The Soda Pop
HomeTruyện Ngắn

Những đứa con của dòng sông Mekong

Posted at 06/10/2015
Vote: 6
uốn nói thẳng “Trời ơi! Để tôi chủ động!” nhưng cuối cùng chỉ nhìn họ bằng cặp mắt lạnh lùng. Thế là bọn con gái nhà Jouve càng mê nó như điên.

***

Buổi sáng trời thật trong, nắng vàng dịu và gió hây hây làm Thomas thấy yêu đời quá đỗi. Các cô gái chân dài mặc quần short tươi khỏe còn Thúy Vi e ấp trong chiếc váy hoa nhẹ nhàng. Thomas rước ba cô gái xinh đẹp lên xe làm ông bác Jouve chắt lưỡi hít hà “Thằng này “đẻ bọc điều”, một lúc ba nàng tiên!”.

Marseille không làm Thúy Vi yêu thích, cô nói thành phố quá ồn ào và náo động. Cả nhóm quyết định lên ngọn đồi có Giáo đường “Notre Dame de la Garde” yên tĩnh để nhìn xuống biển. Hai cô gái chân dài thoắt cái đã bỏ xa Thúy Vi không quen đi bộ nên Thomas sung sướng chầm chậm sóng bước bên nàng. Và lần đầu tiên trong đời, nó tâm sự về xuất thân buồn tủi của một thằng nhỏ nhà quê bị bỏ quên trong cô nhi viện. Cha nó là một người nát rượu hay thích hành hạ người mẹ đáng thương đến mức một ngày kia bà qua đời sau một trận đòn tàn nhẫn. Rượu làm cha nó không còn tính người, ông bỏ ba đứa con nhỏ vào bao bố cột lại thả xuống mương. Hai chị lớn chạy tìm bác hàng xóm mới cứu được bọn chúng. Bà ngoại nghèo đem năm anh em nó về nuôi. Chẳng bao lâu biết mình kiệt sức bà đem các cháu vào cô nhi viện rồi mất sau đó vài tháng. Nó lại được tin cha đã chết đuối khi muốn bơi sang sông trong tình trạng say mèm. Thế rồi một ngày kia mẹ nuôi xuất hiện. Đâu còn gì có thể níu kéo “thằng Sâm” đèo đẹt lại với Việt Nam. Nó vui sướng lẫn âu lo theo mẹ nuôi sang Pháp.

- Nhưng tôi vẫn nhớ quê xa – Thomas nắm tay Thúy Vi lắc mạnh – Tôi nhớ bến sông nhà mình. Tôi nhớ màu vàng của hoa điên điển vào mùa nước nổi. Hồi đó ngoại hay đổ bánh xèo bông điên điển cho tụi tôi ăn. Thúy Vi biết ăn món đó không?

- Tôi chưa từng thấy bông điên điển! – Cô gái đến từ Việt Nam thú nhận nhẹ nhàng – Tôi sống ở Sài Gòn mà!

Thomas nhìn cô ngỡ ngàng. Thì ra Thúy Vi có hoàn cảnh gia đình quá khác xa thằng Sâm nhà quê. Nhưng nhìn cô tươi tắn thân thiện Thomas thấy hai đứa rất gần. Nó nói hè năm sau mẹ nuôi sẽ dẫn về Việt Nam nhưng nó hồi hộp quá. Nhà nó ở đâu? Các chị em nó đã tan đàn xẻ nghé rồi. Không biết chuyến đi có gì thú vị hay chỉ càng làm vết thương ký ức xưa trở nên đau nhức?

- Thomas có hạnh phúc với mẹ nuôi không? – Thúy Vi nhìn nó hỏi – Có thích cuộc sống ở đây không?

- Mẹ thương tôi lắm – Thomas tư lự – Nhưng dẫu sau tôi và mẹ cũng khác nhau nhiều quá. Giá như tôi được mẹ nhận nuôi từ hồi hai tuổi như TiTi, tôi sẽ thương mẹ biết bao.

Hai người đã lên đến đỉnh đồi, Mélanie và TiTi nhìn họ kỳ lạ. Hẳn hai cô đã nhận ra Thomas có tình cảm đặc biệt với cô nàng đến từ Việt Nam. Thúy Vi vẫn rất tự nhiên và thân thiện bá vai TiTi cùng nhìn ra biển. Mélanie chỉ cho Thúy Vi thấy hòn đảo xa, nơi bá tước Monte-Cristo trứ danh bị giam cầm rồi vượt ngục về đất liền trong tiểu thuy của Alexandre Dumas. Bọn trẻ lại bàn nhau ngày mai đi tàu ra đảo. Viễn cảnh sẽ có một ngày pic-nic tuyệt vời làm Thúy Vi vỗ tay vui thích. Trông cô trẻ măng và hồn nhiên như cùng tuổi mười bốn với TiTi. Thomas đỏ mặt nghĩ thầm “Nàng xứng với mình lắm, đâu có ai biết nàng hơn mình hai tuổi!”. Nó tìm dịp tách riêng nói chuyện với Thúy Vi và tha thiết đề nghị năm sau về Việt Nam được mời cô cùng thăm vùng quê nghèo bên dòng Mekong.

- Thúy Vi sẽ được thấy hoa điên điển vàng – Thomas hào hứng – Và tôi sẽ bắt cá nướng đất sét cho cô ăn. Mùa nước nổi vui lắm, cá nhiều vô cùng. Tôi còn biết nấu canh lục bình với hến. Ăn một lần cô sẽ thèm suốt đời đó!

- Vậy hả? – Thúy Vi hỏi lại, giọng lịch sự – Cảm ơn anh!

Mélanie chịu hết nổi vẻ ân cần hiếm có Thomas dành riêng cho Thúy Vi, nó xấn đến hỏi thẳng “Hai người nhỏ to gì đó?”. Thomas nhún vai không thèm trả lời nhưng Thúy Vi đã mau mắn tiết lộ “Thomas nói năm sau về Việt Nam sẽ cùng tôi về quê bên sông Mekong. Sẽ cho tôi ăn bông điên điển, cá nướng đất sét và lục bình, hi hi…”

- Gớm! – Mélanie la to – Những thứ đó lúc nước lũ lên không còn gì ăn mới phải nuốt!

- Cô… – Thomas nén giận, nó nghĩ sẽ không bao giờ tha thứ cho con nhỏ chối bỏ gốc gác này.

***

Đã gần cuối Đông, ngoài bến cảng Marseille gió thổi từng cơn cắt da. Những con hải âu trắng co ro chao lượn uể oải trong nền trời xám ngắt. Thúy Vi về Việt Nam từ cuối hè vẫn chưa liên lạc lại. Nhiều lúc nhìn hoàng hôn trên bến cảng Thomas than thầm con gái sao khó hiểu rồi lê gót buồn thiu về nhà. Hôm nay Mélanie và TiTi đến thăm mẹ nó bị bệnh, Thomas lấy hết can đảm bắt chuyện vu vơ rồi đột ngột vô đề “Hai cô có nhận được email của Thúy Vi không?”. TiTi hồn nhiên lắc đầu. Mélanie nhìn Thomas châm chọc rồi giả bộ trò chuyện với mẹ nó “Bác ơi, chị Thúy Vi con nhà giàu, sinh ra và lớn lên trong gia đình trí thức, bản thân chị ấy cũng là sinh viên Y Khoa nên có vẻ kiêu kỳ! Con đòi làm mai mấy anh chàng Pháp hay Việt Kiều cho chị ấy, vậy mà còn bị mắng “Vô duyên! Ai mà thèm!”. Mẹ Thomas hiểu tâm sự thằng con đen đúa và đèo đẹt của mình. Trong k
123
Những đứa con của dòng sông Mekong Chia sẻ bài viết để wap phát triển :P

Những đứa con của dòng sông Mekong

  • CÙNG THỂ LOẠI

    "Anh thầy" thuỷ tinh Anh thầy thuỷ tinh
    Dưới hàng cây mùa đông Dưới hàng cây mùa đông
    Mình em đi qua mùa đông Mình em đi qua mùa đông
    Những ngày như thế... Những ngày như thế...
    Điều bất ngờ nhất trong cuộc đời Điều bất ngờ nhất trong cuộc đời

    CÓ THỂ BẠN THÍCH?

    Hoa hướng dương Hoa hướng dương (Truyện Ngắn)
    Bình minh trên núi Bình minh trên núi (Truyện Ngắn)
    Hội những chàng trai ngốc xít Hội những chàng trai ngốc xít (Truyện Ngắn)
    Bởi đó là duyên phận... Bởi đó là duyên phận... (Truyện Ngắn)
    Và cuộc đời sẽ ra sao? Và cuộc đời sẽ ra sao? (Truyện Ngắn)
    C-STAT