas thắng gấp, xe đang nằm sát mép vực, dưới kia biển tối đen lạnh lùng bí hiểm.
***
Sau sự kiện “Thomas thiếu suy nghĩ suýt lao xe xuống biển chết chìm cùng hai cô gái”, gia đình Jouve giận dữ cắt đứt quan hệ với nó. Thomas cũng thề không bao giờ nhìn mặt con nhỏ Mélanie xấc láo. Thế nhưng hiện tại nó lại đang chở mẹ đến nhà Jouve cùng hộp chocolat to tướng như dạo mùa hè. “Con nhỏ xấc láo” lại cười tươi rói chạy ra và TiTi hôn nó thắm thiết như chưa từng tái xanh mặt mày mắng xối xả trên miệng vực “Anh là đồ điên!”.
Cả hai gia đình vừa nhận được những tấm thiệp chúc Xuân in cành mai vàng rực rỡ cùng bánh chưng xanh và dưa hấu đỏ. Đã từ lâu bọn trẻ không được ai nhắc đến Tết cổ truyền với những niềm hân hoan chờ đón giao thừa. Năm nay cha mẹ nuôi quyết định tổ chức một tối đón năm mới của người Việt Nam. Thúy Vy gởi sang cho họ một cặp bánh chưng cùng lọ củ kiệu và gói mứt gừng. Chưa bao giờ mọi người thấy Thomas hạnh phúc đến thế, Thúy Vy cuối cùng đã giữ lời hứa với mẹ nó: tìm về cô nhi viện xưa để lần ra dấu vết những chị em ruột thịt của “thằng Sâm”. Mélanie cũng có tin vui, bà nội vẫn còn sống và từng đến cô nhi viện hỏi thăm tin tức nó suốt mười năm qua.
Bọn trẻ lăng xăng đốt nhang mua từ chợ Tàu làm khói bay nghi ngút. Bọn chúng ôm hôn nhau và người lớn bắt đầu sụt sịt. Thomas đỏ mắt cười nắc nẻ “Tại khói!”, Mélanie hỉ mũi đổ thừa “Củ kiệu nồng!” còn TiTi áp tay vào má la thất thanh “Mứt gừng cay!”. Cha mẹ cười vui sướng, cứ để bọn trẻ che giấu nỗi xúc động, chỉ có trong lòng chúng hiểu được nước mắt đến từ đâu!