Tôi nhìn đống hàng quán với mấy ly nước ngọt nằm vương vãi trên kệ mà thấy chán nản vô cùng. Từ nhiều ngày nay, trong đầu tôi luôn hiện ra một câu hỏi mà mỗi khi nghĩ đến nó thì lòng tôi lại buồn rười rười. “Vì sao mình phải sống như thế này?”. Phải! Vì sao tôi phải sống như thế này trong khi tôi chỉ mới bước sang những ngày đầu tiên của tuổi mười chín? Vì sao tôi phải sống như thế này trong khi những đứa bạn đồng trang lứa vẫn đang còn tung tăng vui chơi ngoài kia? Hàng trăm câu hỏi vì sao cứ thế cuốn lấy tâm trí tôi và cuối cùng đưa tôi đi tới ngõ cụt. Một ngõ cụt duy nhất! Đó là vì tôi đã quá nông nổi và thiếu trách nhiệm với chính cuộc đời mình…
Mười chín tuổi, tôi đã làm mẹ của một đứa con nít…
Nhớ lại cách đây hơn một năm, lúc ấy tôi vẫn là một con nhóc lớp 12 chưa biết chuyện đời, chỉ thích ăn chơi và làm theo những gì mình muốn. Thi tốt nghiệp may mắn lắm tôi mới đủ điểm đậu, nhưng sự may mắn đó không thể giúp tôi thoát được cánh cửa vũ môn để từ “cá chép” hóa thành “rồng”. Thực sự thì tôi chẳng hề buồn bã hay thất vọng gì, vì đơn giản lúc đó tôi không muốn học và cũng không để ý đến cái gọi là tương lai. Mẹ xin cho tôi vào làm nhân viên trong siêu thị, tôi cũng làm được mấy hôm rồi xin nghỉ vì công việc quá chán và vất vả. Thế là mẹ lại đi xin cho tôi làm ở nơi khác nhưng cũng chỉ được vài buổi thì đâu lại vào đấy. Lúc đó tôi tự nghĩ, mình xinh đẹp như vậy thì không lý do gì phải đi làm công cho người khác, biết bao nhiêu việc cần một người có ngoại hình tuyệt vời như tôi. Và thế là tôi nuôi mộng trở thành người mẫu. Tôi gia nhập vào một câu lạc bộ trong thành phố - nơi hội đủ những cô gái có điều kiện về nhan sắc như tôi và những chàng trai cao to phong độ. Đó cũng là nơi mà tôi quen Minh – chồng của tôi bây giờ. Nói sao nhỉ? Có lẽ tình yêu của chúng tôi là tình yêu sét đánh. Sét đánh mạnh đến mức mà chỉ sau bảy tháng tôi đã có thai. Hai tuần sau đó thì trở thành cô dâu và đến bây giờ thì đã là mẹ của một đứa bé một tuổi.
Con trai của tôi rất đáng yêu. Nhưng thật lòng mà nói, cho đến tận lúc này, tôi vẫn không tin được mình đã là gái một con, đã làm mẹ của một người khác. Tôi còn nhớ như in gương mặt đầy nước mắt vì xấu hổ và nhục nhã của mẹ khi biết được sự dại dột của con gái mình. Lúc dó tôi cứ trách cứ vì sao mẹ lại phải làm quá lên như thế! Ai rồi cũng phải lấy chồng và sinh con, chẳng qua là tôi làm sớm hơn người khác mà thôi. Nhưng đến bây giờ thì tôi mới thấm thía được nỗi đau của mẹ. Va vấp cuộc đời mới nếm được mùi đời và vị cay của nó. Phải chăng lúc này tôi mới thực sự trưởng thành?
Tôi đặt con trai lên ghế rồi thở dài đứng dậy thu dọn hàng quán. Sau khi tôi sinh con , mẹ mở cho tôi một quán nhỏ gần trường học để buôn bán vì với học lực của mình, cộng thêm việc có con dại thì không nơi nào có thể nhận tôi vào làm việc. Lúc đầu tôi cũng có đôi chút hứng thú với công việc mới. Nhưng dần dà tôi mới thấy mọi thứ không hề như mình nghĩ…
Nhiều lúc không có khách, tôi bế con vào lòng rồi nhìn ra đường. Bất chợt tôi phát hiện ra cuộc sống không hề đơn giản, con người ta phải hòa mình vào một vòng xoáy tất bật để có tiền nuôi sống bản thân và gia đình. Ấy vậy mà lúc trước tôi không nhìn ra điều đó, có lẽ vì vẫn còn nằm trong vòng tay cha mẹ, chưa biết sự quý giá của đồng tiền làm ra, chỉ biết lấy đó tiêu xài và hưởng thụ. Rồi lắm khi, đang bận bán cho khách, một tiếng gọi thân quen cất lên khiến tôi giật mình. Là giọng của một người bạn cùng lớp cấp ba. Thực sự lúc đó tôi mới cảm nhận được như thế nào là xấu hổ và tủi thân. Tôi cố gắng mỉm cười chào lại rồi buồn bã nhìn theo bóng dáng của cô bạn mất hút phía đầu xa. Chắc không có đứa con gái nào khờ dại như tôi, đang tuổi ăn tuổi chơi lại tự khóa mình bằng hôn nhân và con cái. Làm mẹ không hề dễ, và với một đứa lo cho mình còn chưa xong như tôi thì còn khó vạn phần. Nếu tôi biết nghĩ hơn một chút, nếu tôi thương cha mẹ hơn một chút thì có lẽ bây giờ tôi vẫn còn sống những tháng ngày tươi trẻ và vui vẻ của tuổi sinh viên, được đi chơi, được tám chuyện với lũ bạn thân, được làm giá với mấy chàng theo đuổi. Ôi không! Càng nghĩ càng buồn…
Chồng tôi như đã nói là một chàng trai có ngoại hình bắt mắt. Nhiều khi tôi tự hỏi thực ra mình có yêu chồng không hay chỉ vì lúc đó choáng ngợp trước sự ga lăng và lịch lãm của anh nên mới tưởng rằng là yêu? Nhưng tôi biết rằng sau khi kết hôn thì mối quan hệ của chúng tôi ngày càng xa cách. Anh cũng như tôi, không thích ứng được với cuộc sống hôn nhân nhiều ràng buộc. Anh còn quá trẻ, gia đình anh cũng giàu có và danh giá, anh còn muốn làm nhiều thứ hơn nữa trước khi chấp nhận yên phận với một mái ấm của riêng mình. Tôi cũng muốn như anh, nhưng tôi không thể sống như anh là suốt ngày đi chơi rồi đến tối mịt mới về. Vì tôi là phụ nữ, và tôi đã làm mẹ. Anh cho dù đã kết hôn nhưng vẫn có quyền đi làm quen tán tỉnh những cô gái khác, còn tôi thì phải nhốt mình trong vòng xoáy con cái và việc nhà cùng cái quán nhỏ tạm bợ của mình. Nhưng có than vãn hay trác